Ta Là Tiểu Lang Trung

Chương 423: Giải cứu. (1)

Thời gian trôi đi trời ấm hơn thấy rõ, mưa từ mưa phùn li ti thành hạt mưa to đổ ào ào, lương thực của bọn họ thì mỗi ngày một ít đi, bọn họ đã phải giảm tiêu chuẩn khẩu phần mỗi ngày xuống thật thấp, đồng thời thêm vào đủ các loại rau dại. Miêu Bội Lan có kinh nghiệm hơn trong việc đặt bẫy bắt chim chóc, nàng đào đất bắt giun, nhưng họa hoằn lắm mới có một con chim ngu ngốc sa bẫy.

Lại thêm một tháng nữa qua đi, bọn họ đã đem toàn bộ dây leo, vỏ cây có thể lột vỏ trên núi bên thành thừng, sau đó buộc đá thả xuống vực, thả mãi, thả mãi không thấy chạm đáy, dây đã dài hơn trăm trượng, nếu leo xuống cũng mất quả nửa ngày, sức người khó duy trì nổi.

Bọn họ đã ở trên núi hơn hai tháng rồi, bất kể lương thực tiết kiệm thế nào, tối đa cũng chỉ duy trì được hơn nửa tháng nữa thôi, bọn họ đã nghĩ mọi cách, nhưng nơi này trồng cây không được, định nuôi chim cũng không khả thi, vì không sao bắt được chủ đủ cặp trống mái, bắt được loài này trống thì con mái lại là loài khác, đành biến thành thịt khô hết.

Đến cây cũng bắt đầu ít đi, bọn họ không dám đốt nữa, sợ không còn củi, may mà Miêu Bội Lan có cách khác, nàng đào một cái hố, lấy ít cành cây nửa khô đã cất trong phòng, vùi ít lá, châm lửa, cột khói cuồn cuộn bốc lên tới tận trời.

Mây quá dầy, chẳng biết có ai nhìn thấy được cột khói không, kiên nhẫn cứ cạn dần.

“ Này, ai ở bên đó? Có ai không?”

Trưa ngày hôm đó Tả Thiếu Dương đang thơ thẩn đi không mục đích trên đỉnh núi thì loáng thoáng có tiếng người, ban đầu y cũng không chú ý lắm, bởi vì hôm nọ Vượng Tài cũng gặp ảo giác tương tự, hắn đứng bên bờ vực nhảy múa như điên, tới khi y và Miêu Bội Lan vui sướng chạy tới nhìn theo hướng hắn chỉ thì nào có gì ngoài mây mù.

Bọn họ bắt đầu sinh ảo giác rồi.

Sau khi biết mình nhầm lẫn, Vượng Tài chạy về phòng đóng chặt cửa nhốt mình trong đó. Miêu Bội Lan nhìn hắn đầy cảnh giác, từ đó bất kể lúc nào nàng cũng mang đao bên mình.

Tả Thiếu Dương tính toán, nếu như may mắn ở phía dưới cuộc chiến kết thúc, mùa hè tới, mây mù sẽ tan đi phần lớn, bách tính trong thành chắc chắn sẽ lên núi kiếm cái ăn, vì dưới chân núi lúc này có lẽ không còn gì để ăn nữa, lúc đó cơ hội để người khác phát hiện ra bọn họ sẽ cao hơn nhiều.

Thế nhưng theo như Miêu Bội Lan dựa vào kinh nghiệm của mình nói thì phải hai tháng nữa mây mới tan hết, mà lương thực của họ cố lắm cũng chỉ được một tháng mà thôi.

Vượng Tài đã có những biểu hiện hết sức bất thường, Miêu Bội Lan rất đề phòng hắn, Tả Thiếu Dương hiểu rõ nàng, nếu Vượng Tài có bất kỳ hành vi nào đe dọa tới minh, Miêu Bội Lan sẽ không cho hắn có cơ hội thứ hai, đến lúc đó có lẽ lão khốn Liễu Thiện kia ở dưới địa ngục sẽ cười hả hê lắm.

Tai vẫn nghe thấy tiếng người gọi, Tả Thiếu Dương bắt đầu bực mình, định về phòng chùm chăn ngủ cho rảnh nợ, nếu đến y cũng mất lý trí thì nguy mất.

Miêu Bội Lan đang đào giun cách đó không xa cũng đứng nghe ngóng với vẻ nghi hoặc, thấy y đi qua nói:” Ca, có tiếng người gọi phải không?”

Tả Thiếu Dương đứng khựng lại, không thể nào cả hai người bị ảo giác một lúc được, ôm hi vọng mong manh, chạy ra bờ vực, đống cỏ khô Miêu Bội Lan đốt lúc sáng bây giờ chỉ bốc lên được cột khói nhỏ, gần như hòa vào cùng mây mù không thể nhận ra được nữa:” Cứu, cứu với, bên này có người, bên đó có ai không?”

Gọi liền mấy lượt bên kia không có phản hồi, cũng không thấy bóng người nào, Tả Thiếu Dương chán nản, nhảy vào cái hố cỏ, dậm đạp liên hồi, tới khi không có khói bốc lên nữa thì thôi.

Miêu Bội Lan chạy tới nửa đường cũng đứng đờ ra đó.

“ Này, ai ở bên đó?” Bất chợt bên kia có tiếng người rất lớn rất rõ ràng.

Không thể nhầm lẫn được, có người, Tả Thiếu Dương nhảy lên khỏi hố, chạy tới sát mép vực, bắt tay làm lo, hét lớn:” Có, có người, chúng tôi bị kẹt bên này!!!”

Bên kia im lặng mất mấy giây, rồi truyền tới tiếng hô lớn hơn nữa:” Tiểu lang trung phải không!?”

Mình nghe nhầm sao, hay là chỉ giọng giống nhau thôi, sao có thể trùng hợp thế được, Tả Thiếu Dương hét lại:” Tiêu đại ca, có phải Tiêu đại ca không?”

“ Tiểu lang trung, là cậu thật sao, ta tìm cậu nhiều ngày lắm rồi, ơn trời, lão ca định bỏ cuộc đây, không sao chứ?”

“ Là Tiêu đại ca đấy, Tiêu đại ca đấy, huynh ấy đi tìm chúng ta, chúng ta thoát rồi.” Tả Thiếu Dương vừa khóc vừa cười, nắm lấy tay Miêu Bội Lan nhảy như con choi choi, nhìn thấy Vượng Tài đang hớt hải từ chùa chạy tới, gọi hắn:” Vượng Tài, chúng ta thoát rồi, có người tới cứu chúng ta rồi.”

Vượng Tài không nói được một lời, quỳ ngay xuống đất ngoạc miệng khóc toáng lên.

Phía bên kia Tiêu Vân Phi tiếp tục hỏi:” Này, tiểu lang trung, cậu sao rồi!? Có bị thương không?”

Miêu Bội Lan quệt nước mắt, kéo Tả Thiếu Dương vui mừng tới mất kiểm soát:” Ca, trả lời đi kìa.”

“ Phải, phải … phải trả lời.” Tả Thiếu Dương cố gắng kiềm chế cảm xúc, lại vận sức hét lớn:” Đệ không sao, vốn ở đây có cái cầu treo, nhưng mà chắc bị gió thổi xuống vực rồi, khoảng cách qua xa, đệ không qua được.”

Tiêu Vân Phi đứng bên kia vách núi, lấy một tảng đá vận sức ném đi, tảng đá chạm tới vách núi đối diện, nhưng khi đó đà rơi đã hết, chúc xuống rồi, ông ta tuy sức lực có hơn Miêu Bội Lan thì cũng là con người, có giới hạn.

“ Cứ ở yên đó, lão ca nghĩ cách.”

“ Tiêu đại ca, Tiêu đại ca.”

Tả Thiếu Dương gọi mấy tiếng liền, nhưng bên kia không có ai trả lời nữa, Vượng Tài chạy tới nơi cuống lên, hắn chạy qua chạy lại như con thú mắc bãy, cuống quít hết cả lên:” Người đó đi mất rồi, Tả công tử làm sao bây giờ?”

“ Không sao, huynh ấy sẽ quay lại thôi, chúng ta về ăn no ngủ kỹ lấy sức, chuẩn bị trở về là vừa.” Tả Thiếu Dương biết tình Tiêu Vân Phi xưa nay luôn tới lui như gió, chẳng sợ, xoa xoa tay nói:” Chúng ta về làm một bữa cơm thật ngon, còn gì mang hết ra ăn, chim sống chim chín chén hết đi, à phải rồi đun một nồi nước lớn nữa, chúng ta phải tắm cho sạch sẽ, không thể để bẩn thỉu thế này mà về nhà được.”
Bạn cần đăng nhập để bình luận