Ta Là Tiểu Lang Trung

Chương 669: Không mời mà tới. (1)

Đỗ gia có ba cái hiệu thuốc, vừa bán lẻ đồng thời cũng kiêm luôn dược hành, quy mô không hề nhỏ, kỳ thực kinh doanh cũng chẳng ra làm sao, người ta nể mặt mũi Đỗ gia mới nhập thuốc của mấy nơi này. Trước còn có thể rêu rao, Chân thị y quán cũng nhập thuốc chỗ chúng tôi, từ ngày huynh đệ Chân thị trở mặt với Đỗ Yêm, tuy không công khai, nhưng ít nhiều có đồn thổi trong giới, chuyện làm ăn kém hẳn.

Dù là ba hiệu thuốc này thực sự lớn, cái chọn làm tổng y quán của hội cơ kim Xích Cước ở phường Bảo Ninh nằm ngay bên Chu Tước Đại Nhai, không chỉ vị trí đắc địa, diện tích rất lớn, chứa tới mấy trăm người cũng vẫn dư sức.

Khi khách khứa đã đầy đủ, Tả Thiếu Dương cho dù từ đầu không hề có ý định làm hội trưởng, giờ nhìn hàng trăm khách ngồi kín sân, tưng bừng huyên nào, không khỏi sinh ra cảm giác thành tựu, thầm nghĩ chỉ cần hội cơ kim này làm ra chút danh tiếng, vậy hẳn là đủ ăn nói với cha rồi. Khi y đang chuẩn bị tuyên bố thành lập Y quán Xích Cước thì bên ngoài chợt có chiêng la trống nhạc vang trời.

Tả Thiếu Dương không hiểu gì thì đám quan viên đều mừng rỡ chạy ra ngoài, tức thì nhìn thấy một đội ngũ do thái giám và thị vệ tạo thành khiêng theo một tấm biển lớn, hơn nữa Tôn Tư Mạc, Bành Bình nhận ra người cưỡi ngựa đi đầu đội ngũ là La công công, thái giám bên cạnh hoàng đế.

Phản ứng đầu tiên của Tả Thiếu Dương là liếc mắt nhìn Đỗ Yêm, chỉ thấy ông ta ngồi tại chỗ vuốt râu, vẻ mặt hết sức bình thản, không khỏi sinh ý nghĩ, chẳng lẽ là lão già này ngầm an bài, ông ta giở trò gì?

Còn chưa đợi Tả Thiếu Dương kịp suy đoán gì thêm thì La công công hô lên:" Thánh chỉ tới, hội trưởng hôi cơ kim Xích Cước tiếp chỉ."

Tả Thiếu Dương không tin vào tai mình, quay sang Tôn Tư Mạc:" Sư huynh, có phải là bảo đệ tiếp chỉ đấy không?"

Tôn Tư Mạc cười khà khà:" Tất nhiên là đệ rồi, mau tới tiếp chỉ đi."

Tiếp chỉ thế nào Tả Thiếu Dương đâu biết, chỉ biết đi tới vén áo bào lên quỳ xuống, đang định nói lại không biết tự xưng thế nào, xưng "thần" thì từ quan rồi, xưng "tại hạ" thì không đủ trang trọng, xưng "tiểu nhân" thì có vẻ không ổn, xưng thảo dân cũng không thích hợp, nhất thời không biết nói gì.

Chưa đợi Tả Thiếu Dương nghĩ thỏa đáng, La công công đã nói với Đỗ Yêm:" Đỗ đại nhân, ngài cũng tiếp chỉ đi."

Đỗ Yêm thong thả đứng dậy, chỉnh quan bào, sải bước đi tới bên cạnh Tả Thiếu Dương, vén áo bào quỳ xuống, một loạt động tác nước chảy mây trôi, so với Tả Thiếu Dương lòng ngóng thật không biết hơn bao nhiêu lần.

Tả Thiếu Dương cảm giác không lành, chắc chắn có liên quan tới lão già này.

La công công mở quyển trục màu vàng ra, bốn bề im lặng, chỉ còn tiếng ông ta ngâm nga lên xuống, trầm bổng như đọc thơ. Loại văn biền ngẫu này thực sự khó hiểu, Tả Thiếu Dương dựng lỗ tai lên cũng chỉ hiểu đại khái, tóm lại là khen ngợi Tả Thiếu Dương là nhân y, vì dân tạo phúc sắc phong Triều tán đại phu, đồng thời ngự bút ban cho họ tấm biển Hội cơ kim Xích Cước.

Trong hệ thống quan chức triều đình, chức quan gọi đại phu thì triều tán đại phu là cấp thấp nhất, tuy vậy phẩm cấp lại là tòng ngũ phẩm hạ, phẩm trật rất cao rồi. Có điều đại phu chỉ là tán quan mà thôi, tức là được hưởng đãi ngộ của cấp bậc này chứ không có bất kỳ chức quyền gì cả.

Với Tả Thiếu Dương mà nói thì đây là chuyện quá tốt, tới giờ y vẫn không cách nào mở miệng nói với cha mẹ chuyện y từ quan.

Y đã biết đại phu là tán quan không quản việc, nếu không quản việc, không chức quyền thì không tồn tại vấn đề xung đột lợi ích dẫn tới tranh quyền đoạt lợi. Y còn lâu mới đạt tới cấp bậc siêu nhiên như Tôn Tư Mạc ngay cả tán quan cũng từ chối. Chức tán quan này quá tuyệt vời, thỏa mãn được khát vọng thế gia quan hoạn của cha. Hơn nữa nhảy một phát từ y chính tòng cửu phẩm tới tòng ngũ phẩm hạ, phẩm trật cao hơn cả huyện lệnh, chuyện đầu tiên Tả Thiếu Dương nghĩ tới là, viết thư cho cha, thế nào cha cũng cười không khép miệng lại được.

Hơn nữa có chức quan này rồi, hẳn không lo sợ bị Đỗ gia vô cớ hãm hại nữa, đúng không? Thời gian trước Tôn Tư Mạc không ít lần vào cung diện kiến hoàng đế nói chuyện chữa trị cho Chân Quyền, chắc chắn có nhắc tới mình với hoàng đế rồi, cho nên mình mới được hoàng đế cho chức quan này ... Nhất định là thế rồi, lọt vào tầm mắt hoàng đế, tức là thêm một tầng bảo hộ.

Đang mải mê suy nghĩ, bất chợt bên tai nghe thấy La công công tiếp tục đọc thánh chỉ, hoàng đế tán dương Đỗ Yêm trượng nghĩa, coi tiền tài như bùn đất, lấy toàn bộ gia sản chữa bệnh, đặc biệt gia phong ông ta làm thái tử thiếu sư.

Thái tử thái sư, thái tử thái phó, thái tử thái bảo đều là danh xưng cho lão sư của thái tử, thái sư dạy văn, thái phó dạy võ, thái bảo phụ trách an toàn cho thái tử. Ba cái hợp lại được gọi là tam sư, hàm tòng nhất phẩm. Ngoài ra còn thiết lập thái tử thiếu sư, thái tử thiếu phó, thái tử thiếu bảo hợp xưng là tam thiếu, hàm chính nhị phẩm.

Vào thời Tùy Đường, tam sư hay tam thiếu chỉ là danh hiệu mà thôi, không phải là lão sư thực sự của thái tử. Thế nhưng đây là vinh dự, là vinh quang vô thượng. Đỗ Yêm dùng 30 vạn quan, đổi lấy vinh dự này, từ chính tam phẩm kiểm giáo lễ bộ thượng thư thành thái tử thiếu sư chính nhị phẩm, thực sự quá xứng đáng, đây là vinh dự bỏ tiền ra không mua được.

Tả Thiếu Dương nghe tới đó thì ngỡ ngàng, bất giác quay đầu nhìn Đỗ Yêm, đúng lúc ông ta cũng quay sang nhìn y, khẽ mỉm cười. Trong lòng y không kìm được tức giận lẫn nản chí, mình đưa ra ba điều kiện với ông ta, rốt cuộc chỉ có một cái được thực hiện không đầy đủ, chẳng những không khiến ông ta tổn hại chút nào, thầm chí giúp ông ta mang về cho ông ta vinh diệu lớn lao.

Đồng thời Tả Thiếu Dương cũng không thể không phục ông ta, một người bệnh sắp chết tới nơi, bị mình đưa ra ba điều kiện, tưởng chừng dồn vào đường cùng, vậy mà ông ta khéo léo nghịch chuyển tình thế một cách đẹp đẽ … bản lĩnh thế này bảo sao người ta leo lên được lại bộ thượng thư.

La công công nhìn ra Tả Thiếu Dương không tập trung khẽ ho một tiếng, y vội thu hồi tâm tư.

Thánh chỉ vẫn chưa hết, hoàng đế hết sức tán thưởng ý tưởng thành lập hội cơ kim tạo phúc cho dân này, chuyên môn cấp cho bốn vạn mẫu quan điền, phân biệt ở U Châu phương bắc, Tô Châu phía đông, Vĩnh Châu phía nam và Du Châu phía tây, mỗi phía đều có một vạn mẫu.

Tin tức này làm Tả Thiếu Dương từ thất vọng khôi phục lại, lòng mừng vô cùng, có thêm bốn vạn mẫu này khiến thực lực Y quán Xích Cước tăng mạnh, việc có thể làm càng lớn.

Đỗ Yêm có vẻ cũng bất ngờ, đây là chuyện ông ta không dự liệu được.
Bạn cần đăng nhập để bình luận