Ta Là Tiểu Lang Trung

Chương 249: Chuyển nhà lánh nạn.

Giờ không phải lúc khách khí, thời điểm thế này, mạng sống là quan trọng nhất, Tả Quý đồng ý ngay, Miêu mẫu sợ run cầm cập có khi chẳng nghe thấy gì, Miêu Bội Lan vội vàng giục mẹ mình mau mau về nhà chuẩn bị.

Thế là tất mọi người chia nhau hành động ngay, thu dọn gói gói đồ đạc, Long Thẩm ngó ra ngoài không thấy ai, dặn dò: " Chúng ta đi từ cửa sau, cửa sau của trạch viện thông với ngõ nhỏ, đi vào từ đó tới ngay phòng ngủ hậu viện. Bây giờ ta về nhà từ tiền viện, mọi người đợi ta ở cửa sau."

Nói xong vội vã đi ngay, Lương thị đóng ngay cửa vào.

Bạch Chỉ Hàn nhìn một vòng, nói:” Vậy ngoại tổ phụ thì làm sao, mọi người đều bỏ mặc à?”

Nàng nói lời này hiển nhiên là để Tả Thiếu Dương nghe, nhưng mắt nhìn Cù phu nhân, tạ như đang oán trách ngoại tổ mẫu, thực tế là trách Tả Thiếu Dương.

Cù lão thái thái sực tỉnh, mặt như đưa đám nhìn Tả Thiếu Dương, y xua tay:” Không sao, thuốc còn đun chưa đủ giờ, uống cũng vô ích, mọi người chuyển đồ đi, ta ở lại đây theo dõi.”

Lương thị chẳng mấy chốc đã gói ghém hành lý xong, nhanh là phải, nhà có cái gì đáng giá đâu, thuốc thang thì chỉ mang ít cần thiết nhất Tả Quý cho vào cái bọc rồi, còn lương thực rau dưa đã ở dưới hầm, khá an toàn. Miêu gia cũng tương tự, mỗi người đều vác một cái túi, đứa lớn túi lớn, đứa nhỏ túi nhỏ.

Mọi người bận rộn thì thuốc cũng đã xong, Tả Thiếu Dương bê ra, Bạch Chỉ Hàn từ lúc bị y bảo câm mồm thực thi ngậm miệng rất triệt để, không nói với y câu nào, thậm chí chẳng thèm nhìn y luôn, ngay cả lúc dầu sôi lửa bỏng thế này mà cũng vậy, cho thấy tính cách cố chấp của nàng tới mức nào.

Bát thuốc bốc hơi nghi ngút, còn rất nóng, đặt ở ghế tròn đầu giường, Bạch Chỉ Hàn tựa hồ lẩm bẩm, có điều nói rất to:” Không biết thìa ở đâu nhỉ, mình phải tìm thìa mới được.”

Miêu Bội Lan nghe thấy, nhìn Tả Thiếu Dương mặt vờ như điếc lại nhìn Bạch Chỉ Hàn như đang nói chuyện với không khí, cảm thấy rất tức cười, chủ động đi lấy thìa cho nàng.

Bạch Chỉ Hàn nhận lấy nhỏ giọng cám ơn, cầm thìa nguấy đều thuốc chốc lát, múc một thìa, để lên miệng, đưa tới bên miệng Cù lão thái gia, nhẹ nhàng nói:” Ngoại công, uống thuốc thôi, để nguội quá không tốt.”

Cù lão thái gia đã hôn mê sâu làm sao nghe được nàng nói gì nữa, nhưng một chi tiết nhỏ cũng cho thấy nàng là rất lễ phép hiếu thuận, không vì ngoại tổ phụ mình không biết mà có chút thiếu hiếu lễ nào, làm Tả Quý, Lương thị ở đại sảnh đợi cho Cù lão thái gia uống thuốc xong là xuất phát càng gật đầu hài lòng vô cùng. Chỉ có điều đau đầu là không hiểu vì sao, Bạch tiểu thư với ai cũng đúng mực hiền huệ, riêng nhi tử mình là được đặc cách, như chó với mèo, nhìn một cái thôi đã ngứa mắt.

Cơ mà Cù lão thái gia đúng là hôn mê quá sâu rồi, không có chút phản ứng nào, răng cũng khép chặt, kệ thìa canh chạm vào mép miệng, không có chút phản ứng nào.

Bạch Chỉ Hàn có chút hoảng, loại tình huống này phải dùng ấm mỏ hạc cho người bệnh uống, điều này thì nàng biết, nhưng dùng ấm mỏ hạc cũng cần có kỹ xảo, nếu không dễ đổ vào khí quản, làm người bệnh tắc thở, hoặc làm bị thương miệng. Vả lại nàng cũng chẳng biết ấm mở hạc ở đâu. Quay đầu nhìn thấy Tả Thiếu Dương đứng sau cửa đang quan sát bên ngoài qua khe cửa, chẳng chú ý tới bên này.

Bỏ bát thuốc xuống, Bạch Chỉ Hàn đi tới sau lưng Tả Thiếu Dương, muốn gọi mà không ra lời, tuy nàng tạo ra tiếng động, y cũng chẳng thèm quay lại nhìn, tựa hồ tiếng trống tiếng chém giết ngoài kia còn hấp dẫn hơn cả tuyệt sắc mỹ nữ bên cạnh.

" Ngoại bà, ngoại công không uống thuốc được, phải làm sao bây giờ?"

Cù lão thái thái đang giúp Lương thị chuyển đồ, nghe thấy vậy run run đi tới, tự mình cầm thìa múc thuốc cho trượng phu, quả nhiên không có phản ứng:" Tả công tử, lão gia nhà ta không uống được thuốc, phải làm sao bây giờ?"

Tả Thiếu Dương bấy giờ mới nói:" Lão nhân gia đừng lo, thuốc nóng lắm, uống không tốt, đợi nguội lại một chút, cháu sẽ cho lão thái gia uống."

Cù lão thái thái nghe vậy liền yên tâm, Bạch Chỉ Hàn ngồi xuống bên giường, tiếp tục dùng thìa nguấy thuốc trong bát. Cứ thế thuốc mau chóng nguội đi, nàng múc một thìa nếm thử, thấy uống được rồi, lại gọi Cù lão thái thái:" Ngoại bà thuốc nguội rồi."

Không cần Cù lão thái thái lên tiếng, Tả Thiếu Dương quay lại, đi nhanh tới phòng bào chế thuốc, lấy ấm mở hạc ra, tới bên giường, chẳng nhìn Bạch Chỉ Hàn lấy một cái, cứ như ở đó chỉ có không khí, thuần thục cho Cù lão thái gia uống thuốc.

Bát canh sâm uống vào, làm Cù lão thái thái và Bạch Chỉ Hàn lo thắt ruột.

Tả Quý gói ghém đồ đạc xong xuôi đi tới hỏi:" Tình hình thế nào rồi?"

" Con cho lão thái gia uống thuốc rồi ạ, giờ chỉ đợi thôi.

" Ừ, vậy thì đưa Cù lão thái gia về."

Mọi người cùng tới giúp, khiêng cả chiếc giường gỗ lên, từng bước đi ra bếp, đây là giường cá nhân nhỏ, cho nên dễ dàng đi xuyên qua phòng bếp, rồi lại từ ngõ nhỏ, đi thêm vài bước tới cửa sau Cù gia trạch viện. Long thẩm đã ở đó đợi mọi người, lại khiêng giường vào.

Đây là lần đầu tiên Tả Thiếu Dương đi vào trạch viện thời cổ, chỗ này là hậu hoa viên, diện tích khá rộng rãi, không có ao nước, cầu nhỏ suối nước rồi chòi nghỉ như phong cách Giang Nam mà hoàn toàn chỉ có sân vườn, nhưng bố trí cực kỳ tinh xảo khéo léo, mỗi khoảnh đất trồng hoa hay rau củ lại được ngăn cách bởi những hòn giả sơn hàng rào tre.

Tối hôm đó Tả Thiếu Dương theo Tiêu Vân Phi leo lên nóc trạch viện này nói chuyện, khi ấy trời tối không nhìn thấy gì, không ngờ nó trang nhã như vậy.

Hậu hoa viên vốn để không, sau khi Bạch Chỉ Hàn tới nương nhờ mới lấy đây làm chỗ ở, nối liền với tiền sảnh bằng bức tường xây uốn lượn kiểu mây, hai bộ phân trước sau ngăn cách chỉ bằng cánh cửa duy nhất, đi qua con đường nhỏ, không gian phía trước thoáng đãng hẳn lên. Chỉ thấy mười mấy căn phòng lớn nhỏ thấp thoáng trong bóng cây xanh. Một viện tử kiểu tứ hợp viện có ba gian phòng chính giữa là chỗ ở phu thê Cù lão thái gia, sương phòng hai bên để trống.

Sát bên là tiểu viện, không có bố cục tứ hợp viện, chỉ đúng dãy nhà duy nhất, đó là chỗ ở của nhi tử và thức phụ Cù lão thái gia. Chỉ có điều hiện con ông ta bị bắt vào đại lao, Cù lão thái thì trúng phong, Cù phu nhân vì thuận tiện chăm sóc nhị lão nên chuyển vào tứ hợp viện ở, nô bộc duy nhất trong nhà là Long Thẩm ở nhà gần cổng, trông cửa luôn.
Bạn cần đăng nhập để bình luận