Ta Là Tiểu Lang Trung

Chương 759: Còn lại một mình.

Đêm hôm đó trận tuyết đầu mùa rơi, bông tuyết như hạt bụi li ti, rơi chầm chậm hết sức đẹp mắt, phu thê Tả Thiếu Dương không ngủ, thắp hai cái đèn lồng ở mái hiên, ngồi bên nhau quấn chăn ấm ngắm tuyết rơi. Bọn họ vừa mới thích ứng được với cuộc sống trong nhà lao, tạm quên đi tương lai, thánh chỉ tới như xé toạc vết thương rồi xát muối vào, làm cả hai đau đớn.

Vài ngày sau Tôn Tư Mạc tới thăm, ông nói đã thu dọn hành trang vài ngày nữa lên đường.

Hoàng đế lần nữa xác nhận tử tội của Tả Thiếu Dương, Tôn Tư Mạc lại vào cung nỗ lực thêm một lần, ít nhất cũng để Tả Thiếu Dương được gặp mặt hoàng đế, có cơ hội tự biện giải cho bản thân. Nhưng hoàng đế không đổi ý, còn nói cho y sống thêm truyền lại hương hỏa là khai ân rồi, nếu không đã kéo ra chợ chặt đầu. Tôn Tư Mạc biết ý hoàng đế đã quyết, không thay đổi nữa, thất vọng cùng cực với vị hoàng đế này, nên về thu dọn hành trang, chuẩn bị dẫn hết đám đồ tử đồ tôn rời kinh thành, mãi mãi không quay về nữa, cả căn nhà ở phường Sùng Nhân cũng trả cho hoàng đế. Tôn Tư Mạc dâng thư cáo từ, hoàng đế giữ lại, ông vẫn đi, tất cả chuẩn bị xong xuôi, mai sẽ lên đường.

Ông nói đám Thanh Diệu Tử, Thanh Mị Tử muốn vào thăm, nhưng tử lao phải được ngự phê mới vào được, cho nên chỉ có ông được vào, thay họ gửi lời chúc Tả Thiếu Dương gặp dữ hóa lành.

Tả Thiếu Dương không biết nói gì hơn, sư huynh tính tình đạm bạc, vì y mà quấn vào quá nhiều chuyện hồng trần rồi, lòng áy này, nhìn bóng lưng sư huynh rời đi, trông rất sa sút, hẳn chuyện này khiến ông bị đả kích rất nặng.

Sau đợt tuyết đầu mùa, trời lạnh hẳn, tuyết rơi mỗi lúc một nhiều, gần như cứ tới đêm là có tuyết rơi, ngày tháng trong ngục trôi đi đều đều, nếu không phải đánh dấu lên cột, Tả Thiếu Dương chẳng biết bao lâu.

Hôm đó cấm tốt vòng ngoài mang thư của Mã Chu vào, trong thư nói hắn được tin Tả Thiếu Dương nhập ngục liền vội vàng từ tây bắc về, trong lòng sám hối vô cùng, xảy ra chuyện như thế là do hắn không ở kinh thành, phụ sự ủy thác của y. Hắn đã dâng tấu nói rõ chuyện xảy ra ở y quán Xích Cước, hoàng đế hạ chỉ cách chức Đỗ Kính, đánh 30 gậy, không cho can thiệp vào hội cơ kim nữa, lệnh hắn làm hội trưởng. Mã Chu hứa toàn lực quản lý hội cơ kim, không để xảy ra chuyện tương tự, bảo Tả Thiếu Dương yên tâm.

Tả Thiếu Dương cười nhạt, xảy ra chuyện thì hắn chạy mất, đợi mình vào tù thì về ngay, nhanh chóng xử lý đâu ra đó, vừa đuổi Đỗ Kính đi lại thay thế y làm hội trưởng, quả nhiên cao minh, không hổ là người sẽ thành tể tướng.

Đỗ Kính chỉ bị đánh ba mươi gậy, chẳng khác gì đem mọi tội đổ lên đầu y, Tả Thiếu Dương không khỏi sản sinh hoài nghi với Lý Thế Dân.

Tròn một tháng trong ngục, Bạch Chỉ Hàn tới thay Kiều Xảo Nhi, lúc ấy Tả Thiếu Dương mới biết là các nàng đã thỏa thuận luân phiên nhau.

Tin tức Bạch Chỉ Hàn mang tới không có gì, cha mẹ y biết lầu đầu thẩm hạch thất bại rất đau buồn, cha thì kiên cường, nhưng Tả Thiếu Dương lo mẹ không chịu nổi.

Kiều Xảo Nhi không biết nấu nướng, cả tháng trời ăn uống chẳng ra hồn, Bạch Chỉ Hàn tới, ít nhất ăn uống được cải thiện.

Tiếp đó một tháng, mùa đông tới Trường An, trời lạnh nứt đá, mấy con gà cũng phải mang vào phòng. Tả Thiếu Dương suốt ngày trong phòng ăn no uống say, nhưng tâm tình chẳng tốt.

Cả tháng đó ngày ngày như một qua đi, tới Tháng Chạp, đến lượt Miêu Bội Lan tới thay thế Bạch Chỉ Hàn.

Đáng lẽ là Tang Muội Tử tới, nhưng Miêu Bội Lan mang tới tin vui, Tang Muội Tử có thai rồi, làm Tả Thiếu Dương mừng lắm, chỉ hận không thể ở bên nàng.

Miêu Bội Lan mang tới tin thứ hai, đó là cha y Tả Quý quyết định, gần cuối năm rồi, cả nhà sẽ về quê tế tổ, ăn Tết, thăm thân thích, nên nàng chỉ ở nửa tháng. Cả nhà sẽ đi, bao gồm Lý đại nương, vườn thuốc và trạch viện giao cho Chúc Dược Quỹ chăm sóc.

Trường An là chốn thị phi, ở lại sẽ thêm bất trắc, hơn nữa Tang Tiểu Muội có thai, cha cẩn thận an bài cho tương lai Tả gia là đúng. Đây là điều y đã thảo luận với Kiều Xào Nhi, cũng đã dặn dò Bạch Chỉ Hàn đường đi nước bước.

Nửa tháng sau, trong nhà tới đón Miêu Bội Lan, mang theo tin Bạch Chỉ Hàn cũng có thai, đúng là buồn vui lẫn lộn, quyến luyến chia tay. Miêu Bội Lan nghĩ sau Tết họ lại tới Trường An, Tả Thiếu Dương không nói với nàng, chuyến đi này kỳ thực không về Hợp Châu, bọn họ sẽ chuyển hướng giữa đường, sau đó mai danh ẩn tính, có như thế mới an toàn được.

Lần này biệt ly, rất có thể là vĩnh biệt, Tả Thiếu Dương không nói với Miêu Bội Lan, vì nếu không nàng dù chết cũng ở lại cùng y.

Đau đớn chia tay, cả viện tử chỉ còn lại một mình Tả Thiếu Dương, vắng càng thêm vắng.

Cũng may có sáu con gà nữa, theo truyền thống, Tả Thiếu Dương đặt tên cho chúng từ Nhất Hoàng tới Lục Hoàng, thậm chí y còn dạy được chúng đi ỉa đúng chỗ, không ỉa bừa bãi ở phòng chứa đồ. Chính y cũng chẳng biết sao mình làm được nữa, chẳng qua là kiên nhẫn thôi, dù gì còn việc gì làm nữa đâu.

Có lần Triệu Tiền và Tôn Chu thấy tiểu viện tử im phăng phắc suốt, không có chút động tĩnh nào, gọi mấy lần không ai thưa, cả hai không khỏi sợ hãi mở cả hạy vào, chỉ thấy Tả Thiếu Dương cục cục nói chuyện với gà, thầm thở dài, lại thêm một người nữa.

Ít nhất giam trong đại lao thì còn có bạn tù mà nói chuyện, còn kiểu giam riêng này, nhìn có vẻ là ân điển, bọn họ biết, thực ra còn kinh khủng hơn, người bị điên vô số.

Đừng nói người bị giam, hai bọn họ phụ trách khu vực này nếu không phải ngày ngày về nhà, thì hẳn cũng phát cuồng.

Sắp hết năm, lại có người tới thăm Tả Thiếu Dương.

Tả Thiếu Dương không khỏi thắc mắc, ai được hoàng đế ngự phê vào đây chứ?

Đỗ Kính cõng theo nhi tử của Đỗ Như Hối, bọn họ đứng ở ngoài tiểu viện, ho không dứt.

Tả Thiếu Dương lập tức đóng sầm cửa lại, cài then, chạy vào phòng lấy khẩu trang đeo.

Ngoài cửa Đỗ Kính lớn tiếng quát:" Tả Thiếu Dương ngươi nghe đây, ngươi hại chết đường huynh ta, tới lúc ngươi chuộc tội rồi, chất nhi ta bị thi chú rất nặng, ta cũng nhiễm bệnh, đây là cơ hội cho ngươi chuộc tội."

Tả Thiếu Dương bắc thang, leo lên tường nhìn xuống, chẳng nói chẳng rằng. Trang lao đầu và mấy tên cấm tốt vừa thấy Tả Thiếu Dương đeo khẩu trang, lại không ra gặp mặt tránh xa như thế thì nhớ lời y dặn, như mèo dẫm phải đuôi, chạy đi lấy khẩu trang.
Bạn cần đăng nhập để bình luận