Ta Là Tiểu Lang Trung

Chương 835: Hai chuyện khó. (2)

Tả Thiếu Dương mặc y phục vào, còn cẩn thận thắt chặt đai lưng, yên tâm hẳn, dù có chẳng may mất lý trí cũng còn thời gian cởi nút thắt này để bình tĩnh lại, ở chuyện nam nữ, y không phải là người tùy tiện:" Nghe nàng nói thì đã ngủ với không ít khách của tù trưởng à?"

" Làm gì có." Tiểu thiếp đó mặc y phục xong không chịu đi, mượn câu hỏi đó lại leo lên giường chui vào chăn:" Thiếp là tâm can bảo bối của lão gia mà, trừ khi là khách đặc biệt tôn quý như ngài, thì không cần bồi tiếp. Thiếp theo lão gia ba năm, chỉ mới ngủ với hai vị khách."

Tả Thiếu Dương không khỏi tò mò:" Là ai thế?"

Tiểu thiếp chẳng thấy chuyện này có gì xấu hổ, thoải mái kể ra:" Một là quốc vương của Bạch Lan quốc, ông ta tới thổ bảo thấy thiếp đi trên đường liền nhìn trúng đòi thiếp bồi tiếp, lão gia không kháng cự được phải đồng ý. Còn vương tử của Đa Di, lão gia luôn muốn liên hợp họ đối kháng với Thổ Phồn đang mạnh lên mau chóng, nên bảo thiếp ngủ với hắn. Hắn tên Na Nang Lục Tư, rất đẹp trai, chỉ là bụng dưới hắn có cái bớt, trông đáng sợ lắm, dài như rắn ấy."

Đối phó với Thổ Phồn? Ông già đó có tầm nhìn lắm, hơn hẳn Đạt Long Tân, Tả Thiếu Dương hỏi:" Nàng chẳng lẽ không thuyết phục được tên vương tử đó."

" Đương nhiên là có, nhưng mà hắn nói, quốc gia đại sự đều do cha hắn định đoạt, hắn rất muốn kết minh với Mê Tang, nhưng cha hắn lại thân thiết với Thổ Phồn, cưới nữ nhi tán phổ Thổ Phồn làm vương phi. Sau tên Đa Di vương đó tới, lão ta rất hào sắc, mỗi đêm đòi ba mỹ nữ thị tẩm, lão gia đoán lão ta không đồng ý kết minh, nên không để thiếp hầu hạ."

Đúng là ở đâu có người là ở đó có giang hồ, xung đột, tranh chấp, đâu đá là không tránh khỏi, đây chỉ Trường An mới chuyện không hay, đâu cũng thế cả mà thôi. Ở mặt nào đó mà nói, đó còn là động lực phát triển của xã hội. Tả Thiếu Dương thấy mình cứ mong mỏi chốn đào viên sống an nhàn là không đúng, mình mấy năm qua mang oán trách trong lòng cũng là không đúng, cuộc sống vốn là như thế.

Xem ra mình phải xem lại bản thân, phải dùng tâm thái khác đối diện với cuộc sống này, Tả Thiếu Dương theo thói quen xoa đỉnh đầu trọc lóc, không ngờ tóc mọc dài ra rồi, thời gian qua không chú ý.

Đúng là phải thay đổi thật, quay sang kéo tiểu thiếp kia tới, thì thầm với nàng.

Sáng sớm hôm sau, Tả Thiếu Dương rời giường, tiểu thiếp kia theo sau, ra tới sân liền thấy tù trưởng đang nói chuyện với Đạt Long Tân. Ông ta nhìn thấy Tả Thiếu Dương mặt mày mỏi mệt đi ra, theo sau lưng là tiểu thiếp cúi đầu thẹn thò, tức thì mừng rỡ:" Pháp vương, sao không ngủ thêm chút nữa?"

Tả Thiếu Dương vặn lưng:" Không được, còn ngủ nữa thì người bị khoét rỗng mất, đi đường không nổi."

Tiểu thiếp thẹn thò khẽ đánh Tả Thiếu Dương một cái, làm nũng:" Pháp vương, ngài làm thiếp toàn thân đau đớn, người ta còn chưa nói đấy."

Tả Thiếu Dương cười ha hả đắc ý.

Tù trưởng càng mừng hơn, ngửa mặt cười to, nắm tay Tả Thiếu Dương:" Pháp vương hài lòng là được, chỉ sợ tiếp đãi không chu đáo, ha ha ha, nào, đi uống rượu ... Bày tiệc."

Vãi, Tả Thiếu Dương nghe hai chữ "bày tiệc " liền lảo đảo, tù trưởng hiểu lầm cười vui vẻ.

Đại sảnh lại bày một đống thịt rồi, mới sáng sớm ngày ra đã rượu thịt, Tả Thiếu Dương không có thói quen đó, cũng không tiện từ chối, đành uống vài chén. Tiểu thiếp kia nép người bên cạnh tù trưởng nói:" Lão gia, Pháp vương đã đồng ý giúp hai chuyện kia rồi."

Tù trưởng chắp tay:" Pháp vương, ngài đã hài lòng như thế, cô nương này thuộc về ngài."

Tả Thiếu Dương vội nói:" Đó là ái thiếp của tù trưởng, người quân tử không đoạt thứ người khác yêu thích, huống hồ ta tiêu hóa không nổi, mới một đêm thôi đã muốn mất nửa cái mạng rồi, phải là người có hùng phong như tù trưởng mới thỏa mãn được nàng, nên ý tốt này ta nhận trong lòng là đủ."

Tiểu thiếp đó u oán nhìn Tả Thiếu Dương, nhưng lại chui vào lòng tù trưởng.

" Ha ha ha, nếu thế ta bồi thường cho ngài hai mươi cô nương khác."

" Chuyện đó nói sau, hai việc của tù trưởng đều không dễ, ta tuy đồng ý, nhưng không dám đảm bảo làm thành, đành tận lực."

" Đúng đúng, dù làm thành hay không, ta vẫn cảm tạ pháp vương."

Tả Thiếu Dương đặt cốc rượu xuống:" Vậy không nên uống rượu nữa, chúng ta nên đi xem suối thánh ra sao mới là quan trọng."

Lý do này rất chính đáng, tù trưởng mong không được, đứng dậy ngay.

Quản gia của ông ta đã an bài đội hộ vệ, đường xá thông tới trung tâm thổ bảo đều được canh gác, bách tính trong thổ bảo biết có một vị pháp vương phép thuật cao cường tới, sẽ giúp suối thánh phụ trở lại. Với người nơi này đó là chuyện lớn, suối thánh không chỉ là cái suối, còn là suối nguồn sinh mệnh của họ, nên đông người kéo tới xem.

Tả Thiếu Dương rất bất ngờ, tòa thành bảo này không lớn, vậy mà người không ít, chẳng biết bình thường trốn ở đâu. Chỉ có điều trong số họ có không ít người bị còn chân, nam nữ có, già trẻ có, tóc vàng mắt xanh, tóc xoăn mắt nấu có, mà rõ ràng một đám người là người Đường, y liền hỏi:" Tù trưởng đại nhân, những người chân đeo xích kia ở đâu ra?"

" Đám nô lệ đó hả, ta mua đấy, từ nhiều nơi lắm, có quan nô Đại Đường, có tù binh các bộ lạc."

" Có đắt không?"

Vị tù trưởng này rất hiểu lòng người, nói: " Không, mười lượng một đứa, Pháp vương thích cứ chọn một ít mang đi, đỡ nhớ quê nhà."

" Ha ha, vậy thì đa tạ."

Rốt cuộc tới suối thánh rồi, đó là một cái ao nước, bốn xung quanh có lan can quây lại, một đội binh sĩ chuyên môn canh giác. Chỉ có điều giờ đã kho cong, nhìn thấy được dưới đáy có cái lỗ lớn.

Tù trưởng cung kính chỉ cái lỗ:" Trước kia nước ở đó phun ra cao hơn một người trưởng thành, nước nhiều lắm, còn trà ra khỏi ao."

Tả Thiếu Dương nhảy xuống ao, áp tai xuống đất không nghe thấy gì, lại nhìn xung quanh, quan sát địa thế. Cái sông ngoài thành địa thế thấp, cái suối này lại ở vị trí rất cao, chênh nhau chừng 300 mét, nguồn nước suối chắc chắn không phải nước sông, không thể cách đây quá xa, khả năng là tuyết tan của Tuyết Sơn.

Ngẩng đầu nhìn đỉnh núi tuyết trắng phau phau, Tả Thiếu Dương nói:" Có thể dẫn ta lên đó xem không?"

Tù trưởng liền dẫn theo đội hộ vệ, bảo vệ Tả Thiếu Dương đi ra từ cổng sau thành bảo, lên núi tuyết. Bách tính đang đợi xem thi pháp thì pháp vương đi mất rồi, không khỏi thất vọng.
Bạn cần đăng nhập để bình luận