Ta Là Tiểu Lang Trung

Chương 818: Quấy đục nước mới dễ thoát thân. (2)

Mười năm? Tả Thiếu Dương há hốc mồm, bảo đám Xảo Nhi lãng phí 10 năm thanh xuân à? Không được, lão tử vừa mới dao động, giờ nhất quyết phải trốn thôi, đám lão bà toàn đang độ tuổi xuân phơi phới, mình sinh lực tràn trề, là lúc thích hợp sinh năm mười đứa nữa, ai mà chịu nổi mười năm chờ đợi, trốn, chết cũng phải trốn.

Bề ngoài Tả Thiếu Dương vẫn tỏ ra hứng thú:" Ngoại trừ Bổn Tôn ra, các ngươi còn thờ thần gì nữa?"

" Có, nhiều lắm ạ."

" Có những gì, nói cho ta nghe."

" Vâng." Đạt Long Tân cởi ruột tượng, lấy ra bức tranh, chỉ các vị thần trên đó:" Vị mặc kim giáp này gọi là Dạ Xoa vương, là người phá bỏ hết thảy chướng ngại, là thần thủ hộ của Đàn Thành chúng ta. Hai bên ngài ấy là hai vị Minh Phi. Đây là Bổn Tôn Phổ Nhĩ Ba, ngài ấy là vị bổn tôn có uy lực hàng ma ..."

" Phật giáo Đại Đường nói không đúng, nói cái gì mà con người ta có kiếp trước kiếp sau, nói bây giờ phải cố gắng làm việc thiện, kiếp sau chuyển thế mới không phải làm trâu ngựa, được đầu thai vào nhà tốt. Còn sinh ra cả vị thần tương lai gì đó, toàn là nói dối, con người không có kiếp trước kiếp sau, khổ nạn của con người đời này, Pháp vương của Kiệt Nhĩ giáo chúng ta có thể giải trừ hết, biến dữ hóa lành."

Tả Thiếu Dương hiếu kỳ:" Vậy tín đồ thờ phụng Kiệt Nhĩ giáo chúng ta có lợi gì?"

Đạt Long Tân nghe y nói Kiệt Nhĩ giáo chúng ta thì vui lắm, nói càng hăng:" Nhiều lắm ạ, vạn vật trên thế giới đều có linh, trời có thiên thần, núi có sơn quỷ, cây có thụ tinh, sông hồ có rồng. Con người nếu như không kính phụng thần linh sẽ sinh bệnh, chỉ có tìm Pháp vương và vu sư làm phép mới có thể trị hết bệnh."

Tả Thiếu Dương ồ một tiếng:" Thế cần gì tin vào giáo, chỉ kiếm một đại phu giỏi là làm được."

" Đại phu sao trị được bệnh do đắc tội với thần linh?"

" Giáo nghĩa này của chúng ta không tốt, không có sức hấp dẫn với bách tính, người ta không tín phụng, phải sửa."

Đạt Long Tân lắc đầu:" Pháp vương còn chưa hiểu Kiệt Nhĩ giáo, đợi ngài hiểu rồi sẽ thấy hết thảy giáo phái trên đời đều là lừa gạt, chỉ chúng ta mới là người tu hành đúng đắn."

Ta nhổ vào, Tả Thiếu Dương cẩn thận hỏi:" Vậy thì Pháp vương có quyền sửa giáo nghĩa không?"

Đạt Long Tân do dự, rốt cuộc ông ta không thể nói dối:" Vâng, Pháp vương có quyền đó."

" Thế mới được chứ! Ta thấy chúng ta không tin kiếp sau là không tốt, bách tính tin vào một tôn giáo, là vì có lợi cho họ, cái lợi là kiếp này hoặc kiếp sau. "

" Có chứ ạ, chỉ cần tin vào thần của chúng ta, thần sẽ cho người tin tưởng pháp lực, chiến thắng nguy nan."

Tả Thiếu Dương hỏi vặn:" Bách tính có được pháp lực đó không?"

" Dạ ... Cái này, không có ạ, chỉ pháp vương và vu sư mới có, vì chỉ có họ mới có thể tế tự thần linh, có được thần lực. Bách tính không thể giao lưu với thần linh."

" Thế thì không hấp dẫn, ở Đại Đường, bách tính chỉ cần ăn chay niệm Phật là đã được Phật chủ phù hộ rồi. Ở điểm này Kiệt Nhĩ giáo không so được."

" Chuyện đó ..."

" Tôn giáo như thế bách tính mới thấy có ý nghĩa, mới thấy có hi vọng. Chứ như các ngươi, không có kiếp sau để phấn đấu, không có kiếp sau để tích đức, không có kiếp sau để quên đi khổ nạn kiếp này, không mang tới cho người ta hi vọng và động lực. Chỉ tu bây giờ, chỉ chữa được bệnh, sức hấp dẫn quá kém, một khi Phật giáo truyền tới, tín chúng sẽ bỏ giáo mà đi hết."

" Không thể có chuyện đó." Đạt Long Tân rất tự tin:" Thuốc hạ hiểu rất rõ Phật giáo, từng đi bái phỏng nhiều cao tăng, nên không lạ gì thứ họ tuyên truyền. Bách tính làm sao lại tin vào thứ kiếp sau hư ảo xa xăm được, con người không có kiếp sau. Bách tính Tượng Hùng chúng ta sẽ chỉ tin vào thứ thực tế trước mắt, không tin vào trò lừa gạt đó đâu."

" Ngươi chẳng hiểu gì cả." Tả Thiếu Dương còn tự tin hơn ông ta, vì y thấy được tiến trình lịch sử:" Vì tin vào kiếp sau thì bách tính mới có trông đợi, còn tu kiếp này, có hiệu quả có thực hiện được hay không, bách tính sẽ thấy hết, họ liền biết là tin vào không có hiệu quả. Nếu như người tin tưởng rồi, cung phụng rồi, nhưng lại không thấy cuộc đời mình có gì thay đổi, vậy họ mất đi niềm tin. Phải tuyên truyền kiếp sau, không cần biết có hay không phải ra sức tuyên truyền, có thế kiếp này họ mới hành thiện tích đức để kiếp sau được báo đáp, được đầu thai vào đại hộ, thậm chí có thể thăng thiên làm thần tiên, không phải luân hồi trong thống khổ."

" Tin vào kiếp sau thì không ai kiểm chứng được, lời nói dối đó không bao giờ bị phá vỡ, hiểu chưa?"

Đạt Long Tân liên tục lắc đầu, ông ta nói chỉ có thứ thấy được mới là thực, tu hành không đủ, tất nhiên không thấy có gì thay đổi, tu hành là việc gian nan, đâu phải ai cũng có thể đạt được. Ông ta còn phiên dịch lời của Tả Thiếu Dương cho các hộ pháp nghe, họ đều không tán thành.

Tả Thiếu Dương đâu cần họ tán thành quan điểm của mình, cũng chẳng phải muốn cải tạo Kiệt Nhĩ giáo thành giáo phái có sức sống hơn, cường đại hơn, mục đích của y là gây xung đột, để người ta không tiếp nhận mình, thế thì khỏi đi Tây Vực.

Cho nên Tả Thiếu Dương bắt đầu nói văng nước bọt, ra sức tuyên truyền tri thức Phật giáo què quặt của mình, không ngừng tán dương Phật giáo cao minh hơn Kiệt Nhĩ giáo các ngươi, nói Kiệt Nhi giáo không đáng một đồng. Thấy đám Đạt Long Tân và bốn hộ pháp mặt lúc xanh lúc trắng, hẳn là tức trào máu rồi, lòng càng vui:" Nói tóm lại, nếu ta mà làm Pháp vương, ta sẽ thay đổi toàn bộ giáo nghĩa, đem cả thần của bọn ta truyền tới, chúng ta không thờ thần cũ nữa, thờ thần mới, thế mới được."

Thế đó, các ngươi không muốn ta biến giáo nghĩa của các ngươi thành đống hỗn tạp, không muốn tín chúng chửi rủa các ngươi thì mau mau đuổi ta đi, không cần tiễn, từ đây ta có thể về Đại Đường được. Tả Thiếu Dương thường vào núi tu luyện, y tự tin vào khả năng sinh tồn nơi hoang dã của mình.

Đạt Long Tân và mấy người kia dùng tiếng Tạng thảo luận rất lâu, nói rất gay gắt, Tả Thiếu Dương chẳng hiểu gì cả, nhưng rõ ràng là họ đang cãi nhau, tốt, cãi nhau to vào, đánh nhau nữa thì càng tốt.
Bạn cần đăng nhập để bình luận