Ta Là Tiểu Lang Trung

Chương 563: Trùng phùng giữa tuyết.

Tả Thiếu Dương xác định tư tưởng rồi, y bây giờ chỉ là cái công cụ đi thi lấy vinh diệu về mà thôi.

Càng sướng, nhân lúc không ai chú ý, lẻn xuống bếp làm bát cơm tướng ăn cùng với Thảo Nhi cho thanh tịnh, Thảo Nhi đã vui vẻ lên nhiều, cũng không còn nhát người như trước nữa.

Mọi người đã nhận ra sự vắng mặt của Tả Thiếu Dương, Đinh Tiểu Tam vừa chạy qua cửa bếp ra ngoài tìm, Tả Thiếu Dương đưa tay lên môi Thảo Nhi bảo nó không lên tiếng, cả hai cùng cười khúc khích.

Tả Thiếu Dương vội ăn vàng cho xong bát cơm, kệ người khác, y đi tìm niềm vui của mình, đi tìm Miêu Bội Lan, không chạy sớm không được, lát nữa thế nào cũng có hàng xóm sang chúc mừng. Chuyện này mẹ y mà không đi khoe cả phố biết thì không phải là mẹ y nữa rồi.

Theo Thảo Nhi nói thì lúc này Miêu Bội Lan không có ở nhà, nàng ra ruộng khai hoang tưới nước cho cây thuốc rồi. Chúc Dược Quý mang thuốc từ các nơi về, phần lớn được trồng lại thành công, tuy nhiên vẫn còn quá sớm để nói, vì đây mới là năm đầu tiên, cho nên Miêu Bội Lan mỗi ngày đều ra ruộng thuốc, chăm không khác gì chăm trẻ con.

Mấy ngày qua trời đổ tuyết lớn, Miêu Bội Lan sợ thuốc bị lạnh chết, dù sao cũng là mùa đông nông nhàn, cả ngày nàng ra đây chăm sóc cây cối.

Tả Thiếu Dương bảo Thảo Nhi lấy cho đầu đội nón rộng vành, thêm cái áo tơi dùng khi đi mưa, phải thế, ở Hợp Châu này y cũng là danh nhân, người nhận ra không ít.

Tuyết hôm nay rơi không dày, lác đác vài bông, nhưng tuyết mấy ngày trước còn chưa tan, rời thành không ai xúc tuyết nữa, tuyết lún tới mắt cá chân, dẫm lên kêu rào rạo.

Từ xa đã nhìn thấy cái ngọn đồi hoang bọn họ chuyên môn khai hoang để trồng thuốc rồi, một cái guồng nước lắp ở dòng suối giữa lưng đồi, không cao lắm, tránh bị gió thổi đổ, dù sao trồng thuốc cũng không cần nhiều nước. Cả ngọn đổi nhỏ không còn nhận ra nữa, đá và bụi gai bị dọn hết đi, bốn xung quanh dưới bối cảnh đồng tuyết trắng phau phau, trên triền dốc là từng làn đất màu vàng, vô cùng bắt mắt.

Tả Thiếu Dương cúi người thấp, vừa đi rón rén vừa ngó nghiêng, cuối cùng thấy được cái bóng đen di chuyển ở sườn dốc.

Đi tới gần, cuối cùng nhìn rõ được bóng dáng quen thuộc, cũng đội nón, cũng mặc áo tơi che mưa, tay cầm một cái chỗ trúc, dọn tuyết động trong luống cây, còn có một số loại cây cần ấm áp, nàng đắp cỏ khô xung quanh giữ ấm.

Tả Thiếu Dương định dọa nàng sợ một phen, nhưng khi tới gần Miêu Bội Lan chừng mười bước chân, nàng đột nhiên dừng tay, quay ngoắt lại, tay nắm chặt chổi, mắt ác liệt quét qua:” Kẻ ...”

Cái nón kéo thấp che mất nửa khuôn mặt Tả Thiếu Dương, nhưng chỉ cần thoáng chốc, nàng nhận ra ngay được bóng hình thương nhớ đó.

Tả Thiếu Dương cũng ngây ra, gọi khẽ:” Lan Nhi.”

“ Ca!”

Miêu Bội Lan ném chổi trong tay đi, chạy nhanh tới, nhào thẳng vào người Tả Thiếu Dương, tức thì làm Tả Thiếu Dương ngã lăn ra đất, cả hai ôm nhau lăn mấy vòng, may dưới là lớp tuyết dày, nếu không Tả Thiếu Dương sợ mình bị thương không nhẹ, tính cách Miêu Bội Lan không phải như thế.

Miêu Bội Lan không thay đổi chút nào, nói chính xác từ khi gặp nhau lần đầu tới giờ, nàng chẳng hề thay đổi, vì cái gì cần nở đã nở rồi, cái gì cần vểnh cũng vểnh rồi, có lẽ do lao động tay chân sớm, tuy đang ở tuổi lớn, nhưng nha đầu này hết hi vọng cao lên rồi, sẽ mai nhỏ nhắn đáng yêu như vậy.

Tả Thiếu Dương nằm dưới đất, cảm thụ bờ mông tròn trịa của Miêu Bội Lan ngồi trên bụng mình, ôn nhu nói:” Nhớ ta lắm phải không?”

“ Nhớ!” Miêu Bội Lan mắt nhìn không chớp, cứ ngỡ như mình đang nằm mơ:” Ca, có nhớ Lan Nhi không?”

“ Nhớ!” Tả Thiếu Dương xoay người đè nàng xuống đất, hôn lên môi, má, tai, tay cũng từ ngực chuyển qua mông, mỗi chỗ đều sờ một lượt:” Nhớ vô cùng, nhớ chỗ này, chỗ này, cả chỗ này nữa.”

Âu yếm thỏa thuê một hồi, Tả Thiếu Dương dùng cả hai tay chà gò má đỏ bừng sắp lạnh cứng của nàng, giọng có chút trách móc:” Băng thiên tuyết địa thế này, muội ở ngoài làm gì, lạnh chết đi được.”

Nhắc tới cây cối, Miêu Bội Lan ngẩng đầu nhìn bầu trời âm u, tối nay thế nào cũng có tuyết to, lo lắm: “ Cây thuốc bị tuyết đè lên rồi, muội phải quét tuyết, nếu không chúng chết lạnh mất.”

“ Không cần đâu, thuốc có quy luật sinh trưởng riêng của nó, nếu không thích hợp trồng ở đây, dù cố trồng thì tốn công mà hiệu quả lại không được tốt. Còn nếu thích hợp, muội không cần bảo vệ nó như bảo vệ trẻ con như thế, không nghe nói gió xuân thổi liền sống lại sao? Năm sau khai xuân nó sẽ tự mọc lại.”

“ Thật à?”

“ Đương nhiên rồi, nghe ta, trời lạnh lắm, muội còn ở đây thì phải lấy thuốc trồng cho muội dùng trước đó.” Tả Thiếu Dương nhéo mũi nàng một cái, trở mình muốn kéo Miêu Bội Lan đứng lên.

“ Không về.” Miêu Bội Lan vặn mình làm nũng:” Về nhà toàn người là người, muốn nói chuyện với ca cũng không có cơ hội.”

“ Được.” Thấy vẻ đáng yêu của nàng, Tả Thiếu Dương không kìm lòng được, nếu không phải đang giữa trời tuyết, đã cởi áo nàng ra làm thịt rồi.

Miêu Bội Lan mặc áo rất dày, bàn tay Tả Thiếu Dương nàng làm ngứa hơn là kích thích, cười khanh khách, nép vào lòng y kể chuyện thời gian qua, nhất là thu hoạch được bao nhiêu là lúa, nàng cũng không ngờ, lại còn sớm hơn cả một tháng, năm con trâu trong nhà huy động hết mới mang được hết lúa về nhà. Trong khi lùa nhà người khác vẫn còn chín ương ương, ai nấy đều ghen tị, nói đợi Tả Mẫu Mực về sẽ nhất định tới học cách trồng cấy mới.

Lý gia thu hoạch lớn, trừ tiền tô trả Tả gia, đủ tiền cưới tức phụ cho Lý Nhị Tráng và Lý Tam Tráng, tuy chỉ là cô nương nông hộ, nhưng đều rất xinh xắn, cả hai đắc ý lắm trêu ghẹo Lý Tứ Tráng suốt, mãi sau này Lý Tứ Tráng mới đắc ý nói, cứ theo đà này nhà họ chẳng mấy chốc có của ăn của để rồi, trong nhà còn mỗi mình hắn, lúc đó kiếm được thê tử xinh đẹp hơn nhiều, không cần vội.

Lý Đại Tráng từ khi làm guồng nước thì coi nó là thành tựu to lớn nhất đời, suốt ngày chỉ tìm cách cải tiến guồng nước, làm được cả mô hình nhỏ đưa nước lên cao, chỉ tiếc là gặp đúng mùa đông, đành phải chờ khai xuân thử nghiệm.
Bạn cần đăng nhập để bình luận