Ta Là Tiểu Lang Trung

Chương 751: Để lại chút hương hỏa. (2)

Bạch Chỉ Hàn nhìn quanh phòng một lượt, nói nhanh:" Hôm qua lão gia chẳng phải còn tới Đỗ gia chữa bệnh tới muộn mới về sao, lúc đó Đỗ tướng không biết chuyện thuốc mình uống có tử hà sa, vẫn khỏe mạnh. Vậy mà tới đêm lại tự tử, chứng tỏ có kẻ đã tới Đỗ gia, cố tình tiết lộ điều này ra, chính kẻ này mới là người giết Đỗ tướng, tra ra được hắn, hoàng thượng sẽ châm chước xử lý."

Đúng là một lời đánh thức người trong mộng mà, kỳ thực suy luận ra không phải quá khó, nhưng mọi người đang bàng hoàng, không ai bình tĩnh suy nghĩ được.

Đúng, còn cơ hội, Kiều Xảo Nhi nhào ngay vào lòng Bạch Chỉ Hàn khóc nức nở:" Bạch tỷ tỷ, đa tạ, đa tạ tỷ tỷ ..."

Mọi người đều vui mừng, cả Hầu Phổ cũng gật gù thừa nhận, đúng là như thế thật, đối phương hành động căn bản không có sơ hở, vì nếu hôm nay Lưu Chính Hội dẫn Tả gia đi, tống vào đại lao, lúc đó chúng có vô số thủ đoạn để dùng, lúc đó chẳng ai nghĩ tới sơ hở này nữa, mọi tội danh đổ lên đầu Tả Thiếu Dương rồi.

Giờ đây bọn họ đích thực có một tia hi vọng.

Tả Quý nhìn đám nữ nhân trong nhà vây quanh Bạch Chỉ Hàn thở dài, đáng tiếc, nếu nhi tử cưới Bạch Chỉ Hàn, có lẽ rất nhiều chuyện không xảy ra, đứa nhi tức phụ này bước nửa chân vào cửa Tả gia rồi mà còn hỏng, chuyện này tới nay vẫn làm ông hận mãi ... Gạt bỏ suy nghĩ đó sang một bên, ông thở dài:" Vấn đề là làm sao tìm ra chủ mưu?"

Hầu Phổ nhìn Tả Thiếu Dương:" Hẳn là Đỗ Kinh!"

Tả Thiếu Dương chung suy nghĩ, gật đầu:" Không thể là ai khác, sự kiện ở hội cơ kim hoàn toàn do một tay hắn chủ đạo, có lẽ có Vũ gia tham gia, nhưng hắn vẫn là kẻ bày ra tất cả. Ngay cả việc chữa cho Đỗ tướng, chính hắn là người phái lão già quản gia tới Cù Châu tìm đệ, khi đó đệ cũng nói Đỗ tướng không chịu uống thuốc, lão già quản gia đó nói là đệ chỉ việc kê đơn, thuốc sẽ do lão gia hắn là Đỗ Kính cho Đỗ tướng uống."

" Kết quả chuyện trước đó không giết được đệ, lại nghe Đỗ tướng phái người tới bảo vệ chúng ta, hắn liền không tiếc giết chết đường huynh để hãm hại ta. Hắn thật không bằng cầm thú."

Chúc Dược Quỹ sửng sốt:" Chuyện gì khiến hắn thù hận đại lang cậu tới mức ấy?"

Câu chuyện này thực sự quá dài, trước kia không muốn mọi người lo lắng Tả Thiếu Dương không kể, giờ thì không cần bận tâm chuyện ấy nữa. Bắt đầu từ chuyện Ngũ Thư chữa bệnh cho Đỗ Yêm ra sao, dẫn tới việc y đến nhà Đỗ Yêm chữa bệnh rồi được ông ta tiến cử tham gia khoa cử ... Tới đây lại phải nhắc đến chuyện khi đó Vu gia và Tả gia đang bị sự kiện hủy hôn mà kiện tụng ầm ĩ Trường An, Vu gia có thể nói là thân bại danh liệt, anh danh Vu lão thần y gây dựng cả đời sụp đổ. Tả Thiếu Dương vì thuyết phục cha mình trở về nên lấy chuyện tham gia khoa cử ra ...

Cứ thế hết chuyện này tới chuyện khác, từ việc huynh đệ Chân thị ám sát Đỗ Yêm, cha con Đỗ Yêm tương tàn, có lẽ mất cả cha và huynh trưởng khiến Đỗ Kính căm hận mù quáng.

Còn Lưu Chính Hội là thân thích, đồng thời năm xưa cũng chịu ơn Vu lão thái y, có cơ hội này liền mượn truyện công báo thù riêng. Vu gia không phải nói nữa rồi, ngày Tả Quý cố tình tới Vu gia rước dâu để cả thành biết chuyện, hai nhà đã thành kẻ thù không đội trời chung.

Cả một câu chuyện dài, đan xen phức tạp, nhiều người nhất thời còn chưa hiểu hết, Tả Quý ngây ra lẩm bẩm:" Không ngờ, không ngờ ... Lúc đó cha bị ma đưa lối quỷ dẫn đường, nếu cha không kiện Vu gia, thì con không gặp chuyện hôm nay ..."

" Cha đừng tự trách, ai mà đoán được tương lai, nói cho cùng Vu gia hủy hôn thật mà ..." Tả Thiếu Dương cười gượng, bây giờ nói ra chuyện Tiêu Vân Phi ở sau phá đám hôn sự của y mới làm Vu gia hủy hôn thì không biết rắc rối tới đâu, truy nữa không khéo tới đêm tuyết đó, y không nên cứu người:

" Đại lang, trước đó hiểu lầm cậu, lão bá nghe ngoài kia người ta đồn đại, lại thêm chuyện nhập thuốc của y quán Xích Cước đúng là bất thường, ta muốn không tin cũng không được, còn cho rằng kinh thành phồn hoa làm cậu lóa mắt rồi ..." Chúc Dược Quỹ chắp tay với Tả Thiếu Dương xin lỗi:

Chỉ có Hầu Phổ nghe xong là mặt càng thêm âm trầm, làm Hồi Hương không hỏi bất an hỏi làm sao, hắn nói:" Nói như vậy Đỗ Kính đã hận đại lang nhà ta tới mức mất trí rồi, thậm chí không ngại hại cả đường huynh mình đẩy đại lang vào chỗ chết, hắn chịu nhận tội để giải nguy cho đại lang sao, e đem cái chết dọa hắn cũng không nổi, vì nếu thế hắn gánh tội hại chết Đỗ tướng, người chết là hắn."

Cả phòng tức thì im phăng phắc, lời Hầu Phổ nói không hề dễ nghe nhưng không ai phản bác được, tia hi vọng vừa lóe lên đã bị dập tắt một cách tàn nhẫn, Lương thị lần nữa òa khóc.

Miêu Bội Lan cũng run bần bật, trầm mặc một lúc, cuối cùng nàng đi tới trước mặt Tả Quý và Lương thị, vén váy quỳ xuống:" Lão gia, thái thái, cháu, cháu mặt dày, cầu xin nhị lão đồng ý, cho cháu gả vào Tả gia."

Nói rồi nàng dập đầu ba cái, gục xuống đất khóc không thành tiếng.

Bạch Chỉ Hàn và Tang Tiểu Muội nghe vậy đều sực tình, cùng đi tới cùng quỳ xuống bên cạnh Miêu Bội Lan, cầu xin được quá môn ngay bây giờ. Tang Tiểu Muội khóc tới nhũn người, Bạch Chỉ Hàn không khóc, gương mặt nàng vô cùng kiên định.

Tả Quý và Lương thị cũng khóc theo, khi nhi tử đối diện với nguy hiểm chặt đầu, ba nàng một lòng muốn gả vào Tả gia, tình cảm này đủ hòa tan sắt đá rồi, thành thân lúc này là đề phòng Tả Thiếu Dương có bị chặt đầu, cũng để trọn vẹn tình cảm này, đòng thời lưu lại cốt nhục cho Tả gia.

Đổi lại là người khác, Tả gia gặp họa lớn, tránh còn không kịp, ai lại đề xuất quá môn, nhi tử nếu bị chặt đầu sẽ là chuyện nay mai, như thế ba nàng vừa quá môn đã biến thành quả phụ. Các nàng biết thế vẫn muốn gả tới Tả gia, còn gì khiến người ta cảm động hơn thế.

Lương thị, Hồi Hương nhào tới ôm lấy cả ba, Tả Quý gật đầu:" Được, các con đều là trẻ ngoan, ta đồng ý, hôm nay quá môn."

Ba nàng vừa vui mừng, vừa bi thương, cùng dập đầu tạ ơn.
Bạn cần đăng nhập để bình luận