Ta Là Tiểu Lang Trung

Chương 744: Sét đánh ngang trời. (1)

Người không học y như Đỗ Như Hối thuyết phục còn dễ, dù sao họ không hiểu, Tả Thiếu Dương đã chữa được bệnh cho mình, thì ông ta tin là đúng. Nếu là y giả khác, Tả Thiếu Dương có nói rát họng thì người ta cũng bảo y nói linh tinh dọa người, Ngao đại phu ở Cù Châu bao năm không thuyết phục nổi y giả khác là minh chứng.

Đỗ Như Hối gật đầu:" Vậy làm phiền Tả đại nhân, tả lập tức gọi mọi người tới tiếp nhận kiểm tra."

Tả Thiếu Dương thở phào chắp tay:" Được, vậy thì bắt đầu từ phó tòng thị nữ bên cạnh phu nhân đi, đó là nhóm người có nguy cơ cao nhất."

Phủ tể tướng của Đỗ Như Hối tuy rất lớn, nhưng phó tòng không nhiều, hơn nữa không phải ai cũng có cơ hội tiếp xúc với Đỗ phu nhân, song kết quả kiểm tra không lạc quan ... Toàn bộ nha hoàn bà mụ hầu hạ Đỗ phu nhân đều nhiễm bệnh, người khác xuất hiện triệu chứng ở mức độ khác nhau. Phó tòng cạnh Đỗ Như Hối và nhi tử thì truyền nhiễm nhẹ hơn.

Tả Thiếu Dương định ra phương án cách ly chưa trị, toàn bộ người đã phát bệnh cách ly hoàn toàn, nha hoàn bà mụ mới được phái tới hầu hạ được Tả Thiếu Dương huấn luyện biện pháp dự phòng, dạy họ làm thuốc tiêu độc.

Y sai người đem lò than tới, tay cẩn thận đeo găng tay da hươu, cho hộp đựng khăn tay của Đỗ phu nhân mà y lấy lúc nãy đem thiêu hủy, dùng hành động hiện trường nhấn mạnh mức độ nguy hiểm với bệnh dễ truyền nhiễm này, nhắc lại lần nữa, đây là căn bệnh nguy hiểm, tuyệt đối không thể xem nhẹ.

Xong xuôi mọi việc thì đã là chập tối, Tả Thiếu Dương hẹn ba ngày sau y sẽ quay lại khám cho Đỗ gia, việc chữa bệnh này sẽ tốn nhiều thời gian công sức. Đỗ Như Hối sai người đánh xe đưa y về. Trên đường đi, một mình ngồi trong xe ngựa, Tả Thiếu Dương mở hộp thuốc ra, tay run run cầm một cái hộp, trong cái hộp này là túi da hươu tinh xảo do Bạch Chỉ Hàn may. Gương mặt y biến đổi liên hồi, lúc thì hung tợn, lúc thì sợ hãi, mấy lần định ném cái hộp đi thật xa ... Vì trong cái hộp đó đựng khăn tay của Đỗ phu nhân mà y đã lén giữ lại.

Đây là vũ khí cuối cùng của y, nhưng hi vọng sẽ không bao giờ phải dùng tới nó, bởi khó tưởng tượng nó gây ra hậu quả gì.

Về tới nhà không ngờ Tôn Tư Mạc đang ngồi đợi, ông ta đã biết mình trúng kế điệu hổ ly sơn của Lưu Chính Hội, mặt hầm hầm:" Tên tiểu tử Lưu Chính Hội đó không phải là người, dám giở thủ đoạn với lão đạo, ta liền tới tận phủ chửi mắng tên tiểu tử đó, hắn còn dám nói chỉ phụng chỉ hành sự, thứ khốn kiếp."

Tả Thiếu Dương áy náy nói:" Sư huynh vất vả rồi."

" Không có gì, tên Lưu Chính Hội đó ngang nhiên mượn việc công báo thù riêng, ta đem nguyên ủy nói với thái thượng hoàng, dù thái thượng hoàng không quản việc nữa nhưng sai người truyền khẩu dụ, yêu cầu hắn chỉ được điều tra, không được làm bữa. Ta vội về đây thì biết Đỗ tướng cho người canh giữ mớ yên tâm ... Phải rồi, bệnh Đỗ tướng thế nào?"

" Bệnh Đỗ tướng khỏe rồi, chỉ cần kiên trì dùng thuốc sẽ khôi phục. Có điều phu nhân ông ấy nhiễm bệnh nặng, nhiều người khác có triệu chứng, khả năng cao bà ấy nhiễm loại thi chú biến chủng đệ từng nói, khả nay lây lan mạnh."

Tôn Tư Mạc không khỏi nghĩ tới cảnh tượng thê thảm trong miếu Sơn Thần ở Cù Châu, sợ hãi nói:" Nhất định không thể để thảm cảnh ở Cù Châu xảy ra ở Trường An, nơi này đông người như thế, một khi xảy ra bệnh dịch sẽ chấn động thiên hạ."

Vẻ mặt Tả Thiếu Dương không tự nhiên lắm, né tránh ánh mắt của ông:" Sư huynh yên tâm, thời tiết nơi này khô ráo, mùa hè nắng nóng khốc liệt, không giống Cù Châu mùa hè là mù mưa, quanh năm mây mù, bệnh chỉ có thể lan truyền phạm vi hẹp, khó lây ra phạm vi lớn ... Hơn nữa đệ đã cho cách ly nghiêm ngặt rồi."

Hai người trò chuyện thêm một lúc thì Tôn Tư Mạc rời đi.

Tả Thiếu Dương vào thăm mẹ, Lương thị vốn nhút nhát, hôm nay trải qua sợ hãi thì bệnh nhẹ nằm giường, có chút hoảng loạn nhẹ, may vừa rồi Tôn Tư Mạc tới khám bệnh cho bà, lại đem lời thái thượng hoàng nói ra, làm bà bớt lo hơn.

Nào ai có ngờ, cái nhà suýt nữa bị đuổi ra khỏi đường đêm 30 Tết vì không trả nổi tiền nhà, vậy mà giờ được truyền tới tận tai thái thượng hoàng rồi. Nhưng đó chẳng phải phúc phận gì, con kiến bé nhỏ lẫn giữa đàn voi, một cú dẫm vô tình cũng có thể bẹp dí.

Bởi thế toàn bộ Tả gia bị bao trùm trong một bầu không khí thê lương và ảm đạm, trong bữa cơm không ai nói nổi một lời.

Ngày hôm sau trời còn sớm, Tả Thiếu Dương đang ở trong phòng viết sách, lúc ở Cù Châu y đã có chút linh cảm, y không viết phương thuốc, chỉ viết lý luận chữa bệnh. Đặc biệt là số bệnh hiện vẫn còn có hiểu lầm, trong đó y không trực tiếp nói tiền nhân sai, chỉ đứng góc độ y giả, nói ra những nghi vấn của bản thân thôi.

Đột nhiên ngoài cửa có tiếng động rầm rầm, Tả Thiếu Dương vừa giật mình đứng dậy thì Kiều Xảo Nhi chạy vào, hô thất thanh:" Tướng công, không xong rồi, Lưu Chính Hội đó dẫn giáp binh bao vây nhà ta."

" Lão tiểu tử đó lại bày ra trò gì nữa."

Tả Thiếu Dương chạy tới hiên của đại sảnh thì cha mẹ và người khác đều ở đó, tụ lại một chỗ sợ hãi nhìn cổng, Miêu Bội Lan cũng đã lấy dao chẻ củi, chuẩn bị sẵn sàng.

Hình bá hộ vệ thiếp thân của Đỗ Như Hối tay cầm roi dài, đang nói chuyện ở cổng, những người khác cũng cầm vũ khí bảo vệ mọi người, có người đứng trên nóc nhà tường cao, cảnh giác nhìn giáp binh đen xì đông nghịt bên ngoài.

Đột nhiên Hình bá ném roi đi, ngửa mặt khóc thất thanh.

Tả Thiếu Dương tích tắc đó lòng dâng lên cảm giác không lành, đi xuống thềm chạy ra cửa, liền thấy Lưu Chính Hội đi tới, tay giơ cao quyển trục màu vàng, thị vệ vây quanh, cảnh giác nhìn Miêu Bội Lan, đao rút ra một nửa, chỉ cần nàng có hành động nào là loạn đao phân thây.

Là thánh chỉ, Tả Thiếu Dương chân tay cứng đờ, ánh mắt vẫn dừng ở cảnh Hình bà gục xuống đất khóc, chuyện y lo sợ đã xảy ra rồi.

Lưu Chính Hội không thèm nhìn y, đi thẳng lên hiên nhà, xoay người lại, giơ cao thánh chỉ, hô to:" Thánh chỉ tới, Tả Thiếu Dương tiếp chỉ."

Toàn bộ Tả gia quỳ xuống, Lương thị lần nữa muốn ngất xỉu, Tả Thiếu Dương vội vàng đỡ mẹ mình.
Bạn cần đăng nhập để bình luận