Ta Là Tiểu Lang Trung

Chương 305: Còn muốn mua thêm.

Triệu Tam Nương nghe Tả Thiếu Dương giải thích mà ngỡ ngàng, tiếp đó mặt đỏ rực, té ra mình hiểu nhầm nên mới định dùng mỹ sắc dụ dỗ y, mắt chan chứa nước, đứng dậy, muốn quỳ xuống.

Tả Thiếu Dương đỡ lấy:” Tam thẩm đừng như thế, chúng ta giúp đỡ nhau thôi mà, vả lại, ta dùng chín đấu này đổi lấy hai căn nhà là lãi rồi.”

“ Chín đấu này với mẹ con ta mà nói đáng giá ngàn vàng, có chín đấu này, mẹ con ta sống rồi, đại lang, cậu là ân nhân cứu mạng của tam thẩm.” Triệu Tam Nương bỗng cảm thấy tiếc, nếu chuyện lúc nãy mà thành, có khi nàng kiếm được chỗ dựa vững chắc, một người như thế kiếm đâu ra chứ, bất giác ánh mắt lại trở nên tha thiết:

Tả Thiếu Dương dặn dò:” Thẩm đừng nói thế, có điều số lương thực này không được cho người khác, chỉ dùng cho thẩm và hai đứa bé thôi. Hai đứa nó còn nhỏ, không ăn bao nhiêu, thêm thẩm nữa, chỗ lương thực này đủ cầm cự được ba tháng.”

Triệu Tam Nương vừa khóc vừa cười:” Đủ rồi, mẹ con ta ăn thoải mái cũng đủ.”

“ Tốt, vậy chúng ta quyết định như thế, ký hiệp ước thôi.” Tả Thiếu Dương chỉ muốn xong sớm nhanh nhanh rời khỏi đây, nãy giờ bề ngoài cả hai đều tỏ ra bình thường, song xảy ra chuyện như thế thì làm sao bình thường cho được chỉ cố gắng để đối phương không thấy khó xử thôi:

“ Đại lang, ta có yêu cầu này hơi quá đáng, mong cậu chấp nhận.” Triệu Tam Nương ngập ngừng, quỳ xuống, lần này Tả Thiếu Dương cản cũng không được:” Đại lang, ta muốn dùng số nhà đất còn lại đổi thêm chút lương thực được không, công bà ta, còn cả thúc bá di cô mấy đứa nhỏ, tổng cộng mười bảy người đều không còn hạt gạo nào để ăn nữa, tiếp tục thế này chỉ có chết đói ...”

Nói tới đó chạm phải ánh mắt lạnh lùng của Tả Thiếu Dương, che mặt khóc.

Tả Thiếu Dương hít một hơi, giúp người thì phải giúp cho chót, nếu không Triệu Tam Nương có cái ăn, mấy kẻ kia phát hiện ra cũng không để yên, bọn họ mẹ góa con côi, chẳng thể kháng cự lại:” Họ muốn mua cũng được, song phải lấy tiền của họ để mua, không được đụng vào nhà đất của thẩm.”

“ Tiền có, song giờ không còn nhiều, đoán chừng chỉ có mấy chục lượng, có điều còn có trạch viện và ruộng đất.” Triệu Tam Nương chỉ sợ y đổi ý, nói nhanh:” Nhà chỉ còn một cái đang ở, còn ruộng thì khá nhiều, tới ba mươi mẫu, chỉ là không đủ người canh tác, đa phần để hoang, cho nên trong nhà không có lương thực dư. Nhân đinh lại nhiều, già trẻ đều đói chỉ biết nằm bẹp giường, cũng không biết đi kiếm rau dại ăn …”

Tả Thiếu Dương lúc này nhận ra, con người Triệu Tam Nương rất giống y, chỉ có thể ác miệng, rốt cuộc luôn mềm lòng. Thế nhưng cũng hiểu khó khăn còn phía trước, muốn sống phải tàn nhẫn hơn, lạnh lùng hơn, tính toán hơn:” Toàn là ruộng tốt chứ?”

“ Đúng thế.” Triệu Tam Nương nói thêm:” Đại lang, thẩm không muốn hại cậu nên nói rõ điều này, hiện giờ không tìm được người làm ruộng nữa, cho nên mỗi năm đều phải bù tiền thuế, ruộng bây giờ càng nhiều càng là gánh nặng.”

“ Ta không ngại gánh nặng này.” Tả Thiếu Dương bấm tay tính nhẩm:” Có điều chỗ thẩm đã đổi 9 đấu, họ tối đa chỉ được mua mười một đấu, còn giá, nể thể diện của tam thẩm, bảo họ lấy ra ba mươi mẫu ruộng, thêm vào mười quan tiền.”

Ba mươi mẫu ruộng tốt giá chỉ 60 lượng, thêm vào mười quan tiền là bảy mươi, trong khi giá cả tận 15 quan một đấu, ra kia mua một nửa không xong, đấy là nói trong trường hợp kiếm được người bán.

Triệu Tam Nương không dám hỏi Tả Thiếu Dương lấy lương thực ở đâu ra mà nhiều như thế, kinh tế Tả gia trước kia thế nào nàng rõ hơn ai hết, song không muốn thời khắc mấu chốt thế này sinh chuyện ngoài ý muốn, nên chỉ rối rít cảm tạ.

Tả Thiếu Dương lại dặn:” Còn nữa, không được cho công bà của thẩm biết ta bán lương thực cho thẩm. Bây giờ thẩm đi gọi công bà mình tới đây, ta mang lương thực tới, chúng ta giao dịch ở chỗ này, nhớ tuyệt đối bảo mật đó.”

Triệu Tam Nương hiểu, thời gian qua không ít đại hộ cửa hiệu bị trộm, thậm chí nạn dân xông thẳng vào nhà giữa thanh thiên bạch nhật đánh cướp, ai dám để lộ ra trong nhà có cái ăn, đặc biệt là mẹ góa con côi như nàng:” Cậu cứ yên tâm.”

Tả Thiếu Dương vội vàng về Quý Chi Đường, nói đơn giản chuyện trải qua, đương nhiên phần cảnh nóng kia không dại gì đề cập tới, hãy coi đó như một giấc mộng xuân là được rồi.

Tả Quý và Lương thị nghe nhi tử nói dùng lương thực đổi lấy Quý Chi Đường và tiệm tạp hóa đều rất cao hứng. Bọn họ sống ở đây bao năm, có tình cảm gắn bó sâu đậm, giờ còn thành gia nghiệp của mình, còn niềm vui nào hơn được.

Rút kinh nghiệm lần trước, Tả Thiếu Dương không dám mặc áo mới nữa, thay cái áo cũ vào, đồng thời lấy ít nhọ nồi bôi cho mình lem luốc bẩn thỉu chút, làm xong xuôi nhìn hai bàn tay lấm bẩn, cố gắng bao nhiêu giờ ăn không dám ăn, mặc không dám mặc. Cảm khái chỉ là chốc lát, y lấy cái xe đẩy của hiệu tạp hóa, hai cha con chất gạo lên, dùng cỏ khô che bên ngoài, vẫn còn chưa yên tâm, lại đắp cái chiếu, gọi Miêu Bội Lan theo cùng.

Đi hết phố nhỏ nhà bọn họ, bắt đầu ra đường chính Tả Thiếu Dương lo nơm nớp, chỉ sợ có người chú ý, nhưng y quá lo rồi, thi thoảng cũng có người như y đẩy xe ngang qua, nhưng trên đó vận chuyển xác người chết đói. Vả lại ai có thể ngờ rằng lại có một cái xe lương thực như thế nghênh ngang đi trên phố?

Bình an tới được nhà Triệu Tam Nương, nàng và một lão đầu gầy còm đứng ngóng ở cửa, thấy bọn họ liền ba chân bốn cẳng chạy tới.

Tả Quý nhận ra ông già kia là công công của Triệu Tam Nương, họ Triệu, từng tới hiệu thuốc nói truyện, ông già cứ lắp bắp cảm tạ không ngừng, vành mắt đỏ hoe.

Nhanh chóng mang gạo vào viện tử, Triệu Tam Nương đã mượn một cái cân, đóng cửa lại cân lương thực, đúng 11 đấu, mở ra xem, tuy là gạo thô và bột mì đen, song chất lượng không tệ.

Lương thực cho Triệu Tam Nương tất nhiên chuyển tới bằng chuyến khác.

Triệu lão rất hài lòng, mời bọn họ vào nhà chính, giấy tờ chuyển nhượng đều đã chuẩn bị sẵn, miêu tả đại khái vị trí chỗ ruộng, Tả Thiếu Dương chưa bao giờ tới, song Tả Quý rất rõ, ra hiệu với nhi tử không thành vấn đề.
Bạn cần đăng nhập để bình luận