Ta Là Tiểu Lang Trung

Chương 696: Ở đây không chào đón. (2)

Thanh Mị Tử cũng đi theo Thanh Diêu Tử, vốn định cho ông ta tiền, nghe vậy tức giận:" Con người ông thật là, còn đói hỏi nữa à? Cho ông tiền ông còn chê ít sao, mười đồng đấy, chỗ này đủ mua một lồng bánh bao thịt rồi ..."

Linh y già cười khổ:" Nhưng mà ở nơi này một cái bánh bao giá những hai mươi đồng."

" Cái gì?" Thanh Diệu Tử không thốt lên:" Những hai mươi đồng, không thể nào."

" Đúng đấy, mấy vị vừa từ vùng ngoài tới phải không?"

Tả Thiếu Dương vốn đứng đợi đám Thanh Diệu Tử về, nghe thấy cũng giật mình, khi vừa tới Tô Châu y có đi qua một hàng bánh bao, còn nhớ khi đó chỉ có nửa đồng một cái. Đó là Tô Châu phồn hoa đấy, vậy mà nơi nghèo khó này lại có giá hai mươi đồng à? Tả Thiếu Dương đi nhanh tới:" Lão tiên sinh, có phải vừa mới nói hai mươi đồng một cái bánh bao không?"

Từ khi bọn họ tới Cù Châu, chuyện ăn uống đều có người lo liệu, chưa từng phải bỏ tiền ra, bây giờ nghe giá cả mới biết đắt tới hoang đường. Nếu vật giá trung bình cao như thế, bọn họ bỏ giá gấp ba lần mua cửa hiệu, tất nhiên người ta không bán. Ở Tô Châu một đồng mua hai cái bánh bao, vậy tính ra vật giá ở đây cao gấp 40 lần.

40 lần, như thế một cửa hiệu bình thường thôi cũng phải tới 2000 quan, cái giá này dọa chết người.

Thanh Mị Tử đưa cho ông ta một xâu tiền nữa:" Này, cho ông đấy, thêm vào số tiền của sư tỷ ta nữa, vậy là đủ 20 đồng rồi."

" Đa tạ hai vị đạo trưởng." Linh y già kích động tới toàn thân run lên, nhận lấy xâu tiền vài liên hồi:

Gần đó có cửa hiệu bán đồ ăn, bên cửa đang hấp bánh bao bốc hơi nghi ngút, vị linh y già cầm hai xâu tiền đi tới:" Chủ quán, làm phiền bán cho một cái bánh bao."

Hỏa kế cửa hiệu là chàng trai khá dễ mến, vốn đang niềm nở chào mời khách qua lại, vừa thấy ông ta một cái, nụ cười lập tức biến mất, nhanh như tuyết tan dưới nắng mạnh, giọng còn lạnh như dao:" Hai mươi đồng một cái."

" Vâng, hai mươi đồng đây ạ."

Hỏa kế khinh bỉ hừ một tiếng, lấy hai xâu tiền, sau đó mở lồng hấp gắp một cái bánh bao, hất về phía vị linh y già, động tác chẳng khác nào ném đồ ăn cho chó.

Linh y già kia tay cầm chuông tay cầm phướn, còn chưa kịp đưa tay ra nhận thì bị ném tới rồi, ông ta cuống lên vươn tay đón, trong lúc luống cuống không đón được, cánh bánh bao trắng phau chạm vào tay rơi xuống đất.

Nhìn bánh bao rơi mất rồi, linh y già ném luôn cả đồ trong tay, ngồi xụp xuống vồ lấy cái bánh bao đã dính bụi đất. Ông ta quệt cái bánh lên người cho bớt bẩn, nhưng cái áo ông ta mặc chẳng khá hơn, chỉ khiến bánh bao bẩn thêm, hẳn là đói quá rồi nên chẳng thổi cắn một miếng. Ai ngờ bánh bao quá nóng, vừa vào miệng không chịu nổi vội nhổ ra, tay ông ta còn nhanh hơn, bịt miệng lại, cố nuốt miếng bánh xuống, nước mắt ngắn dài, chẳng biết là thương tâm hay vì nóng.

Bộ dạng thảm hại của vị linh y già lại khiến cho tên hỏa kế cười phá lên, những người đang ăn trong cửa hiệu cùng với gần đó cũng chỉ nhau xem rồi cười ngặt ngoẽo, không khác gì xem xiếc khỉ.

" Đáng đời, cho ngươi chết bỏng luôn đi." Tên hỏa kế nhổ một bãi nước bọt về phía ông già:

Thanh Lăng Tư nhìn cảnh đó thân hình lướt đi như sao băng, tên hỏa kế còn chưa kịp phản ứng bị hắn tóm cổ áo ném đi. Những người khác cuống cuồng né tránh, tên hỏa kế va vào bàn ghế, nằm trên mặt đất rên la.

Chưởng quầy chạy ra, cuống quít cười nịnh:" Đạo gia xin bớt giận, hắn không hiểu chuyện chọc giận ngài ..."

Hoàng đế Đại Đường tôn sùng đạo gia, cho nên địa vị đạo sĩ đều rất cao, chưởng quầy nhìn Thanh Lăng Tử mặc đạo bào, hông đeo kiếm, lưng gài phất trần, tướng mạo tuấn tú đường đường, nhìn là biét xuất thân danh môn thì sợ hãi xin lỗi luôn mồm.

Thanh Lăng Tử hừ một tiếng, mắt liếc qua:" Chưởng quầy, các ngươi đối xử với người khác như vậy à, ông ta bỏ tiền mua bán đàng hoàng, không trộm không cắp, chẳng lẽ thấy người ta giả cả một thần một mình mà ức hiếp."

Chưởng quầy xua tay liên hồi, chuyện này không đùa được đâu, bạc đãi người già, đem lên quan thế nào cũng bị phạt nặng:" Không, không, đạo gia, tại ông ta là lang trung bên ngoài tới, nên mới thế, chúng tôi nào dám đối xử với khách như vậy?"

" Cái gì?" Đến cả Chân Uyên Tử luôn là người điềm đạm trấn tĩnh cũng sấn tới trước mặt:" Lang trung thì làm sao, chẳng lẽ lang trung thì thấp hơn người khác một bậc?"

Chưởng quầy thấy vị này cũng mặc đạo bào nốt, có khi là cùng bọn với thanh niên kia, sợ hãi lùi lại:" Không, không phải thế ... Đạo gia bình tĩnh nghe ta nói, bọn ta cũng không muốn thế đâu ..."

Hỏa kế lúc này cũng đã đứng dậy, lùi vào quán:" Vâng, vâng, chúng tôi mở cửa làm ăn, ai lại muốn gây sự với khách, nhưng không còn cách nào khác, chúng tôi cũng là bị ép."

" Ai ép các ngươi ..."

" Là ... Úi da!" Hỏa kế vừa mới nói liền bị chưởng quầy ở bên dẫm cho một phát, đau đơn ôm chân nhảy lò cò:

Chưởng quầy trừng mắt lên:" Còn không mau đi chào khách, đứng đó nói bậy nói bạ cái gì hả?"

" Dạ, dạ!" Hỏa kế tập tà tập tễnh đi vào trong quán:

Chưởng quầy lại quay sang xoa tay cười nịnh:" Không có ai ép chúng tôi đâu ạ, hiểu lầm, hiểu lầm thôi mà."

" Hiểu lầm à, các ngươi bán cho ông ta một cánh báo bao mà lấy 20 đồng, cái đó mà là hiểu lầm à?" Thanh Lăng Tử không dễ bị người ta qua mặt:" Các ngươi có nói rõ ràng không, hay là chúng ta tới nha môn lý luận?"

Tả Thiếu Dương hiểu ra rồi, không phải giá cả ở đây cao như thế, mà là chỉ lang trung bên ngoài bị có sự kỳ thị đặc thù này, đây là hành vi quá ác liệt, bọn họ đều là người hành y cả, làm sao không tức giận cho được, vì thế không ngăn cản Thanh Lăng Tử.

" Các ngươi chắc chắn bị người ta sai phái, là ai sai các ngươi đối phó với lang trung bên ngoài?" Thanh Lăng Tử sấn tới:

" Thật mà, không ai sai khiến chúng tôi hết, đây chỉ là hiểu lầm thôi, tôi sẽ thỉnh tội, xin lỗi." Chưởng quầy một mực không nói, chỉ xin lỗi:

Thanh Lăng Tử nghiêm mặt:" Lang trung trị bệnh cứu người, các ngươi lại bán bánh bao với giá cao, người ta đi bốn phương hành y, vốn kiếm bát cơm vất vả, kiếm đồng tiền vất vả, tiền kiếm được chỉ nuôi thân, chẳng đủ làm giaù. Các ngươi làm như thế, người ta mưu sinh làm sao? Khác nào đẩy người ta vào chỗ chết, các ngươi còn có chút lương tâm nào không?"

Những người vừa rồi còn cười linh y già cúi mặt xuống, quay đầu đi chỗ khác, vờ không nghe thấy. Thanh Diệu Tử và Thanh Mị Tử ngạc nhiên nhìn vị đại sư huynh này, Thủ Thông Tử gật gù vuốt râu, tên tiểu tử này tuy có nhiều tính xấu nhưng chỉ cần gốc lập thân đường hoàng thì cái khác chỉ thứ nhỏ nhặt không đáng kể.
Bạn cần đăng nhập để bình luận