Ta Là Tiểu Lang Trung

Chương 167: Hôn nhân không thể ép.

Tả Thiếu Dương về hiệu thuốc, không hề ngạc nhiên thấy Tang mẫu đang ngồi thở phì phì trên ghế, mẹ y đứng bên nói gì đó, cha y ngồi sau bàn, mặt âm trầm.

Thấy y đi vào Tang mẫu đứng bật dậy chỉ Tả Thiếu Dương:” Giỏi cho tiểu lang trung dám lừa lão nương, uổng cho nhà ta giúp Quý Chi Đường như thế, dám lừa ta ... Mau đưa bạc đây.”

Tả Quý nghiêm khắc nói:” Trung Nhi, chuyện này là sao, mau trả bạc cho họ đi chuộc đồ.”

“ Nghe cha ngươi nói chưa?” Tang mẫu sấn xổ đi tới:” Mau lên, 5 lượng 200 đồng.”

Tả Thiếu Dương chỉ tôn trọng vì bà ta là mẹ Tiểu Muội, nhưng bà ta đối xử với Tiểu Muội như thế, y cũng không khách khí gì nữa, lạnh lùng nói:” Chính xác là 5 lượng 300 đồng?”

Tang mẫu ngớ người:” Sao ngươi biết.”

“ Vì ta đã chuộc về đây rồi.” Tả Thiếu Dương lắc lắc cái túi:

Tang mẫu vươn tay ra muốn giật cái túi:” Trả cho ta.”

Tả Thiếu Dương sao để bà ta toại nguyện, cho túi trang sức vào lòng:” Xin lỗi, cái này không thể trả cho bà.”

“ Ngươi muốn gì, đây là đồ nhà ta, ngươi muốn chiếm lấy sao? Định làm ăn cướp đấy à?” Tang mẫu bắt đầu trở giọng:

Tả Thiếu Dương kệ bà ta, đi tới nói với Tả Quý:” Cha, kỳ thực số đồ trang sức này là do nãi nãi Tang cô nương để lại cho cô ấy, cô ấy dặn con, sau khi chuộc về nhất định đưa cho cô ấy, không đưa cho ai khác. Cho nên những thứ này chỉ có thể trả tận tay Tang cô nương.”

Tả Quý lắp bắp:” Có chuyện này sao? Không phải là Tang chưởng quầy ... Tang cô nương ... Vì sao lại bán đồ trang sức giúp chúng ta.”

Chuyện này khó nói thẳng, Tả Thiếu Dương đáp qua loa:” Cái này .. Con không rõ, chỉ biết trước kia giúp nhà ta không phải ý từ người khác, mà chính là bản thân Tang cô nương.”

“ Chuyện nữ nhi lão nương chính là chuyện lão nương, đồ của nó là đồ của ta .. Mau trả cho ta.” Tang mẫu lại hùng hổ xông tới:

“ Xin lỗi, Tang cô nương ủy thác ta giữ những thứ này cho nàng, nói rằng khi nào muốn lấy, nàng sẽ tự tới lấy.” Tả Thiếu Dương đứng vững vàng:

Tang mẫu dậm chân, dọa:” Lý nào như thế, lý nào như thế, mau trả cho ta, nếu không ta bắt ngươi lên nha môn.”

Tả Thiếu Dương nghiêng người nhường đường:” Mời tự nhiên, ta cũng muốn lên nha môn đây, ta chỉ làm theo ủy thác của Tang cô nương, không làm chuyện gì sai hết. Nghe nói huyện thái gia là người hết sức vô tư chính trực, ắt sẽ phái người đi thẩm tra. Không biết tới lúc đó sai dịch tới nhà, phát hiện Tang cô nương bị nhốt trong nhà thì bà sẽ giải thích ra sao đây?”

Tang mẫu ngớ ra một lúc mới nói được:” Đây là chuyện nhà lão nương, hôn nhân con cái là do cha mẹ định đoạt, cho dù quan lão gia cũng không quản được.”

“ Bà nhầm rồi, đúng là cha mẹ định đoạt hôn nhân con cái, nhưng nếu con cái dứt khoát không chịu, cũng không cho phép cha mẹ dùng bạo lực, uy hiếp hay cưỡng ép đâu. Để xem khi huyện thái gia biết bà vì hám tiền, ép khuê nữ gả cho ông già trên năm tuổi làm tiểu thiếp, huyện thái gia có tán thưởng không, bách tính bên ngoài nghe phán mấy ai ủng hộ bà? Hay người ta nhổ bọt vào mặt? Người ta biết được bản mặt của bà, còn ai tới quán trà nữa.”

Tả Thiếu Dương không hiểu Đường luật, nhưng kiến thức này của y không sai, bất kể triều đại nào cũng không cho phép cưỡng ép hôn nhân. Đường luật sơ nghị quy định rõ ràng : Hôn nhân tuy có mai mối, nhưng do đe dọa ép buộc, tính tội cấp một, cưỡng ép cưới gả, tội thêm một bậc. Chuyện cưỡng ép làm thiếp cũng xử phạt, nhưng xử phạt nhẹ hơn.

Luật là thế, nhưng ở thời một chữ tình hơn trăm chữ lý này nhìn khắp lịch sử gần như không có vụ kiện nào con cái kiện cha mẹ ép buộc hôn nhân cả, vì cho dù được xử thắng cuộc, con cái kiện cha mẹ là tội bất hiếu, xử phạt nặng nề hơn nhiều.

Tang mẫu dốt nát không hiểu Đường luật nốt, vừa rồi bà ta chỉ thuận miệng dọa thôi, trong tiềm thức người bấy giờ, lên quan là đáng sợ lắm. không ngờ bị Tả Thiếu Dương đem luật ra dọa lại, có điều vẫn mạnh miệng nói:” Đừng lấy vương pháp ra nói, lão nương không sợ.”

Rồi bà ta quay sang Tả Quý:” Tả lang trung, nhi tử ông ức hiếp lão thái bà này, lại còn muốn đưa lên nha môn bêu xấu ta, ông ngồi yên đó không quản à?”

Người nguyên tắc cũng có lúc vô nguyên tắc, hơn nữa trước đó Tang mẫu tới nhà phát hiện bị Tả Thiếu Dương lừa, không lấy được tiền đã nói không ít lời mỉa mai, làm ông giận điên người, chẳng qua ông theo lời dạy không chấp nữ nhân, giờ nghe bà ta điên đảo thị phi, càng tức giận, lành lạnh nói:” Trung Nhi nhà ta nói không có gì sai, lệnh ái đã dặn nàng tới lấy thì trả, tất nhiên phải làm như thế, dù sao lệnh ái tận tay đưa tiền cho nhà ta vay, không thể trả người khác. Còn về phần lên nha môn là chính bà nói ra, giờ vu oan nhi tử ta, muốn đi cứ tự tiện, lên đại đường phân rõ trái phải trắng đen. Nên đánh đòn thì đánh đòn, phải phạt bạc thì phạt bạc, ai đúng ai sai sẽ rõ ngay thôi.”

Tang mẫu thực sự không dám lên nha môn, càng không dám làm ầm ĩ chuyện này, tức tới mồm lệch đi:” Giỏi, giỏi cho Tả lang trung, bao che con cái như thế? Lão nương đang bận, không rảnh dây dưa với ông. Đợi qua thời gian này, ta tìm ông lý luận.”

Nói rồi lắc cái mông béo đi mất.

Bà ta đi rồi, Tả Quý nghiêm mặt nói:” Chuyện vừa rồi là sao, bao con đi trả tiền sao sinh lắm chuyện như vậy?”

Tả Thiếu Dương đem chuyện kể ra, đương nhiên không kể mình lẻn lên phỏng khuê nữ nhà người ta được, nói khác đi là Hoàng Cầm cho biết, chả sợ cha đi tìm Hoàng Cầm xác nhận.

Tả Quý nhíu mày:” Chuyện này nếu họ không làm ầm lên nha môn thì chỉ biết thế thôi, không nên quản vào, dù sao cũng là chuyện nhà người ta, càng không nên nói ra ngoài.”

Tả Thiếu Dương vâng lời, sợ cha lại hỏi chuyện nếu không phải do Tang phụ sai bảo, vì sao Tiểu Muội lại mang tiền tới cho vay, nói lảng đi:” Phải rồi cha, Nghê Nhị trị bệnh chết lão mẫu Tùy chưởng quầy, bị tố cáo lên nha môn, ông ta bị sai dịch bắt đi rồi.”

Quả nhiên Tả Quý bị đánh lạc hướng, tuy không ưa gì Nghê Nhị nhưng dù sao là người cùng nghề, nghe người ta hành y xảy ra chuyện, vội hỏi ngọn ngành ...
Bạn cần đăng nhập để bình luận