Ta Là Tiểu Lang Trung

Chương 695: Ở đây không chào đón. (1)

Tả Thiếu Dương bỏ cuộc, y chắc chắn mình không hoang tưởng, ở đó có người, người đó có vẻ không muốn làm hại y, nếu không với tốc độ của hắn, giết y quá dễ dàng:" Thôi vậy, đi ngủ thôi."

Bạch Chỉ Hàn không dám về ngủ một mình nữa, ngập ngừng nói:" Lão gia, hay là nô tỳ ngủ cùng người nhé?"

" Được!" Tả Thiếu Dương đồng ý ngay, trừ lần ở Long Châu hai người ở cùng nhau ra, Bạch Chỉ Hàn không chịu ngủ chung giường với Tả Thiếu Dương, mặc kệ y dụ dỗ thế nào, nàng chỉ nói chỉ thê thiếp mới chung giường, đó là quy củ. Sau khi Tả Thiếu Dương cưới Kiều Xảo Nhi về, Bạch Chỉ Hàn càng chú ý từng hành vi cử chỉ, không dám quá giới hạn nửa bước, hoàn toàn giữ thân phận một nô tỳ, khiến Tả Thiếu Dương vừa thương vừa đau lòng, nhưng không cách nào, tính nàng là vậy, không thể ép.

Bây giờ không ngờ lại là nàng chủ động đề xuất ngủ cùng, Tả Thiếu Dương tất nhiên đồng ý, bất giác cám ơn cái bóng đen kia.

Hai người trở về bên giường, đèn đặt ở trên bàn, hai người đều mặc áo trong, không cần cởi nữa, nằm xuống ngủ là được. Nữ nhân chỉ có thể ngủ ở bên trong, đó là quy củ, nên Bạch Chỉ Hàn bò vào trong giường nằm.

Tả Thiếu Dương thả màn xuống, đáng lý ra đây là chuyện mong đợi từ lâu, tuy chẳng thể đi tới bước cuối cùng kia, nhưng vẫn còn có thể làm nhiều thứ lắm, chỉ là vì sự kiện kia, chẳng còn chút cảm hứng nào, ai mà biết thứ kia có quay lại không?

Hai người nằm sát nhau tay nắm tay, chú ý động tĩnh xung quanh.

Thế nhưng người kia không quay lại nữa, tiếng bước chân cũng không xuất hiện, Tả Thiếu Dương cứ đợi, đợi, cơn buồn ngủ kéo tới, ngủ đi lúc nào không biết.

Đến canh năm Tả Thiếu Dương tỉnh lại, trừ khi nào hôm trước quá mệt hoặc uống say, thường y luôn có thể thức dậy mà canh năm, lúc này phải bắt đầu luyện công.

Bạch Chỉ Hàn còn chưa thức dậy, thường thì nàng còn dậy sớm hơn Tả Thiếu Dương, hẳn do hôm qua quá sợ nên không ngủ được, lúc này như con mèo nhỏ cuộn mình nằm trong lòng y.

Tả Thiếu Dương nghiêng tai lắng nghe một lúc, bốn bề yên tĩnh, y nhẹ nhàng rụt tay lại, ngồi dậy khoanh chân trên giường, bắt đầu luyện Phản hư thổ nạp công.

Công pháp này là loại nội công điều tức, cho nên có thể luyện ở bất kỳ đâu.

Hiện công pháp của Tả Thiếu Dương đạt tới trình độ cơ bản rồi, rất nhanh y đã tiến vào cản giới nhập định quên hết xung quanh.

Lần tu luyện này kéo dài một canh giờ, Tả Thiếu Dương tự mình tỉnh lại, lúc này trời đã sáng hẳn, Bạch Chỉ Hàn đã dậy, đang chuẩn bị sẵn khăn mặt nước ấm cho y rửa ráy.

Nghĩ tới hôm qua ngủ cùng nhau, vậy mà chẳng làm gì, Tả Thiếu Dương tiếc vô cùng, cứ chăm chú nhìn khuôn mặt xinh đẹp của Bạch Chỉ Hàn không chớp.

Bạch Chỉ Hàn chịu không thấu ánh mắt bất chính đó, đỏ mặt nhắc:" Lão gia, mọi người đều dậy cả rồi."

" Ừ." Tả Thiếu Dương miệng nói thế mắt vẫn nhìn nàng không chớp, vì Bạch Chỉ Hàn cũng mới tỉnh giấc suối tóc đen nhánh xõa xuống vai, mặt có chút uể oải ngái ngủ, bớt đi chút lạnh nhạt, thêm phần vẻ đẹp dịu dàng hiếm có:

Rốt cuộc chuyện gì đến cũng phải đến, Tả Thiếu Dương không chịu nổi, ghé tới hôn lên cánh môi hồng nhuận của Bạch Chỉ Hàn, nàng ưm ưm được hai tiếng, chưa kịp phản ứng gì thì ngực bị bàn tay lớn tập kích, làm toàn thân run run.

Nụ hôn đó kéo dài rất lâu, chẳng biết Tả Thiếu Dương làm gì, cho tới khi y thỏa buông tay ra, cả người Bạch Chỉ hàn bủn rủn không có chút sức lực nào cả.

Buổi sáng hôm đó, trừ Tôn Tư Mạc và Bạch Chỉ Hàn ở nhà thì toàn bộ số còn lại lần nữa chia nhau ra đường tìm hiểu tình hình, ở đây rõ ràng là có chuyện lạ, không tìm hiểu kỹ không được. Tả Thiếu Dương thì tới nha môn gặp vị ti binh kia, vẫn như thế, khách sạn không có một gian phòng trống nào, hai người còn tự mình kiểm chứng, chọn ngẫu nhiên vài khách sạn, thượng phòng đều kín khách.

Đến trưa mọi người tụ họp với nhau ngoài một khách sạn, chưa hỏi tình hình, nhìn sắc mặt mọi người đã biết không có kết quả gì.

Thủ Thông Tử, Chân Uyển Tử chỉ lắc đầu, Thanh Lăng Tử kiến nghị:" Thái sư thúc tổ, hay là chúng ta rời nơi này đi, người ở đây không chào đón, chúng ta tới nơi khác mở y quán. Y quán Xích Cước của chúng ta đi tới đâu chẳng được hưởng ứng, chẳng cần tốn thời gian ở nơi này."

Rõ ràng cái Cù Châu này chẳng để lại ấn tượng tốt đẹp gì với mọi người, Thanh Diệu Tử hưởng ứng:" Đệ tử cũng nghĩ thế, thậm chí đệ tử còn thử nâng giá lên ba lần, người ta cũng không chịu bán."

Thanh Mị Tử hậm hực:" Nơi này không chào đón chúng ta, không bằng đổi nơi khác."

Ba người này vốn chỉ là thành phần đi theo, không có tiếng nói quyết định việc này, nhưng lời họ không phải không có lý. Tả Thiếu Dương mà là quan phủ, nhất định y sẽ làm rõ vấn đề ở đây, nhưng y không phải, thế nên cũng không cần tốn thời gian ở chỗ này làm gì nữa.

" Các vị đồng hành, rủ lòng thương xót, cho lão hủ ít đồ ăn ..."

Đoàn người Tả Thiếu Dương quay sang, chỉ thấy một lảo giá, lưng đeo giỏ trúc, tay cầm tấm phướn trắng, trên đó viết dòng chữ chuyên trị các loại bệnh nan y, tay kia còn cầm một cái chuông, đầu hơi nghiêng nghiêng, nhìn bọn họ đầy mong đợi.

Tả Thiếu Dương nhận ngay ra đây là một linh y, những người này hành tẩu giang hồ dựa vào bản lĩnh lừa ăn lừa uống để sống, nhìn ông ta tuổi đã cao, mặt đầy tang thương, hẳn là lăn lộn giang hồ lâu rồi, sao tới mức phải đi ăn xin giữa phố? Hơn nữa lại còn mang trang phục linh y để đi ăn xin, lại càng kỳ quái.

Thanh Lăng Tử khó chịu mắng:" Này lão linh y, ai là đồng hành của ông hả? Không thấy thiếu gia ta là đạo nhân hay sao?"

Linh y giả kia yếu ớt nói:" Vừa rồi nghe các vị nói muốn mở y quán, còn không phải là đồng hành à?"

Thanh Lăng Tử gia cảnh giàu có, tính cách có phần kiêu ngạo:" Bọn ta mở y quán thì cũng là tọa đường đại phu, tên lang trung giang hồ đi lừa gạt khắp nơi như ông mà cũng đòi so sánh à?"

" Xin, xin lỗi ... Làm phiền các vị rồi ... " Linh y giả cúi đầu xuống, xoay người bỏ đi, ông ta hẳn là đói lắm rồi, chân nhũn cả, đi rất gian nan:

Thanh Diệu Tử không vui, trách:" Đại sư huynh, cần gì nặng lời như thế, không cho thì không cho thôi, ai chẳng có lúc khó khăn."

Nói rồi nàng đuổi theo, tới chỗ linh y già kia, lấy trong lòng ra một xâu tiền đồng, đưa cho ông ta:" Lão nhân gia, xin lỗi, sư huynh ta không có ý gì đâu, huynh ấy đang có chuyện không vui thôi, lão nhân gia cầm chút tiền mua đồ ăn."

Linh y già vô cùng cảm kích, chắp tay vái liên hồi:" Đa tạ đạo trưởng, chỉ là xin đạo trưởng thu tiền về, nếu có chút lương khô gì đó, cho lão chút là được, bằng này tiền thì ..."
Bạn cần đăng nhập để bình luận