Ta Là Tiểu Lang Trung

Chương 466: Bệnh cũng là trừng phạt.

Tả Thiếu Dương đứng dậy lắc đầu:” Đành vậy, bệnh này ta không chữa nổi, xin lỗi ...”

Khi y sắp đi mất, Tảng mẫu mới gào lên:” Được, được, ta hứa, không quản tới tiền nữa.”

Cứ nói tới tiền là mồm lưu loát hơn hẳn, Tả Thiếu Dương phải nén cười quay lại, âm trầm nói:” Bá mẫu, thề độc đi, chuyện này ảnh hưởng tới thanh danh Quý Chi Đường, ta không thể không cẩn thận.”

“ Được, ta thề.” Tang mẫu nghiến răng nghiến lợi:” Nếu sau này ta còn đụng tới tiền, nghĩ tới tiền hãy để cho ta bị phù nát người, chết không đất chôn.”

“ Thật ra chẳng cần thề, bà mẫu không giữ lời, bệnh tự giết bá mẫu thôi, ta nhắc lại lần nữa, nếu bá mẫu không muốn chết thì phải giữ cho tâm tính bình hòa, tránh mọi lo nghĩ, nghe rõ chưa?”

Tang mẫu gian nan gật đầu:” Rõ, ta ... Nghe rõ rồi, đương gia ... Ông tới đây ..”

Bà ta đưa tay vào lòng lấy ra một xâu chìa khóa, tay đưa ra nhưng vẫn nắm chặt, nước mắt chảy từng giọt, mất một lúc mới hạ được quyết tâm cắn răng ném mạnh đi:” Quản tiền cho kỹ, mạng cả nhà ở đó đấy.”

“ Bà cứ yên tâm dưỡng bệnh đi, chúng ta cả đời vất vả tích góp được mà, ta hứa từ nay không tiêu tiền bừa bãi nữa.”

“ Thế, thế thì được.”

Tang phụ cho xâu chìa khóa vào lòng:” Tả công tử, bà ấy đồng ý rồi, cậu cứu bà ấy đi.”

Tả Thiếu Dương quay đầu nhìn những người khác:” Đây không phải chỉ chuyện của bá mẫu, mà mọi người cũng phải ghi nhớ, sau này để bá mẫu muốn quản tiền, mọi người phải dứt khoát từ chối, nếu không sẽ hại bá mẫu, ta nói câu này không phải là dọa, nếu không ghi nhớ, không còn lần sau mà hối hận đâu.”

Toàn bộ Tang gia gật đầu.

“ Được rồi, mọi người chuyển bá mẫu sang phòng bên nằm đi, ta kê đơn sắc thuốc ngay bây giờ.”

Thế là người Tang gia đưa Tang mẫu vào phòng phu thê Tả Quý trước kia, gian phòng đó nay đã cải tạo thành phòng bệnh nữ.

Sự tình đã ổn, Tiết lang trung không tiện ở lại xem đơn thuốc, đứng dậy cáo từ.

Tả Thiếu Dương cầm bút kê đơn, dùng phụ tử, địa hoàng sống, hoàng liên, thù du, đều là vị thuốc phổ biến có sẵn trong hiệu thuốc, Đinh Tiểu Tam nhanh nhảu đi bốc thuốc rồi sắc.

Tả Quý xem qua đơn thuốc, hỏi:” Bệnh bà ta thực sự nghiêm trọng thế sao?”

“ Dạ, khá nặng rồi, nhưng chưa chết được, con thổi phồng lên là để bà ấy sửa cái tính tham tiền, tính toán.” Tả Thiếu Dương nói thật:

Tả Quý vốn cũng hơi nghi nghi rồi nên không ngạc nhiên, lời nói dối của Tả Thiếu Dương không dễ qua mắt người có kinh nghiệm sống:” Nói thế dù bà ta có quản tiền cũng không sao?”

“ Riêng chuyện này con nói thật đấy, suy nghĩ quá nhiều ảnh hưởng tới tỳ vị, làm bệnh thêm nghiêm trọng, không nhất định chết ngay, nếu không nói nghiêm trọng một chút, bà ấy không sửa tính này, không có lợi cho bản thân bà ấy, cũng đỡ phiền cho mọi người.”

“ Ừ.” Tả Quý vuốt râu:” Có điều đừng trách cha lắm điều lải nhải, cha không ưa gì bà nương đó, song Tam nha đầu bên đó cũng là đứa không kém, hơn nữa vì con mà làm ra chuyện đó, không cưới nó về cũng tội, có điều con phải cưới thê tử xong, mới nạp nó làm thiếp được, cha không phản đối, hiểu chưa?”

“ Trước kia cha nói rồi, con hiểu.”

Thấy nhi tử nghe lời ở chuyện này, Tả Quý rất hài lòng:” Con có tuổi rồi, tranh thủ một chút, cha mẹ muốn có cháu bế rồi, ài nhìn người khác bằng tuổi này con cháu đầy nhà ...”

“ Vâng, cha mẹ yên tâm.” Tả Thiếu Dương nhìn xuống bếp, nở nụ cười.

Tả Quý yên lòng hẳn, trước kia nhận Bạch Chỉ Hàn làm nô tỷ để lửa gần rơm đúng là sáng suốt, vui vẻ lên liền quan tâm tới bệnh Tả mẫu:” Con nói xem bệnh Tang mẫu là thế nào?”

“ Tiết lang trung biện chứng bệnh đúng rồi đấy ạ, nhưng mà phương thuốc lại không đúng, Tang mẫu sống bên sông nước lâu năm, thấp tà ăn sâu, thương tới tỳ, thủy dịch đình ý gây tổn thương âm thận. Lần này đột nhiên phát tác cấp tính là vì thời gian dài đói kém, tỳ khí hao tổn, bản thân đói tới phù người, sau đó thời gian ở tạm nhà ta ăn uống quá nhiều khiến tỳ vị tổn thương, rồi nổi giận, thế là phát bệnh.”

“ Nói vậy bệnh của bà ta do nhiều nguyên nhân gây ra?”

“ Đúng ạ, bệnh này phải điều trị thời gian dài, chú ý ăn uống thanh đạm, không chế tâm tình, nếu không bệnh sẽ tái phát, mỗi lần tái phát lần sau sẽ nặng hơn lần trước …”

Sau đó Tả Thiếu Dương biện chứng cách dùng thuốc cho cha mình nghe, Tả Quý nghe rất chăm chú, gặp chỗ không hiểu còn hỏi cặn kẽ, tới khi thuốc sắc xong, ông đã nắm được tương đối tri thức liên quan tới loại bệnh này.

Tả Thiếu Dương bê thuốc sang phòng bên, tự mình đút cho Tang mẫu uống, Tiểu Muội nhìn thấy cảnh đó lòng an ủi rất nhiều.

Tả Thiếu Dương dặn dò:” Phải đảm bảo bá mẫu nghỉ ngơi đầy đủ, nhất là ngủ tốt, chú ý không được để nhiễm lạnh sẽ dẫn tới biến chứng, sẽ khó lường. Ngoài ra nên giúp bá mẫu trở mình, tránh tồn thương thịt, lau rửa giữ da sạch sẽ, khi ngứa tránh gãi mạnh. Ăn uống không nên ăn nhiều, ăn quá no, thời gian sắp tới không được ăn muối, một hạt cũng không cho vào! Nhớ kỹ đấy.”

Tiểu Muội âm thầm ghi nhớ từng điều, mắt nhìn Tả Thiếu Dương dịu dàng, Hoàng Cầm hỏi thêm:” Vậy khi nào mới được ăn muối?”

“ Khi phù giảm trở lại bình thường, ta nhấn mạnh lần nữa, đặc biệt chú ý tâm tình, phải thật thoải mái, ngoài tự thân bá mẫu, mọi người cũng phải tránh làm bá mẫu tức giận.”

Người Tang gia trịnh trọng gật đầu, Tang mẫu chỉ thở dài, không nói gì thêm, dù sao mạng quan trọng hơn.

Tả Thiếu Dương trước khi ra ngoài, đi qua chỗ Tang Oa Tử, nói nhỏ:” Tang đại ca, ra đây đệ nói chút việc.”

Hoàng Cầm ở gần nghe thấy, tim đập mạnh, biết Tả Thiếu Dương sắp làm gì, giỏng tai lên nghe, có điều y lại dẫn Tang Oa Tử sang phòng bệnh bên kia.

Tang Oa Tử rụt rè nhìn Tả Thiếu Dương:” Tả công tử, có chuyện gì vậy?”

“ Huynh là đại ca của Tiểu Muội, cũng là huynh trưởng của ta, gọi ta là tiểu lang trung là được, không cần khách khí như thế.” Phòng bệnh hiện không có bệnh nhân ở lại chữa trị, Tả Thiếu Dương bảo hắn ngồi xuống:

Tang Oa Tử xua tay, hắn hơi sợ Tạ Thiếu Dương, không dám xưng hô tùy ý như thế:” Không sao, ta xưng hô như thế cho thoải mái.”

Tả Thiếu Dương không ép, nói:” Ta thấy khí sắc huynh không tốt, nên bảo huynh sang đây, sợ bá mẫu biết lại lo thêm.”

Tang Oa Tử giật nảy mình, xoa xoa mặt:” Ta rất khỏe mà, thật đấy! Chắc chỉ vì thời gian qua đói nên khí sắc kém một chút thôi, từ bé tới giờ ta chưa từng mắc bệnh.”

Tả Thiếu Dương vỗ vỗ ghế:” Thân thể khỏe mạnh và nội thể hư tổn là hai vấn đề khác nhau hoàn toàn, huynh cứ ngồi ta bắt mạch cho.”
Bạn cần đăng nhập để bình luận