Ta Là Tiểu Lang Trung

Chương 615: Chỉ cần nắm chắc phương hướng.

Tả Thiếu Dương theo Miêu Bội Lan lên núi hái thuốc nhiều lần rồi, kinh nghiệm phong phú, chuẩn bị đầy đủ, trước tiên y xác định xong phương hướng cây sâm, lấy thừng trong gùi ra, buộc cục đá vào một đầu thừng ném lên, đá vòng qua cành cây nho ra từ tảng đá lớn, y giật mạnh mấy lần, thân cây đó bám cực chắc, đu cả người lên vẫn không sao, liền nắm thừng tiếp tục leo.

Tiêu Vân Phi nhìn Tả Thiếu Dương vất vả leo từng bước, lơ đễnh nói:” Đôi khi vì mục tiêu nào đó, phải leo lên cao, nghĩ lên rồi còn có thể xuống, nhưng tới vị trí đó rồi mới biết không phải như mình nghĩ.”

Tả Thiếu Dương nghe ra lời nàng có hàm ý, kiếm chỗ để chân chắc chắn, tạm dừng nghỉ:” Tiêu tỷ tỷ cho rằng ta làm sai chuyện gì sao?”

“ Ta sao dám nói ngươi làm đúng hay sai, ta không phải là người trong quan trường, không biết rốt cuộc quan trường như thế nào, ta chỉ thấy rằng, rất nhiều chuyện tới một cấp bậc nào đó thì thường thường thân bất do kỷ rồi.”

“ Ta vẫn không hiểu lắm, tỷ có thể nói rõ một chút được không?”

Tiêu Vân Phi quay đầu lại:” Ngươi thực sự không hiểu hay là không muốn hiểu?”

Tả Thiếu Dương nhún vai, y không thích kiểu nói chuyện đánh đố này, lại leo tiếp.

Tiêu Vân Phi không nhịn được nói:” Ta chỉ muốn nhắc ngươi, sau này tiếp xúc với loại người như Bành Bính cần lưu tâm một chút, tránh tiến thoái lưỡng nan.”

Tả Thiếu Dương leo lên được mỏm đá, trên này giớ thổi rất mạnh, sơ xảy chút có thể nguy hiểm tới tính mạng, y đặt gùi xuống, lấy cái cuốc nhỏ đào thuốc ra, nghiêm túc nói:” Đa tạ tỷ nhắc nhở, từ ngày đầu tiên khoác lên người bộ quan bào, ta đã tự nhắc nhở bản thân chỉ là một y quan, chức trách là chữa bệnh cứu người, còn những thứ khác đều không quản. Ta thấy chỉ cần nắm chắc phương hướng này sẽ không lún vào tranh đấu quan trường.”

“ Tốt.” Tiêu Vân Phi tán thưởng một câu:” Trong lòng ngươi hiểu thế là tốt rồi, chỉ cần giữ một trái tim thuần chính, làm quan cũng dễ dàng lắm, vẫn tìm được niềm vui trong đó.”

“ Chính thế.”

“ Vậy thì ngươi đừng chữa bệnh cho Bành Bính nữa.”

Tả Thiếu Dương nhíu mày:” Vì sao?”

“ Đi lại quá gần với những kẻ đó không tốt.”

“ Tiêu tỷ tỷ không thấy lời của mình mâu thuẫn quá sao? Nếu ta không xen vào tranh đấu quan trường, loại bỏ mọi nhân tố khác, là y quan thuần túy, như vậy giữa ta và Bành Bính chỉ còn có quan hệ y giả và người bệnh thôi, người bệnh tìm tới, ta có khả năng chữa được, nhất định sẽ phải làm hết sức.”

Tiêu Vân Phi khẽ cắn môi, xoay người đi:” Không nói nữa, ngươi hái thuốc đi.”

Tả Thiếu Dương hái được cây sâm xong, lại bám thừng xuống, khi hai chân chạm đất rồi, ngẩng đầu nhìn tảng đá mình vừa mới leo lên, công nhận nhìn ở dưới thấy leo lên không khó, ở trên mới biết rất nguy hiểm. Bản thân nói nắm chắc phương hướng, rốt cuộc có nắm được không, vẫn phải đi mới biết.

….

Bành phủ.

Bành Bính cong người như tôm luộc, cơn ho liên tục kéo dài, làm ông ta không thở nổi.

Hai vị thái y ở bên cạnh mày nhíu chặt, nghiên cứu đơn thuốc Bành Bính mang về nửa ngày trời mà không hiểu được, đơn giản vì bọn họ không biết sâm Hoa Sơn là thuốc gì, tác dụng ra sao. Những thứ vị thuốc khác chuẩn bị đầy đủ rồi, thiếu thứ này không có cách nào, dựa vào đơn thuốc đó thảo luận thứ thay thế cũng không có kết quả. Thị nữ ở bên không ngừng vuốt ngực lại đấm lưng, để Bành Bính đỡ hơn.

Thảo luận không ra, hai vị thái y xin phép mang đơn thuốc này đi tìm vị thái y khác thảo luận.

Vị công tượng tới từ công bộ phụ trách kiến thiết vườn cho tả Thiếu Dương tới nửa ngày rồi mà chưa có cơ hội lên tiếng, vì Bành Bính cứ ho suốt.

Rốt cuộc cơn ho của Bành Bính giảm đi đôi chút, ông ta gục xuống bàn, chẳng khác nào ngọn nến lay động trước gió, có thể tắt bất kỳ lúc nào, xua xua tay cho hai vị thái y đi, đảo đôi mắt thất thần nhìn công tượng.

Công tượng kia vội vàng nói thật nhanh gọn:" Bẩm đại lão gia, công tác dọn đất cho Tả đại nhân đã hoàn thành, hiệp nghị đền bù cũng đã ký, tổng cộng tốn ..."

" Khụ khụ khụ ..." Lại một tràng ho dài không cách nào ức chế được cắt ngang lời công tượng, cơn ho làm Bành Bính phờ phạc:

Công tượng đành tiếp tục khom người chờ đợi.

Bành Bính ho như sắp đứt hơi tới nơi, vẫn cố nói đứt quãng:" Bất kể là tốn bao nhiêu tiền ... Khụ khụ khụ ... Cũng được ... Mau làm đi ... Khụ khụ ..."

" Vâng, vâng!" Công tượng nhìn ôn ta ho thôi đã thấy sợ rồi, rối rít nói:" Tiểu nhân sẽ tổ chức công tượng làm ngay trong đêm, dự kiến trong vòng một tháng là xong."

" Nhanh! Phải thật nhanh ... Khụ khụ ... Làm sao cho nhanh ... Khụ khụ ... Tả đại nhân đã về chưa?"

Thị nữ vội vàng đáp nhỏ:" Vẫn chưa ạ, nói là khả năng chiều nay mới về được."

Bành Bính giờ tay lên cho công tượng kia đi, yếu ớt hạ xuống:" Y mà về, lập tức ... Khụ khụ ... Lập tức bảo y ... Tới, tới gặp ta ..."

" Vâng, vâng ạ." Thị nữ vâng lời vội sai người đi dặn dò:

Không lâu sau có phó dịch đi vào báo:” Lão gia, có La công công tới tuyên khẩu dụ của hoàng thượng.”

Bành Bính lòng lạnh toát, chẳng lẽ hoàng thượng hạ chỉ mình nghỉ sao? Cố đứng dậy, được thị nữ vất vả dìu ra cửa. Lúc này một thái giám dẫn mấy nội thị đi nhanh tới, ông ta họ La, là một trong số thái giám hầu hạ bên hoàng đế.

Ông ta càng thêm khẩn trương, thế là ho một tràng rồi thở dốc, không khác gì kéo bễ, trong tiếng thở khó nhọc lẫn cả tiếng ho.

La công công không nhìn ông ta, đi tới giữa đại sảnh, nói to:" Khẩu dụ của hoàng thượng, lệnh lại bộ thị lang Bành Bính lập tức cận kiến."

Mặc dù không lập tức lệnh cho mình cái bệnh thoái lui, nhưng bây giờ đi gặp hoàng thượng, với bộ dạng bệnh tật này của ông ta thì hoàng thượng nhìn thấy cũng đuổi đi thôi. Bành Bính nghe thánh dụ mà sững người ngay tại chỗ, dù vậy vẫn không kìm được tiếng ho.

La công công ra hiệu nội thị không cần đi theo, hai bên khá thân thiết, đi tới chắp tay chào hỏi:” Bành đại nhân, bệnh của ông ...”

Bành Bính gấp lắp rồi, chẳng chú ý nữa, đi nhanh tới, hỏi nhỏ:” La công công, hoàng thượng tuyên ta vào cung lúc này có chuyện gì thế?”

“ Không phải là chuyện chấy trên đầu người trọc sao, đã bày rõ ra đó rồi.” Hai người đi vào phòng, La công công thở dài:” Chúng ta không phải người ngoài, cha gia nói luôn nhé, hoàng thượng muốn ông vào cung là để xem tình hình sức khỏe ông thế nào, nếu không có chuyển biến tốt, ba ngày nữa hội triều sẽ cho ông thoái lui ... Ngay cả nhân tuyển thay thế cũng chuẩn bị rồi.”

Bành Bính quên luôn cả ho, hỏi gấp:” Là ai?”

“ Sài Bách Xuyên.”
Bạn cần đăng nhập để bình luận