Ta Là Tiểu Lang Trung

Chương 594: Ngày đầu nhậm chức. (2)

Hỏa kế thấy một thanh niên mặc quan bào đi vào, khom người chạy tới:” Đại nhân, xin hỏi có việc gì ạ?”

Tả Thiếu Dương khẽ hắng giọng:“ Ta là tân nhiệm y chính ở nơi này.”

“ Thì ra là y chính Tả đại nhân, Liêu đại nhân và các vị đại nhân đang đợi ngài tới.” Hỏa kế rồi rít khom người:” Đại nhân đợi chút, tiểu nhân đi thông báo.”

Một lúc sau rèm bên phải vén lên, một người trung niên mặc quan phục giống Tả Thiếu Dương đi tới, da ngăm đen, mặt dài râu dài, chưa già lắm, chắp tay khom người:” Tả đại nhân tới rồi, lão hủ họ Lưu, là y chính ở đây, nghe nói Tả đại nhân rất trẻ, không ngờ trẻ thế này. Các ngươi làm gì thế, còn không mau dẫn ngựa của Tả đại nhân vào chuồng đi.”

Hỏa kế vội bỏ việc đó chạy ra ngoài, nơi này thực sự quá bận rộn, mọi người kiêm vài việc là bình thường.

Tả Thiếu Dương vội chắp tay chào:” Té ra là Lưu đại nhân, đáng lẽ phải tới sớm hơn, chỉ là lần đầu không quen đường đi lắm, cho nên vừa đi vừa hỏi đường, thứ lỗi, thứ lỗi.”

Nói thế chứ sao, chả lẽ lại nói sợ ngã ngựa, đi chậm còn hơn người ta đi bộ à?

“ Sau này đều là đồng liêu, không cần khách khí. Nào, để ta dẫn đại nhân đi gặp Liêu y giám, Mã đại nhân, bên này, mời.”

Lưu y chính dẫn Tả Thiếu Dương cửa gian phòng đầu tiên bên phải:” Đây là phòng khám của y chính Mã đại nhân, đều là đồng liêu, vào gặp mặt đi.”

Tả Thiếu Dương vén rèm vào, nhìn thấy một trung niên thấp lùn, đang chẩn mạch cho một lão giả. Lưu y chính giới thiệu:” Mã đại nhân, đây là Tả đại nhân mới tới y quán chúng ta, là thám hoa lang năm nay đó.”

Tả Thiếu Dương khom người thi lễ:” Ra mắt Mã đại nhân.”

Mã y chính liếc mắt nhìn y một cái, tiếp tục bắt mạch, người ta đang chẩn bệnh, bệnh nhân là quan trọng nhất, Tả Thiếu Dương kiên nhẫn đứng đợi.

Bắt mạch xong Mã y chính cùng bệnh nhân kia nói lăng nói nhăm một tràng dài mới cầm bút kê đơn, bảo bệnh nhân đi lấy thuốc.

Tranh thủ lúc này, Tả Thiếu Dương thi lễ lần nữa:” Mã đại nhân, ta là ...”

Mã y chính như không nhìn thấy y, mặt thản nhiên hướng ra ngoài:” Người tiếp theo.”

Hỏa kế ở ngoài liền gọi người bệnh vào, đó là ông già, quen biết Mã y chính, hai người không nói chuyện bệnh tật vội mà quay sang chuyện thường ngày.

Tả Thiếu Dương nhún vai, tình cảnh này y không phải gặp lần đầu, trước kia mới đi làm, thái độ mấy nhân viên cũ cũng thế này, cậy già lên mặt ấy mà, tưởng mình làm thế ghê gớm lắm, dù sao mình làm đúng lễ số là được. Y xoay người đi ra, không ngờ Mã y chính đằng sau lạnh lùng lẩm bẩm rất to, rõ ràng cố ý cho y nghe:” Cuồng đồ to gan, tự chuốc lấy nhục.”

Coi như ông ta tự chửi mình thôi, Tả Thiếu Dương tiếp tục đi ra ngoài, không thèm để ý, ngược lại làm Mã y chính tức tím mặt, chỉ tội nghiệp ông lão bệnh nhân, len lén nhìn không dám nói ra tiếng nào.

Lưu y chính đi theo Tả Thiếu Dương nói nhỏ:” Tả đại nhân đừng giận, ông ta là thế đấy, thích lên mặt với đồng liêu và cấp dưới, tuy nhiên người ta là y chính tư cách lão thành nhất ở đây, nhường nhịn một chút là được, chúng ta đi gặp y giám đại nhân thôi.”

“ Đa tạ.”

Tả Thiếu Dương lần này đi vào gian phòng bên trái bàn cúng, đó là phòng hai gian, mở một loạt cửa sổ, rất sáng, phòng ngoài là nơi tiếp khách, có bếp lò, bàn ghế, dụng cụ pha trà, gian trong che bằng rèm gấm đỏ.

Lưu y chính vén ròm, khom người nói:” Liêu đại nhân, Tả đại nhân tới rồi.”

Liêu y giám là ông già gầy quắt, mắt tam giác, râu sơn dương lưa thưa, tay cầm một cuốn y thư, ngồi sau bàn lắc lư người đọc, nghe thấy Lưu y chính nói chỉ nhướng mắt lên một cái, tiếp tục xem sách.

Lần này Tả Thiếu Dương thấy khó chịu rồi, không phải nói người xưa rất chú ý lễ nghi sao, thì ra là rắm chó hết, thế nhưng ngày đầu tiên đi làm, không thể gây sự với lãnh đạo, đó là hành vi không khôn ngoan, cố nhịn thi lễ:” Y giám đại nhân, ti chức là y chính tân nhiệm của bản y quán, họ Tả tên Trung, tự Thiếu Dương, tới đây báo danh, bái kiến đại nhân.”

Y giám là quan tòng bát phẩm hạ, còn y chính là tòng cửu phẩm hạ, hai bên về mặt phẩm trật chỉ chênh nhau một cấp. Nhưng ở phẩm trật đều có "chính" và "tòng", lại có phân chia thượng hạ, nên phẩm trật chênh nhau một cấp nhưng cấp bậc chênh bốp cấp. Nói cách khác Tả Thiếu Dương kém y giám người ta bốn cấp.

Nhưng mà quan lớn thì Tả Thiếu Dương cũng gặp vài vị rồi, bao gồm tam phẩm ngự sự đại phu Đỗ Yêm, mặc dù đối phương bị bệnh nằm giường. Trước đó y gặp lại bộ thị lang Bành Bính, người ta là quan chính tứ phẩm, cấp bậc cao hơn lão Liêu Quế Xương không biết bao nhiêu mà kể. Vậy mà gặp mình còn nói chuyện ôn hòa nhã nhặn. Tên râu sơn dương này đúng là làm cao quá mức.

Báo danh rồi mà vị Liêu y giám kia vẫn chẳng có phản ứng gì, Tả Thiếu Dương muốn xoay người bỏ đi, nhưng mà ngày đầu đi làm, không thể xung đột với cấp trên, cố nhịn xuống chắp tay nhìn quanh.

Hồi lâu thấy không đuổi được Tả Thiếu Dương đi, Liêu y giám vẫn tiếp tục vờ vịt đọc sách, ồ một tiếng:” Ngươi vừa nói tên là gì nhỉ?”

" Ti chức họ Tả tên Trung, tự Thiếu Dương." Tả Thiếu Dương nén giận lặp lại lần nữa, thầm chửi tai ngươi mọc làm cảnh à:

“ Ừm.” Liêu y giám hoàn toàn lờ y đi, giả vờ như đang đọc sách say sưa lắm.

Lưu y chính thấy tình cảnh này lên tiếng giải vây cho Tả Thiếu Dương:” Liêu đại nhân, đáng lẽ Tả đại nhân phải tới sớm hơn, nhưng vì là ngày đầu tiên, không quen thuộc đường xá, đâm ra mới trễ một chút, đại nhân thứ tội.”

Tới lúc này Liêu y giám mới ngọt nhạt nói:” Không dám, bản quan chỉ là viên quan bát phẩm nhỏ nhoi, làm sao nhận được lễ của người dám chỉ trích cả y thánh, bản quan trong mắt người ta đã là cái gì.”

Tả Thiếu Dương từ lúc trả lời bài thi kia là đã chuẩn bị tinh thần cho mấy chuyện như thế này, một tên hậu sinh vãn bối lại đả kích thánh hiền trong y giới, tất nhiên sẽ khiến những người sùng bái bậc thánh hiền phản cảm.

Nể mặt râu ông trắng hết nhé, không thèm chấp, Tả Thiếu Dương nói lần nữa:” Y giám đại nhân, ti chức xin có lễ.”

Vái dài lần nữa.

Thái độ Liêu y giám không hòa hoãn hơn, hừ một tiếng lớn, quay đi tiếp tục xem sách.

Tả Thiếu Dương ở lại cũng không được, đi cũng không xong, đưa mắt nhìn Lưu y chính hỏi ý, Lưu y chính cười, đánh miệng ra ngoài.
Bạn cần đăng nhập để bình luận