Ta Là Tiểu Lang Trung

Chương 368: Mua chịu. (2)

Lưu hỏa trưởng bật cười:” Tả lang trung quá thành thật rồi, thứ băng vứt đi kia còn bán với giá 20 đồng, ngài lại bán bảo bối nhà mình cũng với giá 20 đồng, chưa nói kiếm được gì, lo lót quan hệ còn lỗ chứ. Hơn nữa bán còn rẻ hơn cả băng thường, quan binh nghe thấy còn cho rằng là thứ chất lượng thấp không tin tưởng, có câu tiền nào của nấy, hàng tốt phải có giá cao.”

Tả Quý gật đầu, ông đâu giỏi chuyện kinh doanh:” Đa tạ Lưu hỏa trưởng chỉ điểm, vậy giá bao nhiêu là thích hợp.”

“ Vậy phải xem các vị làm ra tốn chi phí bao nhiêu trước đã.”

Tả Thiếu Dương nhẩm tính nãy giờ rồi đáp:” Ước chừng 10 đồng.”

Lưu hỏa trưởng nói ngay:” Vậy nên định giá 35 đồng.”

“ Nhiều vậy?” Tả Quý hơi bất ngờ, ông còn nghĩ tăng thêm 10 đồng cũng là nhiều lắm:

“ Với già này, một vạn cuốn là 350 quan, nếu bỏ ra 100 quan lo quan hệ thì Quý Chi Đường vẫn còn lãi 150 quan, thế có được không?”

150 quan với Tả Quý mà nói không khác gì cái bánh bao nhân thịt từ trên trời rơi xuống, cảm thấy đầu có hơi váng vất, phải giữ lấy mép bàn ngồi ngây một lúc, lo được lo mất nói:” Nhiều quá ... Liệu Đại tướng quân có đồng ý không?”

“ Đại tướng quân không những không đồng ý mà còn nói các vị quá thành thật, ra giá nói quá thấp, nói không chừng còn cho các vị thêm chút thưởng.” Lưu hỏa trưởng tiết lộ:

“ Không dám, thế này là tốt lắm rồi.” Tả Quý thấy bán được giá này đã khiến tim ông đập thình thịch, đòi cao hơn còn hổ thẹn với lương tâm:

Lưu hỏa trưởng nói tiếp:” Có điều chuyện này tại hạ phải nói trước, quân lương luôn có danh mục, chi tiêu ngoài phải báo cáo lên mới được cấp xuống. Hiện giờ quân ta bị bao vây, liên hệ với triều đình cũng không thể nhận được tiếp tế, cho nên chỉ e là phải đợi một thời gian, có điều chắc chắn sẽ lấy từ trong phí quân dược ra chi trả các vị trước, tuyệt đối không quịt nợ, tại hạ nắm khoản chi tiêu này, Tả lang trung yên tâm.”

“ Làm sao không yên tâm chứ, lúc nào cũng được.” Tả Quý cười vui vẻ, trong suy nghĩ của ông triều đình đảm bảo thì còn gì phải lo:

“ Được, cứ quyết như thế, ta đi bẩm báo với Đại tướng quân rồi tới lập văn khế với các vị. Sau đó lập tức chế tác, không biết khi nào lại đánh nhau cho nên càng nhanh càng tốt.”

Trò chuyện thêm một hồi, hỏi thăm sức khỏe Tả Thiếu Dương, lại nói vài việc vụn vặt trong quân, sau đó Lưu hỏa trưởng cáo tử. Lưu hỏa trưởng đi rồi, Tả Quý hưng phấn không ngừng đi vòng vòng quanh nhà, vuốt râu cười suốt.

Tả Thiếu Dương đợi cha phát tiết một hồi nói:” Cha, chân con không tiện, để con viết cách báo chế cho cha rồi cha làm nhé.”

“ Khoan, khoan.” Tả Quý chạy ra đóng cửa hiệu lại, đây là vụ mua bán lớn tới 350 lượng, nhiều gấp mấy lần bán cách bào chế thuốc cho Hằng Xương dược hành, không thể có chút sơ xảy nào:” Đây là phối phương trọng yếu, không thể viết ra giấy, chẳng may mất hay lọt ra ngoài thì không được, con đọc thêm vài lần, cha ghi nhớ là được.”

Băng cứu thương mà Tả Thiếu Dương dùng lấy cơ sở là phối phương Thất Bảo Tán đời Minh Thanh, trong đó có 2 loại thuốc chính mà thời Đường còn chưa dùng làm thuốc, một là Mạn Đà La, một là Tam thất.

Băng cứu thương quân dụng thời hiện đại không tẩm thuốc tê, vì trong túi cấp cứu có kim tiêm giảm đau, nhanh chóng hiệu quả, thời xưa không có được điều kiện này, cho nên Tả Thiếu Dương sáng tạo tẩm thêm thuốc tê vào băng cứu thương, lần này thử dùng trên chiến trường, hiệu quả cực tốt.

Tam thất là dược liệu hàng đầu trị liệu ngoại thương, nơi sinh trưởng chủ yếu của nó là Vân Nam và Quảng Tây, có điều nhiều nơi khác cũng có, bao gồm Thiên Nhận Sơn của Hợp Châu, chẳng qua là chất lượng không bằng mà thôi. Tam thất được đào vào mùa đông, lần trước Miêu Bội Lan đi đào thuốc cũng đào được Tam thất, chỉ là giờ kiếm ai đi đào Tam thất là cả vấn đề, Tả Thiếu Dương chân bị thương không đi được còn lúc chiến loạn thế này một cô gái như Miêu Bội Lan rời thành lên núi không an toàn, tốt nhất là nam, biết việc nhà nông nếu am hiểu Thiên Nhận Sơn thì không thể tốt hơn.

Nghĩ tới đó Tả Thiếu Dương liền có chủ ý, gọi Lý Đại Tráng làm việc ở bệnh cạnh tới, hỏi ra biết ba huynh đệ khác của hắn bây giờ làm gì không, có thể lên núi giúp đào dược liệu hay không, một cân Tam thất đổi một cái bánh bao. Lý đại tráng vô cùng cao hứng, ba đệ đệ của hắn sắp đói chết rồi, có việc làm kiếm cái nuôi thân đương nhiên mừng vô cùng, vội chạy đi gọi cả ba huynh đệ tới.

Tả Thiếu Dương trước tiên cho mỗi người một cái bánh bao trước, để phục hồi thể lực, sau đó lấy Tam thất cho bọn họ xem, nói cho họ biết tập tính sinh trưởng và cách phân biệt tam thất.

Trong ba người chỉ có Lý Tam Tráng là miễn cưỡng nhận việc này, hắn có ý với Miêu Bội Lan từ lâu, nhưng bây giờ hiển nhiên cái bụng đói không cho hắn lựa chọn.

Tả Thiếu Dương giải quyết xong được phần Tam thất, nhưng Mạn Đà La không biết phải làm sao.

Cho tới bây giờ toàn bộ Hợp Châu cũng chỉ có Bạch Chỉ Hàn trồng một ít cho đẹp ở hậu hoa viên nhà ngoại công nàng, toàn bộ đã được nàng đưa tới cho Tả Thiếu Dương làm thuốc, bây giờ dùng gần hết. Mặc dù bản thân Tam thất đã có tác dụng giảm đau, nhưng không có Mạn Đà La, hiệu quả sẽ giảm nhiều.

Hiện không tìm được thì cũng đành chịu vậy, dù sao công năng chủ yếu của băng cứu thương là cầm máu, có Tam thất là đủ, mình không nói ra thì người ta cũng chẳng biết.

Tả Thiếu Dương đích thân làm băng mẫu cho cha xem, Tả Quý chẳng mấy chốc mà học được.

Vui vẻ mở lại cửa hiệu, Tả Quý ngâm nga tiểu khúc ngồi sau bàn dài đợi người bệnh.

Không ngờ người đầu tiên tới lại là Miêu mẫu:” Tả phu nhân có nhà không?”

Nếu là trước kia Nghê mẫu sẽ ngồi kiệu, dẫn nha hoàn đi cùng, lần trước vì cứu Nghê Nhị, kiện cáo làm khuynh gia bại sản rồi, nô bộc cho nghỉ hết, kiệu, lừa cũng bán, nên chỉ đành đi chống gậy đi mà thôi.

Tả Quý vội vàng chạy ra cửa đón:” Lão thái thái hôm nay sao lại rảnh rỗi tới chơi thế này.”

“ À, ra ngoài đi quanh cho thoải mái, cứ ở nhà mãi cũng ngột ngạt, bọn chúng đứa nào việc nấy, chẳng ai rảnh bồi tiếp lão thái bà này, vừa vặn đi qua nhà các vị nên vào chơi, phải rồi, Tả phu nhân có nhà không?”

“ Lão thái thái, thật không may, bà ấy đi dâng hương rồi, cũng sắp về đấy thôi, hay là lão thái thái ngồi đợi một chút.” Lại có người tới khám bệnh, Tả Quý đành cáo lỗi, bảo nhi tử ra tiếp:
Bạn cần đăng nhập để bình luận