Ta Là Tiểu Lang Trung

Chương 261: Cho cô biết tư vị hố lửa. (2)

Bạch Chỉ Hàn im lặng, không thể phủ nhận đánh giá của mình với Tả Thiếu Dương có phần quá thành kiến.

Hôm nay trên tường thành, y chuyên tâm sơ cứu cho thương binh, thậm chí nàng tới không hay biết gì, nói y thiếu y đức, nhân phẩm có vấn đề là hơi khiên cưỡng. Nói y háo sắc thì đó là bản tính nam nhân, vốn không phải khiếm khuyết lớn, tổng thể mà nói là thì là người không tệ, thậm chí có chỗ đáng khen. Nhưng Bạch Chỉ Hàn rất kiêu ngạo, yêu cầu với trượng phu tương lai khắt khe, khiếm khuyết của Tả Thiếu Dương phóng đại nhiều lần. Lúc này đây nàng mới thấm thía thế nào là "nữ nhân vô tài là đức", nếu là nữ nhân bình thường, có lẽ đã e thẹn gật đầu rồi.

Có điều chuyện tới nước này, nàng chẳng lựa chọn nào khác, không thể để ngoại tổ mẫu mang tiếng thất tín, nghe khuyên nhủ, lòng đã xuôi xuôi, gật đầu: “ Dù sao ngoại tổ mẫu đã định đoạt rồi, cháu nói chỉ là nói thế thôi, sao có thể để người thất tín với Tả gia, ngoại tổ phụ cũng dùng sâm của nhà họ. Thôi vậy, cháu trách ai được chứ, chỉ trách cháu số mệnh không ra sao, chỉ cần ngoại tổ phụ chuyển nguy thành an cháu sẽ gả qua đó, dù là hố đao hay biển lửa, đều nghe thiên mệnh đi.”

Cù lão thái thái và Cù phu nhân thở phào nhẹ nhõm nhìn nhau.

Nhưng Tả Thiếu Dương ở ngoài nghe thấy lại cảm xúc khác hẳn, té ra cha mẹ đã thương lượng với Cù gia về hôn sự của mình rồi, chỉ đợi bệnh Cù lão thái gia tốt lên là thành thân, mình không hay biết gì. Không khó đoán, cha mẹ hẳn là rất vừa ý Bạch Chỉ Hàn, nhưng mình lại phản cảm, sợ mình biết trị bệnh cho Cù lão thái gia không chuyên tâm, vịt chín rồi còn bay, nên không nói, mình mà là loại người đó sao? Củ nhân sâm kia hẳn là lễ vật đính ước rồi, thảo nào Răng Thỏ lại bảo là củ sâm đó cô ta đổi được, thật là tức muốn chết mà.

Nhón chân lui ra sau mấy bước, đứng trước thùy hoa môn, Tả Thiếu Dương như lên cơn điên, chân tay đấm đá một người vô hình trong không khí, đến khi mệt thở như kéo bễ mới dừng lại, nghiến răng ken két :" Con bà nó, cưới mình là nhảy vào hố lửa à? ***, nếu các người âm thầm bàn tính sau lưng ta, vậy đừng trách lão tử không khách khí, ta cho con thỏ nhà cô biết tư vị hố lửa ra làm sao."

Tả Thiếu Dương đứng một lúc đợi cho hơi thở bình ổn, vuốt lại tóc tai, quần áo, không có gì khác thường nữa, mới cao giọng gọi:” Có ai không, trong nhà có ai không?”

Rất nhanh rèm cửa được vén lên, Cù phu nhân với khuôn mặt đôi phần tiều tụy, nụ cười hơi thiếu tự nhiên, nói:” Mọi người ở nhà cả, Tả công tử phải không?”

Tả Thiếu Dương vẫn lễ phép đáp:” Phu nhân, ta tới khám lại cho lão thái gia, thuận tiện có chút việc tìm Bạch cô nương.”

“ Công tử thật nhiệt tâm, mời vào, Chỉ Nhi cũng ở trong phòng.”

Cù phu nhân vén rèm tránh qua bên, Tả Thiếu Dương đi vào, chắp tay chào lễ số càng chu đáo không bới móc gì được, hoàn toàn không ai biết đây là kẻ lúc nãy chạy xồng xộc vào nhà người ta nghe trộm, ngồi xuống cái ghế tròn do Cù phu nhân mang cho, kiểm tra cho Cù lão thái gia.

Cù lão thái gia vẫn hôn mê, hô hấp bình ổn, lưỡi khô, không có dịch, khóe mắt đôi khi giật khẽ, cổ họng xuất hiện tiếng đờm, thuốc đã phát huy tác dụng tốt, vui vẻ nói:” Lão thái thái, lão thái gia đang khôi phục tốt, có câu hiệu nghiệm không nên đổi thuốc, tiếp tục dùng nhân sâm ích khí, đồng thời uống thuốc ta kê.”

Cù lão thái thái rối rít tạ ơn Tả Thiếu Dương.

Tả Thiếu Dương khách khí mấy câu, quay sang Bạch Chỉ Hàn, hôm nay nàng mặc chiếc váy vải màu xanh bình thường, mái tóc đen như gỗ mun không chải chuốt cầu kỳ mà chỉ lấy một mảnh vải buộc gọn gàng, so với lúc nàng mặc áo trắng phiêu diêu như tiên tử thì lúc này thêm vài phần gần gũi hiền dịu. Có điều ánh mắt không có gì thay đổi, mang đôi phần hờ hững khinh thường, Tả Thiếu Dương cố kiềm chế ý muốn lao vào dày vò nha đầu này một hồi, đường hoàng nói:” Bạch cô nương, trước kia hứa, chỉ cần ta trị khỏi cho lão thái gia thì sẽ gả cho ta, không biết chỉ thuận miệng nói hay là vẫn tính đấy?”

Ngoại tổ phụ còn nằm kia, mà y đã tới đòi hỏi rồi, vậy mà ngoại tổ mẫu vẫn cứ nói tốt cho y, chút thiện với y không còn, Bạch Chỉ Hàn ngồi trơ ra như khúc gỗ.

“ Đương nhiên là tính.” Cù lão thái gia vội nói:” Nói vậy, Tả công tử đồng ý hôn sự này rồi?”

Tả Thiếu Dương lắc đầu, cằm nghênh lên ngạo nghễ nói:” Xin lỗi lão thái thái, ta tự lập chí hướng, tương lai nhất định phải kiệt xuất hơn người, dương danh thiên hạ, cho nên không phải công chúa quận chúa thì không cưới, kém lắm cũng phải là thiên kim của thượng thư, đại tướng quân. Đó là chuyện ta muốn nói.”

Cù lão thái thái và Cù phu nhân sững sờ, lúc nãy nhà mình không hài lòng với người ta, còn tìm mọi cách thuyết phục tôn nữ, ai ngờ giờ tới người ta lại chướng mắt với nhà mình. Bạch Chỉ Hàn bị y khinh miệt thì mặt âm trầm tới phát sợ.

Tả Thiếu Dương kệ, vẫn không biết thẹn nói:” Cù lão thái gia nghe đâu mới chỉ là quan lục phẩm thôi, hơn nữa lại đã cáo lão hoàn hương rồi, phụ mẫu Bạch cô nương đều mất, cữu cữu thì vào nhà lao, còn kém tiêu chuẩn ta đặt ra một vạn tám ngàn dặm. Cho nên lão thái thái, mỹ ý của người, ta xin tạ ơn, song hết sức xin lỗi, ta không thể cưới Bạch tiểu thư được.”

Cù lão thái thái run run giọng nói:” Tả công tử, cha mẹ cậu có biết chuyện này không?”

Tả Thiếu Dương lắc đầu:” Không biết, có điều cha mẹ ta từ lâu đã đồng ý, hôn sự của ta phải được ta đồng ý, cho nên chuyện này cha mẹ ta phản đối cũng vô ích.”

Cù lão thái thái nhẹ người, mỉm cười nói:” Tả công tử có chí hướng cao xa như vậy là tốt, có điều hôn nhân đại sự xưa nay do cha mẹ định đoạt, cậu còn trẻ, nhiều chuyện không hiểu bằng người đã từng trải, nên nghe lời cha mẹ thì hơn.”

“ Hôn nhân của ta thì ta sẽ tự quyết.” Tả Thiếu Dương tỏ thái độ dứt khoát, quay sang thỏa thuê ngắm nhìn khuôn mặt tươi như cánh hoa mới nở cùng đường cong mỹ miều của thiếu nữ đôi tám, chẳng cần ra sức cố ý thì bộ mặt y lúc này cũng đủ thô bỉ:” Có điều, Bạch tiểu thư đã thề trước bài vị Tả gia, làm thê thiếp hay nô tỳ do ta định đoạt, ài, ta chưa có thê tử, đương nhiên không thể nạp thiếp rồi, có điều lời Bạch tiểu thư đáng gia ngàn vàng, ta chẳng thể để cô thành người thất hứa. Vậy cô làm nô tỳ cho ta được rồi, gần đây ta bận rộn vừa vặn cần một tiểu dược đồng. Nếu sau này biểu hiện tốt, mà ta đã có thê có thiếp rồi, có thể suy nghĩ để cô làm thông phòng đại nha hoàn gì đó.”

Bạch Chỉ Hàn mắt nhìn Tả Thiếu Dương tóe lửa, vẫn không nói không rằng.
Bạn cần đăng nhập để bình luận