Ta Là Tiểu Lang Trung

Chương 255: Tiên nữ trên chiến trường.

Miêu Bội Lan không nghe thấy Tả Thiếu Dương hét, cũng cứ như không nhìn thấy một đao đoạt mạng này, chùy đồng tay phải đập hụt, nàng nhân đà vung chùy tay trái nhè đầu hắn nện xuống.

Tên phản quân hồn siêu phách lạc, đao này của hắn dù có thể chém trúng Miêu Bội Lan chăng nữa thì cái chùy rít rợn người kia cũng đủ đập nát đầu hắn như huynh đệ phía trước, hắn không muốn chết chung với nàng, hắn là thập phu trưởng, võ công khá cao cường, đao đi một nửa vẫn kịp thu lại, lại tránh một chiêu đoạt mạng của Miêu Bội Lan, chém xiên dưới đùi nàng.

Vẫn như trước, Miêu Bội Lan hoàn toàn không quan tâm tới chiêu thức của địch, tay trái đập hụt thì chùy tay phải đã kịp xoay tròn một vòng, đập xuống, vừa độc ác vừa mãnh liệt.

Tên đội trưởng phản quân lại luống cuống biến chiêu, giơ đao lên chắn, còn dùng một tay đỡ sống đao cho thêm lực, song vẫn không ăn thua, chùy đồng mang theo sức nặng ngàn cân đập bay thanh đao, rồi nện xuống mũ trụ của hắn, đầu hắn lõm vào, một con mắt bắn phụt ra, chết vô cùng kinh khủng.

Không hề ngừng lại, hai chùy của Miêu Bội Lan vẫn như bánh xe gió quay tròn, hướng tới nạn nhân số bốn.

Tên này khôn hơn rồi, thấy nữ tử này chỉ dùng đúng một chiêu giết liên tiếp ba người thì không dám nghênh đón, chủ động lùi lại định du đầu với nàng. Mấy tên khác thấy Miêu Bội Lan vung chùy như bánh xe thế thì biết càng đông người chỉ tổ nạp mạng cho nàng nên không tham chiến, hướng về phía tường thành bên kia tìm mục tiêu khác, ngăn cảnh binh sĩ tới tiếp cứu.

Là kẻ thiện chiến từng trải trận mạc, tên đội trưởng kia hìn rõ Miêu Bội Lan chỉ có một chiêu đó thôi, chùy này hụt thì chùy sau nện, hoàn toàn dựa vào sức mạnh và đà ra đòn, không có gì đặc biệt. Tên đội trưởng kia cười nhạt, hân lúc chùy phải của Miêu Bội Lan vừa đập hụt, chùy trái còn ở sau lưng, nửa vòng nữa mới tới, chĩa thẳng mũi đao, đợi đà nàng lao tới, đợi Miêu Bội Lan tự nạp mạng cho mình.

Dè đâu chùy sau của Miêu Bội Lan không xoay vòng đập xuống như cũ mà lại bất thình lình dùng góc độ quái dị từ phía dưới hất lên, người cũng mượn chiêu ngày chẳng những không lao tới mũi đao đang đón đợi mà còn hơi ngả về sau.

Tên phản binh thầm hô không xong, nữ tử này quá giảo hoạt nãy giờ chỉ dùng đúng một chiêu, kể cả đánh hụt hắn vẫn không thay đổi, ai ngờ là để dụ hắn mắc bẫy. Võ công hắn không đủ cao để biến chiêu hay né tránh, chỉ kịp nắm chặt chuôi đao. Keng một tiếng, chùy đánh bay thanh đao, lực quá mạnh hất hắn ngã ngửa về phía sau khiến một chùy đang tới kia của Miêu Bội Lan lướt qua mặt, tên phản binh còn chưa kịp mừng thầm thì chùy hai lại tới rồi, cũng là từ dưới hướng lên, đập trúng bụng dưới, đánh bay hắn, máu miệng phun dài, ngũ tạng dập nát, chưa rơi xuống đất thì đã không còn mạng nữa.

Liên tục giết mấy người liền, lại phát động quá bất ngờ không có chuẩn bị, Miêu Bội Lan cũng kiệt sức, mặt trắng bệch, trán vã mồ hôi, hai gối mềm nhũn như muốn quỵ xuống, nàng phải dùng hai cái chùy mới đứng vững được, đầu vẫn ngẩng lên nhìn về phía trước.

Tả Thiếu Dương tưởng nàng bị thương, quên cả nguy hiểm, vồ lấy một thanh đao, nửa chạy nửa bò lao tới:” Bội Lan, muội bị thương ở đâu?”

Miêu Bội Lan quay ngoắt lại, đôi mắt như báo cái sẵn sàng vồ lấy con mồi, nhận ra là Tả Thiếu Dương, ánh mắt dịu xuống:” Muội không sao … không bị thương ... chỉ, chỉ hơi mệt một chút thôi.”

Liền lúc này rốt cuộc quan binh thấy địch nhân sơ hở lên tường đã phái quân tới lấp chỗ trống, đi đầu là một đại hán mặt đen xì xì, râu quai nón rậm rạp, hai tay cầm hai thanh đao, lối đánh cũng cực kỳ báo đạo, hai tay hai đao một trái một phái chém xuống, làm tên phản binh ở trước mặt Miêu Bội Lan, Tả Thiếu Dương bị chém thành ba mảnh, máu tươi bắn lốm đốm lên người bọn họ.

“ Chùy pháp rất cao.” Toàn bộ khôi giáp của viên đại hán bị máu nhuộm đỏ còn có đoạn ruột mắc vào cầu vai, trông như ma thần giáng thế, giơ ngón tay cái lên:” Cô nương võ nghệ cao cường lắm, theo mỗ giết địch đi.”

Quan binh không ngừng tiếp viện mà kẻ địch không còn người lên nữa, chẳng mấy chốc tường thành đã sạch bóng quân thù. Miêu Bội Lan nãy giờ giết địch dũng mãnh không biết sợ là gì, lúc nãy nhìn đại hán mặt đen kia lại khiếp sợ, ném vội hai cái chùy xuống đất, lắp ba lắp bắp nép vào lòng Tả Thiếu Dương:” Không, không .. Ta không đi đâu.”

Đại hán mặt đen này là một viên đội chính của quan quân, chính là người chứng kiến Tả Thiếu Dương cứu người nên sai quân sĩ đi theo bảo hộ. Nãy giờ hắn vẫn chú ý tới phía bọn họ, cho nên thấy bên này gặp nguy là tăng viện ngay, có điều Tả Thiếu Dương đi khá xa rồi, mắt thấy y sắp toi mạng, không ngờ có một nữ tử xông ra, cực kỳ kiêu dũng, liên tiếp giết chết bốn người, nổi hứng rủ nàng đi giết địch.

Viên đội chính thấy tưởng Miêu Bội Lan vừa mới giết người nên hoảng sợ, nặn ra một nụ cười mà hắn cho là hiền hòa nhất, mồm ngoạc tới tận mang tai, hàm răng lởm chởm trông thấy ghê:” Không sao, không sao, lần đầu mỗ ra trận giết người cũng thế đấy, thậm chí đánh rơi luôn cả đao cơ, sau đó chém thêm vài tên nữa thì lại thành nghiện … ha ha ha.”

Nói tới đó thì thấy cô gái kia nhìn mình kinh khiếp lùi lại, cười hăng hắc, định xách đao tiếp tục đi giết địch, chợt thấy một thiếu nữ tựa vào ụ thành, một thân váy trắng tinh khôi, lấm chấm vết máu, tư thái như liễu rủ trước gió, mặc dù mái tóc tán loạn, nhưng da trắng như tuyết, mi như sương khói, mũi nhỏ môi son, mặt hoa da phấn. Hắn như trúng phải sét đánh, thầm nghĩ, thiên hạ còn có mỹ nhân bậc này sao?

Bạch Chỉ Hàn lúc nãy lùi lại va phải cái gì đó, quay người, nhìn thấy mặt Tả Thiếu Dương, mình ngã nhào vào lòng y, hốt hoảng chống tay lui lại đằng sau, nãy giờ ngồi tựa vào ụ thành nhìn Miêu Bội Lan giết người, bỗng nhiên nhìn thấy một tên đại hán, mặt mày ghê tởm nhìn minh si dại, nhận ra là khăn che mặt rơi mất rồi, quay đi, nhặt khăn che mặt lên che.

Đội chính mắt đen thấy Bạch Chỉ Hàn lấy khăn che mặt mới sực tỉnh, mình ngây ra nhìn tiểu cô nương như vậy quá mất mặt, may mà hắn đen như đít nồi nên đỏ mặt không ai nhận ra, vờ vịt quát to:” Huynh đệ, theo ta giết địch.”

Đám binh sĩ theo đi qua Bạch Chỉ Hàn lại quay đầu nhìn thêm một cái.
Bạn cần đăng nhập để bình luận