Ta Là Tiểu Lang Trung

Chương 661: Chẳng thể tin ai. (1)

Tả Thiếu Dương thời gian qua vì đề phòng bị Đỗ gia ám hại cho nên không rời nhà Tôn Tư Mạc, chỉ có thể loanh quanh ở hậu viện có chút cuồng chân. Hôm nay có thể xem như ổn rồi, chấp nhận chữa trị cho Đỗ Yêm, coi như chuyện này coi như lắng xuống, muốn đổi gió chút, ở lại Tôn thị y quán xem bệnh, nhưng Tôn Tư Mạc cực kỳ nghiêm khắc, y không làm đúng theo, rất nhiều thủ đoạn trừng phạt, đành tiu ngỉu về nhà.

Mấy ngày này rảnh rỗi, tuy không nắm được điều động trận pháp, tinh túy trong đó, ít ra học thuốc cách ra vào rồi, rẽ đông rẽ tây, qua khu rừng trúc, tới nơi ở của mình, đột nhiên có người gọi:” Tả lão đệ.”

Giọng này chẳng phải của Tiêu Vân Phi sao, nhìn nơi phát ra tiếng động, thấy một hắc y nhân bị trói trong lưới nằm dưới đất, ở bên cạnh Bạch Chỉ Hàn và Kiều Xảo Nhi đang ngồi uống trà.

Là Tiêu Vân Phi hóa trang kiểu lão giả, Tả Thiếu Dương vội chạy tới:” Xảo Nhi, Chỉ Nhi, chuyện này là thế nào?”

Bạch Chỉ Hàn đứng lên nhún eo nói:” Thiếu gia, hôm nay có gian tặc không mời mà tới, bị trúng bẫy trong trận, Chỉ Nhi vốn định cho người đánh gãy chân, lão ta nói người quen của thiếu gia, Chỉ Nhi không dám định đoạt, sai người kéo vào đây đợi thiếu gia về.”

Theo luật pháp Đại Đường, tự ý đột nhập vào nhà người ta, có thể đánh chết không cần hỏi.

Tả Thiếu Dương nhìn Kiều Xảo Nhi thè lưỡi ở bên cạnh, cười khổ không thôi, hẳn Bạch Chỉ Hàn đã được kể chính Tiêu Vân Phi là người phá hỏng hôn sự của mình rồi, chuyện này không thể trách nàng, ai bảo Tiêu Vân Phi đường hoàng tới tìm thì không, thích cái trò ăn trộm này. Y chạy tới gỡ lưới:” Đây là Tiêu ... Lão ca của ta.”

Bạch Chỉ Hàn thi lễ với Tiêu Vân Phi:” Té ra là người quen của thiếu gia, thứ cho nô tỳ vô lễ.”

Nàng tất nhiên biết Tiêu Vân Phi, chẳng qua là cố tình không nhận ra mà thôi.

Kiều Xảo Nhi tủm tỉm cười, nắm tay Bạch Chỉ Hàn kéo đi:” Phu quân ở lại tiếp khách, thiếp và Bạch tỷ tỷ còn có việc phải làm.”

Hai cô gái đi rồi, Tả Thiếu Dương mời Tiêu Vân Phi ngồi, vì nàng đeo mặt nạ, nên khó từ khuôn mặt già nua này nhìn ra tình cảm thật, nhưng nhất định trong lòng không thoải mái chút nào, hỏi lảng đi:” Tiêu lão ca hôm nay tới tìm ta có chuyện gì thế?”

Tiêu Vân Phi cầm ấm trà trên bàn, tu một hơi hết sạch:” Nghe nói ngươi trở mặt với Đỗ Yêm, không chữa bệnh cho ông ta nữa, ta sợ ngươi bị ông ta hại nên tới đây xem thế nào, nhưng xem ra ta lo lắng thừa rồi, nô tỳ của ngươi lợi hại như thế còn sợ gì ai nữa.”

Tả Thiếu Dương không nói gì cả, Bạch Chỉ Hàn có đầy đủ lý do để hận Tiêu Vân Phi, nàng làm vậy là nương tay rồi, nếu nàng hô lên gọi đám đồ tử đồ tôn của y tới, Tiêu Vân Phi lành ít dữ nhiều.

" Có phải ngươi ..." Tiêu Vân Phi thu ánh mắt lại từ bóng lưng Bạch Chỉ Hàn, ổn định lại cảm xúc mới hỏi:" Có phải ngươi nói với Đỗ Yêm, ngươi là người của Vĩnh Gia trưởng công chúa."

" Đúng thế không ngờ lão ca cũng biết, khi đó nếu ta không đưa chiêu này ra, e là không thể rời khỏi Đỗ gia rồi." Tả Thiếu Dương đem chuyện ngày hôm đó thuật lại:

Tiêu Vân Phi im lặng hồi lâu mới chậm rãi nói:" Mặc dù ngươi bị lâm vào đường cùng mới làm thế, nhưng e đây không phải là chuyện tốt."

Tả Thiếu Dương giật mình:" Công chúa biết rồi à?"

" Biết rồi, Đỗ Yêm phái Đỗ Dần tới tìm Vĩnh Gia, cầu xin nàng phái ngươi tới chữa bệnh cho phụ thân hắn, Vĩnh Gia chẳng hiểu ra sao. Có điều nha đầu đó cũng cơ trí, đoán được ắt có nguyên do nên hàm hồ đồng ý rồi gọi ta tới hỏi, dọa nếu ta không nói sẽ bắt ngươi tra hỏi, ta hết cách đành nói thật. Vĩnh Gia rất tức giận, vốn định tìm ngươi kiếm chuyện, ta phải đi thuyết phục mãi, cô ấy mới không đụng vào ngươi."

Đúng là họa vô đơn chí, Tả Thiếu Dương không biết phải nói gì nữa, nếu ngay từ đầu không có chuyện Tiêu Vân Phi mạo danh Vĩnh Gia trưởng công chúa làm bậy thì y đã nhanh chóng cưới tức phụ, trở về Hợp Châu, như thế không gặp lại Ngũ Thư, càng không có chuyện dính líu tới Đỗ Yêm cùng mớ bòng bong sau này.

Giờ chuyện đã rồi, Tả Thiếu Dương chẳng lẽ còn mắng nàng nữa à?

Chuyện này liệu có cần mình đích thân đi gặp Vĩnh Gia trưởng công chúa nói rõ ràng không? Trong đầu Tả Thiếu Dương thoát qua suy nghĩ này, y phủ quyết luôn ... Thời gian qua đủ để y tìm hiểu Vĩnh Gia là người thế nào rồi, dính vào một cái e khó thoát thân. Nếu Tiêu Vân Phi nói đã giải thích rồi, Vĩnh Gia không tìm mình nữa thì thôi, thêm một việc chẳng bằng bớt một việc, dù sao mình cũng đã từ chức, đợi qua một thời gian chuyện lắng xuống, ai để ý nhân vật nhỏ như mình.

Ngay cả quan hệ giữa Vĩnh Gia và Tiêu Vân Phi là gì, y cũng không buồn hỏi.

Tiêu Vân Phi hiển nhiên cũng chẳng định kể ra, nhưng Tả Thiếu Dương không hỏi han gì không khỏi khiến nàng chạnh lòng, cảm thấy rõ sự xa cách của y, nàng nhanh chóng áp cảm xúc xuống: " Phải rồi, nghe nói ngươi muốn Đỗ Yêm giải tán gia tài, rốt cuộc ông ta bỏ ra bao nhiêu?"

" Ba mươi vạn quan." Tả Thiếu Dương giơ ba ngón tay ra, lại là thứ rắc rối nữa, ban đầu chỉ muốn nhổ răng hổ của Đỗ gia, tránh nó hại người, ai ngờ lại phiền hà thế này:

Tiêu Vân Phi nhìn qua cười nhạt:" Số tiền này tối đa chiếm một thành tài sản của ông ta thôi."

Tả Thiếu Dương cũng lường trước Đỗ Yêm đời nào chịu giao gần hết gia sản ra, nhưng lời này vẫn khó tin:" Lão ca nói cái gì? Một thành? Đỗ Như Hối nói đây là toàn bộ gia sản của Đỗ gia, chỉ còn tổ trạch và gia phó để dưỡng lão thôi mà."

“ Đỗ Như Hối hoặc là nói dối, hoặc không biết Đỗ Yêm có bao nhiêu gia sản, ta dám nói, chính bản thân Đỗ Yêm cũng không biết bản thân có bao nhiêu tiền nữa là.”

“ Làm sao lão ca biết?” Tả Thiếu Dương nói câu này xong lập tức tỉnh ngộ, Tiêu Vân Phi có thù oán với Đỗ Yêm, thân thủ lại ghê gớm như vậy hẳn nghe lén được nhiều việc:

“ Ta từng sớm nghe nói ông ta có rất nhiều tiền tài, vàng bạc chất cao như núi, nên theo dõi ông ta nửa năm, phát hiện bảo khố ông ta giấu trong trạch viện bình thường ở kinh thành, ta liền trộm lấy đem tặng cho chùa miếu. Sau lần bị trộm đó, ông ta tăng cường đề phòng, cho nên ta không trộm thêm được nữa, nhưng ta tin tài sản thật sự ẩn giấu của ông ta rất nhiều.”
Bạn cần đăng nhập để bình luận