Ta Là Tiểu Lang Trung

Chương 425: Lên đường về nhà. (1)

Tên binh sĩ thấy Tả Thiếu Dương lấy con dao nhỏ, nhìn độ mảnh lưỡi dao với ánh sáng lạnh lóe lên cũng đủ đoán ra sắc bén cỡ nào, sợ muốn đái ra quần, la hét liên hồi:” Thật, công tử, lão nhân gia, chúng tôi không nói dối, chúng tôi được cử vào thành đưa thư, chúng tôi không phải gian tế, không định phá hoại.”

“ Thư đâu? Gửi cho ai ?”

“ Thư giấu trong áo.”

Tả Thiếu Dương sờ người hắn quả nhiên thấy một chỗ bất thường, thật ra nếu không biết thì cũng chỉ nghĩ là vải cứng thôi, đổi dao bằng kéo, cắt mép áo, lấy ra một phong thư không đề tên người gửi cũng như người nhận:” Gửi cho ai, ta không nhắc lại nữa đâu đấy.”

Hai tên phản quân nhìn nhau, ngần ngừ một lúc cũng nói ra:” Cho Đại tướng quân.”

“ Cái gì!?” Cả Tả Thiếu Dương và Tiêu Vân Phi đều giật mình đồng thanh, nhìn kỹ lại bức thư, song giống vô vàn bức thư khác không có gì đặc biệt:

Vốn định hỏi thêm ai là người gửi và nội dung là gì, nhưng là thư gửi cho Đại tướng quân, lại từ phía phản quân, Tả Thiếu Dương thấy mình nên biết càng ít càng tốt:” Lão ca, đệ thấy nên đưa chúng vào thành.”

Tiêu Vân Phi nghi ngờ:” Chúng nói dối để thoát thân thì sao?”

“ Lúc đó quan binh cũng không tha cho chúng, khỏi cần bẩn tay.”

“ Cứ làm theo ý đệ đi.” Tiêu Vân Phi bất thình lình phòng ra hai mũi phi dao, phi dao như có mắt cắm phập xuống đất, cách “gà con” của mỗi tên chỉ có tí tẹo:” Đừng giở trò với lão phu đấy.”

Hai tên phản quân toát mồ hôi lạnh rối rít vâng dạ.

Năm người liền lên đường trở về thành, niềm vui thoát nạn bị hai tên kia cắt ngang, làm bọn họ bình tĩnh hơn, bây giờ Tả Thiếu Dương mới có thời gian hỏi:” Lão ca, làm sao tìm được tới đây, nếu không có huynh, ba người bọn đệ e là chết đói trên núi mất.”

“ Ta nghe nói bên này quan binh và phản quân đánh nhau mãi không xong, cho nên cũng lo không ngươi thế nào, mười ngày trước ta trở về huyện thành, nghe lệnh tôn nói, các ngươi hơn một tháng trước lên núi hái thuốc liền không về nữa. Cha mẹ ngươi từng cùng thợ mộc Lý lên Quỷ Cốc Phong tìm, nhưng đều bị phản quân đuổi về, cầu xin thế nào cũng không được, chỉ biết ngày ngày lau nước mắt. Ta liền bảo bọn họ chớ lo, rồi lên núi tìm các ngươi, bắt cả phản quân tra hỏi bọn chúng cũng không biết gì,”

Không ngờ Tiêu Vân Phi lại nghĩa khí như thế, nếu nói báo ơn thì chuyên trước giờ ông ta làm đã quá đủ rồi, Tả Thiếu Dương gấp giọng hỏi:” Cha và mẹ đệ thì sao? Có khỏe không?”

Miêu Bội Lan cũng nhịn nãy giờ, cũng hỏi:” Lão nhân gia, còn mẹ ta và đám đệ muội có sao không?”

Tiêu Vân Phi liếc nàng một cái:” Tả lang trung và Tả phu nhân đều khỏe, chỉ có điều bị nạn đói dày vò gày tới sưng phù lên rồi, đặc biệt là Tả phu nhân, như già đi vài tuổi, do nhớ ngươi mà ra đấy ... Còn người khác ta không biết.”

Vượng Tài rối rít xen vào:” Lão nhân gia có biết tiểu thư nhà ta ra sao rồi không?”

Tả Thiếu Dương vỗ trán:” Phải rồi Tiêu đại ca, cô nương chân bị thương, ở nhà đệ chữa trị, đệ lên núi hái thuốc cho cô ấy, làm sao rồi?”

“ Ồ, thế thì có chút ấn tượng.” Tiêu Vân Phi nhớ lại:” Khi ta tới hiệu thuốc thì không còn nhiều người ở lại chữa bệnh, cô gái đó à ... Chưa chết, có điều cũng cách cái chết không xa nữa.”

Vượng Tài cuống cà kê nắm lấy tay Tiêu Vân Phi:” Lão nhân gia, tiểu thư nhà ta …”

Chưa kịp nắm tay, cũng chưa nói dứt câu đã "bốp" một cái, ăn tát mạnh tới hộc máu.

Miêu Bội Lan ôm miệng kinh sợ, nhìn ánh mắt của Tiêu Vân Phi trở nên âm trầm.

“ Không sao chứ? Vị lão ca này của ta tính cách hơi đặc biệt, không thích thân thiết với người khác.” Tả Thiếu Dương nói nhỏ với Vượng Tài, sau đó hỏi:” Ý đại ca là sao?”

“ Vết thương mưng mủ, không nghiêm trọng lắm, nhưng sốt mãi, lúc tình lúc ngủ, lúc ta nhìn thấy là vậy đấy!”

Chỉ cần còn sống là được, Tả Thiếu Dương nhẹ cả người, y cũng đã biết không có Tử bối thiên thì bệnh của Xảo Nhi khó trị dứt, có thể duy trì nó không tệ hơn là không dễ, cha hẳn bỏ công không ít:” Vậy Chỉ Nhi thì sao?”

Nói tới đó không khỏi nóng ruột, không biết nha đầu đó có nhớ mình không, có khóc vì mình không?

Tiêu Vân Phi gật gù bình luận” Rất đẹp, khuynh quốc khuynh thành, ta đi nhiều nơi rồi, chưa thấy ai đẹp như thế.”

“ Đệ đâu hỏi dung mạo cô ấy.” Tả Thiếu Dương cười khổ:” Đệ hỏi tình trạng cô ấy ra sao mà.”

“ Ta ở nhà ngươi có một chút, nghe ngươi mất tích là tức tốc đi tìm, chục ngày liền ăn gió nằm sương, lại vất vả nghĩ cách cứu ngươi, ngươi chẳng hỏi một câu, hết hỏi muội muội lại hỏi mỹ tỳ, hừm!” Tiêu Vân Phi hừ mũi:

Tả Thiếu Dương hơi ngượng ngùng, có điều không phải là chàng trai chất phác đơn thuần, đi lấy nước bị mấy tiểu cô nương trêu cũng đỏ mặt nữa, trải qua nhiều chuyện, thành thục và khôn ngoan lên nhiều, chắp tay nói:” Ơn cứu mạng của lão ca, tiểu đệ khắc ghi trong lòng, đệ biết những ngày qua lão ca trên núi gian nan vất vả đều là vì đệ, đại ân không thể cảm tạ bằng lời, chỉ giữ trong lòng, đệ luôn coi đại ca như người thân, có chuyện nghĩ tới, có việc thì nhờ vả, cho nên không khách khí.”

Tiêu Vân Phi gật gù:” Khá lắm, có tiến bộ, song lão ca ta không ưa mấy lời này, ta là người đơn giản, sòng phẳng, lần này ngươi nợ ta một ân tình, xem ngươi trả thế nào.”

Tả Thiếu Dương cười vỗ ngực:” Lão ca muốn mạng của đệ cũng không thành vấn đề.”

Tiêu Vân Phi bật cười:” Khéo miệng lắm, thảo nào muội tử ngày càng nhiều. Có điều ta không tàn nhẫn như thế, còn về trả ra sao, tới lúc cần ta sẽ nói.”

“ Được, nghe lão ca sai khiến.”

Im lặng đi được một đoạn đường, Tiêu Vân Phi vuốt râu liếc xéo y:” Sao, vẫn nhớ mỹ tỳ đó à?”

Tả Thiếu Dương nhìn Miêu Bội Lan một cái, nhắc tới một nữ tử khác trước mặt nàng, y vẫn chưa quen được, song đó là điều tương lai phải đối diện, không thể né tránh, nên không phủ nhận.

Miêu Bội Lan cũng quay đầu nhìn Tả Thiếu Dương, bắt gặp ánh mắt áy náy của y, nàng chỉ cười nhẹ, trong lòng chỉ nhớ tới ôn tình khi trên núi, nói nàng hoàn toàn vô tư là không thể, có điều cũng chấp nhận rồi, chấp nhận một cách thoải mái không hề thấy gượng ép.

Tiêu Vân Phi lắc đầu:” Lưu tình khắp nơi, lão đệ, vận đào hoa quá nhiều không phải chuyện tốt. Mỹ tỳ của ngươi vẫn khỏe mạnh ở nhà đợi, chỉ là gầy lắm, về nhà nhớ bồi bổ cho nhiều vào ...”
Bạn cần đăng nhập để bình luận