Ta Là Tiểu Lang Trung

Chương 561: Mọi người đều vui.

Nhìn cha hết đứng lại ngồi, hết cười lại khóc, tâm tình kích động đến kiểm soát được, đại bi đại hỉ đều không tốt cho sức khỏe, thấy cha hưng phấn quá đà Tả Thiếu Dương thấy dội ít nước lạnh mới được:” Cho dù đỗ rồi cũng chưa chắc được làm quan, nghe nói nếu có vị trí trống mới được bổ nhiệm, nếu không phải đợi.”

“ Nói thừa, còn cần con chỉ điểm cha à à?” Tả Quý giáo huấn con nhưng miệng cười khà khà:” Nếu con thi khoa tú tài, tiến sĩ, minh kinh, chưa chắc đỗ rồi đã được làm quan, người thi nhiều, cạnh tranh nhiều, có khi ở kinh thành đợi bổ nhiệm vài ba năm. Nếu không biết lo lót quan hệ, chạy đúng cửa, người ta cho một chức quan ở vùng man hoang thì cũng xong đời. Nhưng y cử lại khác, những địa phương cần tới y quan nhiều lắm, đôi khi không có đủ y quan mà đảm nhiệm. Tốt nhất có thể làm tới thái y giám tòng bát phẩm, kém chút còn có y chính thái y thự ... Chỉ tiếc là xuất thân y cử chỉ có thể làm y quan mà thôi, có điều không sao cả, nhà ta học y, làm y quan là đủ rồi.”

Vậy đấy, trong nhà không ai không mê quan, đoán chừng về nhà nói một cái là, mẹ đi đặt may quan phục luôn chưa biết chừng, chuyến này mà đỗ thì phải làm quan là cái chắc rồi.

Hay cố tình thi trượt? Dù sao mục đích y nhận lấy cái phong thư này là để cha từ bỏ vụ kiện Vu gia mà trở về thôi, chỉ vô tình ở bên rìa cuộc tranh đấu vừa rồi đã sợ hết hồn.

Cơ mà đoán chừng năm nay thi trượt, năm sau cha cũng đốc thúc mình thi tiếp , cha đã thấy được viễn cảnh này rồi làm gì chịu tha cho mình.

Định mệnh, ghét của nào trời trao của đấy.

Thôi cứ làm quan vài ba năm, nếu không chịu nổi thì từ quan về quê, chẳng phải trên lịch sử mấy ông bỏ quan về làm ruộng hay được ca tụng lắm sao, đến lúc đó lão tử cũng làm một con lừa, một bọc hành lý, một rương sách, học Lưu Dung vỗ đít về quê lưu danh sử sách, oai phong nhường nào.

Cứ quyết định như thế đi, song ý định này tuyệt đối không nên để cho ai biết, nhất là nha đầu Răng Thỏ tinh ma đó phải cẩn thận, nếu không dám cho mình ngủ ngoài cửa lắm.

Chuyện tiếp đó thì quá thuận lợi rồi, Tả Thiếu Dương nhân cơ hội này thuyết phục cha trở về, không ở lại đây dây dưa với Vu gia nữa.

Tả Quý tất nhiên đồng ý ngay, bây giờ ở lại kinh thành, e xảy ra sự cố, ảnh hưởng nhi tử thì sao? Sau khi nhi tử đỗ đạt làm quan rồi, còn cần để ý tới mấy nhà kia à? Thế là ông lập tức tới nha môn, Bành huyện úy mặt nhăn như bị đi ra tiếp, kẹp giữa khó xử đã đành, lại không dám nhận tiền của bất kỳ bên nào, đúng là uất con mẹ nó ức.

Ai ngờ Tả Quý tuyên bố không kiện nữa, muốn cùng Vu gia hòa giải nhận lại tiền sính lễ, Bành huyện lệnh mừng phát khóc, cuống cuồng sai người đi gọi người Vu gia tới, mang tiền tới, tới ngay lập tức.

Vu đại phu thở hồng hộc chạy tới nơi, mang theo sính lễ, gấp đôi khoản tiền Tả gia bỏ ra, Tả Quý chỉ nhận đúng 50 quan nhà mình, không thèm nói một lời, ném hôn thư vào mặt Vu đại phu, sau đó chắp tay với Bành huyện úy trở về, Bành huyện úy tiễn ra tới tận cửa nha môn.

Khỏi nói, uất ức thời gian qua của Bành đại nhân phải được đền bù, nghiêm giọng chỉ trích Vu đại phu thất tín bội nghĩa làm hỏng đạo nghĩa thiên hạ, ông ta phải dùng hết nước bọt khuyên giải, Tả gia mới chịu bỏ qua, thế là số tiền Tả Quý không thèm nhận nghiễm nhiên vào túi ông ta.

Một chuyện tưởng chừng lâm vào bế tắc, đột nhiên giải quyết nhanh gọn, không biết vì sao Tả Quý thay đổi đột ngột như vậy, song cả làng đều vui là tốt rồi.

Sau khi ném hôn thư vào mặt Vu đại phu trở về, Tả Quý rủng rỉnh tiền, cùng Bạch Chỉ Hàn, Đinh Tiểu Tam đi sắm sửa hàng Tết, chuẩn bị mang về Hợp Châu, đắt đỏ một chút không sao, phải mang đi xa chút không hề gì, vừa vui lại vừa có tiền, mấy thứ khác chỉ là chuyện vặt thôi.

Giằng co với Vu gia hơn hai tháng trời vậy là kết thúc, Cù lão thái gia thở phào, chuyện kết thúc theo cách chẳng ai ngờ, cũng không thể tốt đẹp hơn nữa, tổ chức bữa tiệc chúc mừng mởi cả Kiều gia, cũng là chúc Tả Thiếu Dương thi cử đỗ đạt. Cù lão thái thái cười có phần kém tươi, cứ nghĩ năm nay có tôn nữ ở lại ăn Tết cùng, lời này không thể nói ra.

Kiều lão gia trong bữa tiệc nhìn Tả Thiếu Dương suốt, như yêu quái nhìn Đường Tăng, làm y sởn gai ốc, Kiều Quan cười ha hả, uống tới say quắc cần câu.

Bây giờ bệnh của Kiều Xảo Nhi đã có chuyển biến tốt, đau đớn giảm bớt đi rất nhiều, lúc nào cũng nhấp nhổm muốn rời giường, không chịu ngồi yên, nếu không phải Tả Thiếu Dương liên tục cảnh cáo e là chứng nào tật nấy để bệnh tái phát thì phiền rồi. Nếu về Hợp Châu, để lại nha đầu này mấy tháng, y thật không yên tâm.

Phu thê Kiều lão gia không nỡ để nữ nhi đi, nhưng bệnh nữ nhi quan trọng hơn, nếu thời gian ở lại đây mà bệnh phát sinh biến cố không phải là đùa. Cho nên đồng ý Kiều Xảo Nhi về Hợp Châu ăn Tết, an bài một chiếc xe, Hà Tử cùng một bà mụ đi theo.

Tả gia thuê hai chiếc xe, một xe do Tả Quý và Đinh Tiểu Tam ngồi, một xe Tả Thiếu Dương và Bạch Chỉ Hàn, mang theo hàng Tết.

Hôm qua đã mở tiệc rồi, hôm nay lên đường Cù lão gia vẫn tới tiễn, Kiều Quan và Kiều lão gia cũng tới, lại bày tiệc tiễn chân ở thập lý đình.

Uống xong rượu tiễn chân, hai chiếc xe của Tả gia và xe của Kiều Xảo Nhi xuất phát.

Vừa mới rời cổng thành một cái, quả nhiên Kiều Xảo Nhi đã không chịu yên phận, nằng nặc đòi ngồi cùng xe với Tả Thiếu Dương.

Cũng may là xe của Tả Thiếu Dương rất rộng rãi, ba người ngồi chung cũng không chật, chỉ là không tiện thân thiết với Bạch Chỉ Hàn. Kiều Xảo Nhi còn ngây ngô lắm, đối với chuyện nam nữ vẫn ở trạng thái mông lung, chẳng nghĩ nhiều như vậy, chẳng qua là muốn ngồi chung với Tả Thiếu Dương tiện trò chuyện thôi.

Bạch Chỉ Hàn rất chu đáo, lấy hết đệm tới, hiện giờ Kiều Xảo Nhi chỉ có thể nằm thôi, nên nàng trải một cái giường mềm dốc một đầu, để Kiều Xảo Nhi nằm đó, nàng và Tả Thiếu Dương ngồi một bên.

Kiều Xảo Nhi nói rất nhiều cứ lích ra lích rích như con chim sẻ đáng yêu, lúc hỏi cái này, lát lại hỏi cái kia, vén rèm xe ra nhìn phong cảnh. Gặp phải tuyết rơi liền thò tay hứng, không đã thò luôn cả đầu. Tả Thiếu Dương nhìn nàng như thế đoán chắc lúc bị đau bệnh đã phải nín nhịn rất lâu rồi, khó khăn lắm mới có cơ hội rời thành, nhìn cái gì cũng mới mẻ.

Trên đường trở về Tả Thiếu Dương vẫn như lúc đi, qua chùa liền xuống thắp hương, hỏi thăm tin tức của Tiêu Vân Phi, nhưng vẫn không có chút tin tức nào cả.
Bạn cần đăng nhập để bình luận