Ta Là Tiểu Lang Trung

Chương 707: Vào núi tu luyện. (2)

Bình thường những âm thanh này chẳng là gì, nhưng đêm khuya thì khá đáng sợ, Tả Thiếu Dương bắt đầu có chút khẩn trương, ngồi nhổm dậy, một tay nắm chặt lấy chiếc nỏ, tay kia rút đoản kiếm ở trong giày da ống cao ra, trong lòng yên tâm một chút.

Đột nhiên có một giọng nói vang lên trên đầu:" Lá gan có chừng đó mà cũng dám một mình vào rừng sâu tu luyện à?"

Im lặng, Tả Thiếu Dương không có phản ứng gì, cũng chẳng nói gì cả.

Một lúc sau giọng nói đó lại truyền tới:" Ngươi biết ta đi theo ngươi sao?"

Tả Thiếu Dương thở dài:" Tỷ luôn theo ta tới Cù Châu phải không? Vì sao trên đường không ra gặp nhau."

" Vì sao ta phải đi ra gặp ngươi?" Giọng nói kia lần này xuất hiện trên đầu Tả Thiếu Dương, chính là chạc cây chắc chắn mà y để hành lý:" Ngươi dẫn tiểu nha đầu, rồi lại còn có hai tiểu đạo cô kia, ta ra mặt làm hỏng chuyện tốt của ngươi hay sao?"

Tả Thiếu Dương xoay người, nương theo ánh trăng có thể nhìn thấy một hắc y nhân, không thấy rõ mặt, nhưng thấy được đường cong ở ngực, không biết phải nói gì nữa, có chút hậm hực:" Không phải cuối cùng tỷ vẫn phá à?"

" Phải đấy, ta thấy ngươi ở cạnh nữ nhân khác nên khó chịu phá đám thì sao nào?" Tiêu Vân Phi giọng hết sức thản nhiên, nhưng chân thì đạp một cái vào chỗ buộc võng:

Chiếc võng tức thì rung lắc dữ dội, Tả Thiếu Dương vội vàng nắm lấy hai đầu, rất thiếu khí cốt kêu lên:" Không sao, tỷ thích gì cứ làm, ta không ý kiến gì hết."

" Công pháp sư huynh ngươi dạy ngươi rất tốt, tương lai sẽ giúp ích lớn cho ngươi, chuyên tâm tu luyện ..." Tiêu Vân Phi nói xong câu này người loáng lên, biến mất không vết tích gì:

Tả Thiếu Dương có chút đau đầu bóp trán, nếu muốn ta chuyên tâm tu luyện thì tỷ đừng nên xuất hiện chứ, cái thứ tình cảm kỳ quái của Tiêu Vân Phi với mình, y thật không tiêu hóa nổi. Mặc dù vị tỷ tỷ này rất nóng bỏng, nhưng y chưa bao giờ nghĩ tới chuyện tiếp nhận nàng, bản thân y luôn thấy có lỗi với Bạch Chỉ Hàn, Kiểu Xảo Nhi, Miêu Bội Lan, Muội Tử rồi.

Tình cảm một khi chia năm xẻ bảy như thế, còn có thể gọi là chân tình nữa không?

Trong đầu cứ suy nghĩ miên man như thế, các loại âm thanh kỳ quái trong rừng đâm ra không ảnh hưởng tới nữa, dần dần mắt díp lại. Có điều Tả Thiếu Dương chẳng quen với cái võng này lắm, ngủ không yên tâm, nửa đêm mấy lần giật bắn mình tỉnh lại, cứ mơ bị ngã từ trên cao xuống.

Tới canh năm, Tả Thiếu Dương tỉnh dậy, khoanh chân trên giường treo tu luyện, khí tức trong người không lưu chuyển thông suốt như trước, một số kinh mạch tuy xông qua được nhưng rất đau, hoàn toàn không có sự dễ chịu khi nội khí lưu chuyển toàn thân nữa, nhưng y vẫn kiên trì một canh giờ.

Tu luyện kết thúc thì mặt trời đỏ rực xuất hiện phía đông, bên dưới vách núi dựng đứng là dòng sông chảy qua, thủy tảo xanh rờn, làm nước sông ánh lên sắc xanh đậm, tạo nên một cảnh sắc rừng xanh núi đỏ tuyệt mỹ.

Tả Thiếu Dương tiếp tục lên đường, y cứ men theo sông mà đi, cơ bản nơi nào có nước, nơi đó sẽ có người.

Quả nhiên đi tới dưới chân núi Kiến Tiên thì gặp một cái thôn nhỏ, người nơi này rõ ràng là ít khi gặp được khách, cho nên hết sức nhiệt tình, tối hôm đó còn mời Tả Thiếu Dương ở lại trong thôn, thôn dân mang thịt lợn rừng mới săn được hôm trước ra chiêu đãi, còn có cả rượu quả rừng bọn họ tự ủ.

Ngày hôm sau Tả Thiếu Dương cảm tạ những thôn dân nhiệt tình hiếu khách, tiếp tục men theo núi đi lên, theo sư huynh y nói, việc tu luyện này lên núi càng cao càng tốt.

Dọc đường Tả Thiếu Dương mấy lần gọi Tiêu Vân Phi nhưng nàng không xuất hiện, y không quá để ý, vị tỷ tỷ này tính tình vô cùng quái dị, hẳn là vẫn bám theo y thôi, nói thế nào thì biết có người bên cạnh, khiến y cảm thấy bớt cô đơn hơn, cũng yên tâm hơn.

Tốn một ngày một đêm Tả Thiếu Dương cũng lên được đỉnh núi, đỉnh núi là tảng đá cực lớn, được mưa gió mài nhẵn rồi, đứng trên đó dõi mắt ra xa thấy những dãy núi đồi nhấp nhô tắm mình trong làn sương mờ mờ ảo ảo, không gian rộng lớn, trời đất bao la, làm tâm hồn rộng mở.

Đứng trên tảng đá lớn hù hét một hồi, Tả Thiếu Dương nhảy xuống đi tìm hai cái cây gần nhau để buộc võng, xong xuôi chuẩn bị ăn tối. Kiểm tra lại lương thực thì lương khô và thịt trâu đều đã ăn gần hết, ăn thêm bữa này thôi là chỉ còn ít thịt trâu giữ lại cứu đói. Đều tại y chưa kịp điều chỉnh lại tâm thái khi vào rừng, vẫn ăn thoải mái như thường ngày, cho nên mới hết nhanh như vậy.

Xem ra từ ngày mai phải bắt đầu nghĩ cách kiếm cái ăn rồi.

Ăn xong, Tả Thiếu Dương lại đả tọa, bây giờ mỗi lần tu luyện với y mà nói là một lần hành hạ bản thân, nhưng không thể không làm. May là những cơn đau đó tan đi rất nhanh, không ảnh hưởng gì tới cuộc sống của y, nếu sau này cả đời không định tu luyện nữa cũng chẳng ảnh hưởng gì.

Tất nhiên đó không phải là điều Tả Thiếu Dương muốn, y còn muốn trường thọ để chứng kiến hưng suy của Đại Đường.

Sáng hôm sau vẫn canh năm tỉnh lại, tiếp tục bắt đầu tu luyện.

Không khí rất trong lành, mỗi lần hít thở sâu dẫn khí chạy toàn thân, cảm giác một lần thanh lọc cơ thể vậy, nếu không có những cơn đau kia sẽ vô cùng hưởng thụ.

Tu luyện hai canh giờ, đợi cơn đau toàn thần lắng xuống, Tả Thiếu Dương mở mắt ra, lúc này ánh ban mai thoáng hiện nơi chân trời phía đông, toàn bộ đất trời bao phủ trong làn sương mờ mờ ảo ảo, mang theo một vẻ đẹp không thể dùng từ ngữ hình dung, khiến người ta phải mê đắm tâm thần.

Có điều Tả Thiếu Dương chẳng ngắm cảnh mà vẫn ngồi đần mặt ra đó, không biết bây giờ phải làm gì? Đang từ trạng thái suốt ngày bận rộn thành thế này, y chưa thích ứng được.

Nghĩ đi nghĩ lại Tả Thiếu Dương quyết định đi săn trước, cứ no cái bụng đã rồi tính sau. Nước ở trong bình đã không còn nhiều, Tả Thiếu Dương đi xuống cái thôn nhỏ, dọc đường đi săn, định tới thôn mua một cái thùng để chứa nước, nếu không nước trong bầu này chỉ đủ một ngày thôi, nguồn nước ở lưng chừng núi, đi đi lại lại lấy nước quá phí thời gian.

Y mang theo nỏ tiễn, xách dao chẻ củi, bắt đầu đi về phía thôn nỏ.

Trước kia Tả Thiếu Dương được đám binh sĩ bị thương dạy cho cách dùng nỏ, hồi bị mắc kẹt trên núi hai tháng trời với Miêu Bội Lan và Vượng Tài, tìm được một cái nỏ ở chùa, do nạn nhân xấu số để lại, thời gian đó rảnh rỗi nhiều, y từng tập để bắn chim, cũng săn được vài con.

Về sau Miêu Bội Lan muốn nuôi chim lấy trưng nên không cho bắn nữa nên cái nỏ vứt xó, chỉ dùng bắn vu vơ giải trí, nhưng mà kỹ năng học được không tệ.

Thật là lạ, nơi này cách thôn không quá xa, vậy mà động vật không sợ người, mấy con thỏ ngốc đứng nhìn khi y đi qua, làm y thấy bắn nó cũng không đành lòng. Thế là giết luôn hai con thỏ ngốc đó, sợ tha một con thì con còn lại chạy đi báo động là mai khỏi săn bắn gì.
Bạn cần đăng nhập để bình luận