Ta Là Tiểu Lang Trung

Chương 335: Phải tính toán lại.

Giả bại ư? Tả Thiếu Dương là người có mặt ở chiến trường lúc bấy giờ, y dám chắc nếu đó là giả thì quân ta toàn diễn viên ưu tú cả, mà cũng đúng thôi, Phàn Mặt Đen phải giữ thể diện, nên y cũng nói hùa vào:" Tức là muốn lợi dụng ưu thế binh lực để tiêu diệt chúng phải không?"

" A, không nhìn ra tiểu lang trung cậu cũng hiểu binh pháp đấy, đúng thế, đại tướng quân của chúng ta chính là dùng cách này. Vốn quân ta tập trung binh lực để đối phó với huyện Thái Hòa ở phía tây chỉ bằng nửa chúng thôi, toàn quân yếu ớt, đánh là giả hư trương thanh thế là chính. Đại tướng quân chính là muốn địch ở huyện Song Hòe phía đông biết tin mà tới, để đánh một chiêu tiêu diệt. "

“ Thế nhưng tướng địch vô cùng giảo hoạt, đoán được dụng ý của quân ta, cho nên chỉ phái mấy nghìn kỵ binh truy kích, đã thế lại còn kéo đội hình rất dài men theo sơn đạo, phát hiện có phục kích là tiền đội biến thành hậu đội, yểm trợ nhau rút lui, chạy còn nhanh hơn thỏ. Nói tóm lại trận này đánh thật uất ức, rõ ràng địch đã lọt bẫy mà chỉ kịp đánh vuốt đuôi chúng, chạy đông chạy tây mệt cả hơi không giết được là bao, khốn kiếp, nếu bọn chúng có gan đối chiến với lão tử, chỉ cần một đội của lão tử diệt cả đoàn của chúng ...”

Tả Thiếu Dương không hứng thú nghe chuyện quân sự, đánh đấm thế nào với y không quan trọng, y chỉ quan tâm tới kết quả thôi, bây giờ nói đơn giản là quân ta bày mưu đánh một trận diệt địch, mưu kế thành một nửa, hai bên đều tổn thất, còn tình thế không thay đổi chút nào, quân ta vẫn bị bao vây, e rằng hôm qua là một hồi đánh cược trước khi phải ra lệnh bất đắc dĩ kia, giờ không thành chỉ còn cách hạ lệnh trưng thu lương thực mà thôi.

Chợt nhớ một chuyện, Tả Thiếu Dương hỏi vội:” Tình hình thương vong ra sao?"

Phàn Mặt Đen thở dài:" Chết không phải quá nhiều, chỉ vài trăm người thôi, hơn nữa đại đa số là trọng thương gãy chân tay, ít nhất phải tới mấy nghìn, bọn chúng không giết, cũng không bắt làm tù binh."

Đây đúng là điều Tả Thiếu Dương đang lo sợ:” Hôm qua ta chữa trị cho thương binh phát hiện, rất nhiều người bị vũ khí cùn làm gãy chân tay, những thương tích này rất nặng, về sau đa số họ sẽ tàn phế, thậm chí vĩnh viễn nằm trên giường. Khi đó ta không có thời gian suy nghĩ, bây giờ mới nhận ra không phải vô tình, mà kẻ địch cố ý không giết.”

“ Cố ý, chúng mà tốt thế à?” Phàn Mặt Đen hừ một tiếng:

Tả Thiếu Dương lắc đầu:” Chúng nào có tốt đẹp gì, có câu một thương binh cần ba người chiếu cố, những binh sĩ đó vốn đã bị thương không nặng thì nhẹ mất sức chiến đấu rồi, bọn chúng còn đánh gãy chân tay, bây giờ quân ta thương tích nhiều như vậy, một là không có khả năng tổ chức công ích quy mô lớn, chúng muốn dùng thương binh kiềm chế hành động của quân ta. Hai là, không giết thương binh, để họ tiêu hao lương thực ...”

“ Cái gì?” Phàn Mặt Đen đứng phắt dậy, vơ cái ghế định đập, nhớ ra đây là Quý Chi Đường, tức tối bỏ xuống, thở phì phò:” Lũ khốn kiếp, chiến trường đối chiến, tài không bằng người chết không oán hận, chúng dám giở thủ đoạn như thế, khiến huynh đệ ta thành tàn phế, chúng không phải quân nhân nữa, chúng là lũ phản loạn súc sinh, lần tới lão tử gặp sẽ băm vằm chúng thành muôn mảnh ...”

Tả Thiếu Dương lại nghĩ tới chiều hướng khác, phản quân không có đủ lực lượng quân sự để công chiếm Hợp Châu nên mới dùng biện pháp tiêu hao này giảm tổn thất cho bên mình, quan binh bây giờ cũng không còn khả năng đánh ra nữa rồi, bây giờ sẽ hoàn toàn trở thành so đọ bên nào cầm cự được lâu hơn mà thôi: “ Ta chỉ đoán thôi, hi vọng là không đúng.”

" Ta sợ cậu nói đúng rồi, lần trước địch ở huyện Song Hòe kéo tới, bọn chúng hoàn toàn không định công thành, chỉ dùng sàng nỏ bắn hỏa tiễn vào làm loạn lòng quân dân. Quân phái tới công thành không nhiều, với thực lực của bọn chúng, hôm đó phải đánh dữ hơn nhiều, muốn đoạt thành cũng không phải không thể, ít nhất có thể đánh cho chúng ta điêu đứng, vì sao lại sấm to mưa nhỏ như thế?"

Vì sao? Tả Thiếu Dương không khỏi suy nghĩ, hay là chúng muốn bao vây để đánh viện binh? Điều này có vẻ rất có khả năng, chúng muốn dụ quân triều đình tới giải vây, sau đó lại lợi dụng ưu thế địa hình núi cao nước sâu của Hợp Châu, tiêu diệt quan binh tăng viện. Nói ra chẳng phải có gì khó đoán, quan binh hiện nay chính là trúng bẫy đó, hành quân tới bị chúng đốt mất lương thảo còn gì ... Chúng muốn tiêu hao dần tinh nhuệ Đại Đường, đồ mưu thiên hạ.

Phía bên kia Phàn Mặt Đen nói một thôi một hồi, Tả Thiếu Dương nghĩ tâm sự của riêng mình nên không chú ý lắm, đột nhiên bị hắn vỗ vai một cái:” Thôi bỏ đi, cậu là tiểu lang trung, ta chỉ là một tiểu đội chính, chúng ta đều là những tiểu nhân vật, sống tốt cuộc đời mình là được, còn về chuyện giang sơn xã tắc, không cần chúng ta bận tâm.”

“ Đội chính nói đúng lắm.” Tả Thiếu Dương rất tán đồng với câu này, có điều bây giờ chiến tranh khó kết thúc trong thời gian ngắn, kế hoạch chuẩn bị khẩu phần lương thực trong bốn tháng của mình phải điều chỉnh mới được:

Lúc này Bạch Chỉ Hàn đã đi làm nhiệm vụ thay thế thuốc tê của mình xong, cùng Tả Quý quay trở về còn mang theo một cái quải trượng, Phàn Mặt Đen lại nhìn như si như dại, lòng tính toán làm sao giết địch lập công thăng quan tiến chức để có thể mang giai nhân về cất ở phòng riêng. Thằng cha tiểu lang trung này không biết thương hương tiếc ngọc, mấy lần dẫn nàng ra chiến trường, chẳng may tên bay đạn lạc xước chút da thôi thì uổng phí.

Nghe thấy Tả Thiếu Dương ở bên hắng giọng mấy cái Phàn Mặt Đèn mới sực tỉnh, cười ngượng nghịu nói:” Tiểu huynh đệ chuyến này vì cứu chữa cho thương binh mà anh dũng bị thương, ta phải bẩm báo lên trên, lần trước đã bẩm báo rồi, thời gian qua nhiều việc nên không để ý. Yên tâm, bên trên không bạc đãi huynh đệ lập công, bao gồm bách tính đương địa, đều có người chuyên môn phụ trách việc này.”

“ Ta thì không sao, nhưng nếu huynh có thể xin được thưởng cho Bội Lan thì tốt quá, nhà muội ấy nghèo, nếu được thưởng sẽ giúp ích nhiều.” Tả Thiếu Dương lại nghĩ hôm qua Miêu Bội Lan giết rất nhiều địch, tiếc là nàng không xẻo tai, lúc đó đầu óc y mơ mơ màng màng, nếu không lũ phản quân đó thành ma tàn phế hết rồi:

Trước mặt giai nhân Phàn Mặt Đen tất nhiên vỗ ngực đảm bảo:” Yên tâm, lần này nhất định ta làm tốt, nhanh chóng lĩnh tiền thưởng về.”

Tả Thiếu Dương chắp tay:” Vậy cám ơn huynh trước, ta mệt rồi, không ngồi lâu được, Chỉ Nhi, đỡ ta về phòng nghỉ ngơi.”
Bạn cần đăng nhập để bình luận