Ta Là Tiểu Lang Trung

Chương 622: Không ai nợ ai.

Lại một ngày nữa trôi qua, đêm hôm đó trăng sáng, là đêm đẹp, thức đến nửa đêm, Tả Thiếu Dương bắt đầu lạnh run cầm cập, quan trọng hơn nữa là ở một mình rất cô đơn, lẩm bẩm Bi Vàng, mày đâu rồi? Sao còn chưa quay về?

Ngủ một lèo tới khi mặt trời chiếu vào mặt mới tỉnh lại, lờ mờ thấy có bóng người.

“ Tiêu tỷ tỷ.”

Tả Thiếu Dương chẳng nhìn rõ người đã gọi ngay, còn ai vào đây được nữa, quả nhiên thấy Tiêu Vân Phi đứng dựa lưng vào cửa hang, mặt quay ra ngoài, dáng vẻ có phần thê lương.

Một lúc lâu sau Tiêu Vân Phi mới quay đầu lại:” Không biết Bành Bính được ai giúp, bệnh tiến bộ rõ ràng, hoàng thượng không bắt ông ta nghỉ hưu nữa.”

Bi Vàng, mày nhớ đấy, về nhà không rang hạt dưa cho mày ăn nữa, thấy mỹ nữ rồi không quay lại tìm tao, Tả Thiếu Dương trong nghiến răng nghiến lợi, ngoài tỏ ra thản nhiên:” Thiên hạ bao la, nhân ngoại hữu nhân thiên ngoại hữu thiên, có gì lạ đâu ... Vậy ta không cần ở lại trên núi nữa chứ.”

“ Ngươi ở lại làm gì? Thích cái động này à?”

Nghe giọng nàng có phần bực dọc, Tả Thiếu Dương không dại gì đổ thêm dầu vào lửa, nữ nhân này có chút bất thường, tuy nàng nói muốn tốt cho mình, nhưng cái tốt đó, y không tiếp nhận được, y ghét bị người ta bài bố, để cả cha y, mà y còn chống đối, nói gì Tiêu Vân Phi:” Đương nhiên là không, mấy ngày qua chán muốn chết rồi, không về nương tử của ta sẽ lo.”

Tiêu Vân Phi di tới cởi trói cho Tả Thiếu Dương, nhìn y ngờ vực:” Bọn họ trông chẳng có vẻ lo lắng lắm, mấy hôm rồi ở nguyên một chỗ không đi đâu. Ta không biết ngươi làm thế nào, nhưng nhất quyết là ngươi giở trò, ngươi cứu Bành Bính. Mong là tương lai ngươi không hối hận vì chuyện mình làm.”

Tả Thiếu Dương gật đầu:” Đường phải tự đi mới biết là đúng hay sai, không va vấp không có trưởng thành, chỉ cần là lựa chọn của bản thân, bất kể hạnh phúc hay đau khổ, ta sẽ không hối hận.”

“ Vậy ta giam ngươi ở đây, ngươi có hận ta không?”

“ Nói thật, mới đầu ta rất hận ... Nhưng nghĩ lại lần tỷ một mình lên Quỷ Cốc Phong tìm ta lần trước, ta muốn hận cũng không được.” Tả Thiếu Dương hít sâu một hơi nói:” Lần này, coi như chúng ta hòa, từ nay về sau không ai nợ ai nữa.”

Người Tiêu Vân Phi khẽ run một cái, sao không hiểu ý Tả Thiếu Dương, điều này tức là y không muốn sau này nàng can thiệp vào chuyện của y, hay nói cách khác, hai người không còn nợ nần dính líu gì nữa, ai thèm dính lấy ngươi, Tiêu Vân Phi nghiến răng:” Tốt, hòa nhau là tốt, ta không thích nợ người khác .... Cũng không thích người khác nợ mình ...”

Bốp!

Tả Thiếu Dương lờ mờ tỉnh dậy thì thấy mình nằm trong cái bụi cây, y ôm đầu, trước khi ngất đi chỉ kịp nhìn thấy thân hình Tiêu Vân Phi loáng lên rồi không biết gì nữa. Nữ nhân đó thật ác, không nói gì đã ra tay rồi, đoán chừng câu cuối của mình chọc giận nàng rồi, nhưng thế cũng tốt, để nàng đừng bao giờ xen vào chuyện của mình nữa, vị tỷ tỷ này hành sự quá tùy tiện, ghét nhất là không bận tâm người khác nghĩ gì, thích gì làm nấy, hòa cái khỉ, đánh mình một cái rõ đau.

Lảo đảo đứng dậy, không biết mình ở đâu, nghe thấy có tiếng người nhốn nháo đi về phía đó, xa xa thấy khách sạn, có nhiều bộ khoái nha môn hoặc đứng hoặc ngồi ở cổng.

Bộ khoái nha môn không nhận ra y, nhưng chưởng quầy và thị tòng của Bành Bính thì mừng phát khóc, vì tìm vị y quan này, bọn họ gần như lục tung Hoa Sơn rồi, vội chạy tới:” Tạ đại nhân, ơn trời ngài về rồi! Lão gia nhà tiểu nhân lo lắm, đại nhân không sao chứ?”

Tả Thiếu Dương đầu vẫn váng vất, đây là hậu di chứng sau khi bị đánh ngất, Tiêu Vân Phi cố tình làm thế, nếu không nàng có cách làm mình hôn mê không sao cả, nếu có cơ hội nhất định sẽ báo thù:” Ta không sao, bệnh tình lão gia nhà ngươi thế nào?”

“ Thi thoảng vẫn ho, nhưng tốt hơn nhiều rồi, không khó thở như trước nữa.”

“ Đây là Tả đại nhân sao?”

Có khoảng chục người đi tới, Tả Thiếu Dương không nhận ra, chỉ thấy ai nấy nai nịt gọn gàng, vũ khí đầy đủ, ánh mắt sắc lạnh, vừa xác định là y tức thì có người tản ra bốn xung quanh, với kẻ trói gà không chặt như mình, tất nhiên không phải bao vây, mà là bảo vệ.

“ Các vị là?”

“ Tại hạ là hộ vệ của Đỗ đại nhân, đại nhân mời ngài về gấp.”

Đỗ Yêm trước nay không liên lạc gì với mình, tuyệt đối không vô duyên vô cớ phái người tới bảo vệ, Tả Thiếu Dương hỏi:” Đỗ đại nhân bị làm sao, bệnh tái phát?”

“ Tiểu nhân chỉ được lệnh tới bảo vệ đại nhân, cái khác thì không biết.”

“ Vậy đợi ta chút.”

Tả Thiếu Dương hỏi thị tòng Bành Bính, quả nhiên Kiều Xảo Nhi và Bạch Chỉ Hàn đều tới, lúc này vẫn đang ở trên núi tìm kiếm liền nhờ hắn báo tin bình an hộ mình, hỏi con ngựa Tiểu Hoàng của mình thì may quá nó được người nha môn dắt về khách sạn rồi, bây giờ mới yên tâm lên xe ngựa cùng đoàn hộ vệ của Đỗ Yêm trở về.

Trước đó mặc dù phủ định lời Tiêu Vân Phi nói về Đỗ Yêm, nhưng Tả Thiếu Dương không khỏi dao động, y nghe rất nhiều người đánh giá không tốt về đông ta, nước chảy đá mòn mà. Rốt cuộc Đỗ Yêm là người như thế nào? Tả Thiếu Dương rất muốn biết.

Vẫn vào Đỗ phủ từ hậu môn, đi qua hoa viên không có gì quá đặc sắc, tới thẳng phòng ngủ của Đỗ Yêm.

Ở cửa có ba người đứng gác, thấy bọn họ tới, lập tức cảnh giác đặt tay lên vũ khí.

“ Lãnh đội chính, chúng tôi đã đưa được Tả đại nhân về.”

Tả Thiếu Dương nghe thế nhìn vị Lãnh đội chính này, hắn thấp nhưng đậm người, mặt hơi rỗ, vừa trông đã biết là loại người không nên trêu ghẹo vào, đây chính là người tra tấn Ngưu bả thức rồi.

“ Giao cho ta được rồi, các ngươi lui đi.” Khác đám hộ vệ ít nói kia, Lãnh đội chính tỏ ra khá nhiệt tình, đi tới khom người thi lễ:” Tả đại nhân cuối cùng đã về, ngài không sao chứ?”

“ Nhờ phúc, ta không sao, lão gia nhà các ngươi bệnh tái phát à?”

“ Vâng, chính là bệnh lần trước, có điều lần này không nghiêm trọng, chỉ là đại nhân mất tích ở Hoa Sơn, lão gia lo cho an nguy của ngài.”

Tả Thiếu Dương thầm cảm thán, không ngờ vận mệnh của một lang trung nhỏ như mình lại cùng một vị quyền thần trói buộc vào một chỗ, làm y muốn chỉ chuyên tâm y thuật cũng không xong, đúng là tạo hóa trêu người.

“ Có điều lão gia đang phê tấu chương, đại nhân chờ một chút.”

“ Không sao.” Tả Thiếu Dương vừa rồi ngồi xe ngựa đi gấp, xóc nảy tới muốn rã rời, hơn nữa mấy ngày qua nghỉ ngơi cũng không tốt, mệt mỏi lắm rồi:

“ Tả đại nhân, mời đi bên này.”

“ Đỗ đại nhân bận lắm sao?” Tả Thiếu Dương thuận miệng hỏi:

“ Vâng ạ, lão gia thân kiêm hai chức, vừa phụ trách ngự sử đài, vừa phụ trách lại bộ, ngày nào cũng thức tới canh ba, có khi tới rạng sáng mới ngủ, chợp mắt một chút đã phải lên triều.”

Tả Thiếu Dương hơi nhíu mày, bệnh này của Đỗ Yêm gần giống của Tang mẫu, kỵ nhất là lo nghĩ quá độ, cho nên bệnh tái phát cũng không lạ:” Đỗ đại nhân thật cực nhọc.”

Lãnh đội chính thở dài:” Vâng, hôm qua lão gia thức suốt đêm, hôm nay tảo triều, về rồi nằm nghỉ một lúc không yên, lại thức dậy phê duyệt tấu chương, lão thái gia khuyên không được.”

Tả Thiếu Dương thầm gật đầu, chưa biết con người Đỗ Yêm ra sao, chỉ riêng điều này cho thấy ông ta là quan viên tận chức tận trách.
Bạn cần đăng nhập để bình luận