Ta Là Tiểu Lang Trung

Chương 745: Sét đánh ngang trời. (2)

Toàn bộ người của Đỗ phủ rút đi rất nhanh, không để lại lời nào, trong khi đám giáp binh bước chân rầm rập đã xông cả vào tới hậu viện Tả giả, khống chế toàn bộ lối ra vào, lần này trừ khi Tả gia mọc cánh, không đừng hòng thoát.

Lưu Chính Hội ho một tiếng tuyên đọc thánh chỉ:" Tả Thiếu Dương, ngươi lừa dối cho người khác dùng thuốc cấm kỵ, khiến người ta không chịu được nhục nhã mà tự sát, lệnh bắt lại, xử theo luật, tịch thu gia sản, khâm thử."

Tả Thiếu Dương từ hành động của Hình bá đã ý thức phần nào, nghe những lời này ong ong bên tai:" Đỗ tướng sao rồi?"

" Còn sao nữa, ngươi lấy nhau thai nữ nhân để chữa bệnh của Đỗ tướng, trước kia Đỗ tướng đã nói với ngươi, ông ấy thà chết chứ không dùng thứ thuốc đó chữa bệnh, ngươi rõ ràng biết thế vẫn cứ dùng thuốc, thậm chí nghiền nát ra để che giấu. Nhưng người tính không bằng trời tính, Đỗ tướng vẫn cứ biết, đêm qua thấy sỉ nhục quá mức mà treo cổ tự tử rồi, sáng nay phó nhân phát hiện ra thì quá muộn. Hoàng đế biết tin thì phẫn nộ vô cùng hạ chỉ bản quan bắt ngươi về trị tội, ngươi còn gì để nói." Cầm thánh chỉ trong tay, Lưu Chính Hội không vội nữa, chuyện báo thù cho Vu gia, ông ta vốn cho rằng sẽ rất dễ dàng, có thể từ từ nghiền nát tên tiểu tử này, không ngờ chuyện rắc rối hơn dự tính, hôm qua ông ta tới đây không bắt được người lan đi rồi. Nếu ngay cả một tên tán quan mà ông ta còn không làm gì được, sau này thanh danh bị đả kích nghiêm trọng.

Cho nên từ thuận tay báo thù giờ thành ân oán cá nhân rồi.

Đỗ tướng chết rồi? Toàn bộ Tả gia không khác gì bị sét đánh, bàng hoàng không có phản ứng gì. Tả Thiếu Dương tức giận tới toàn thân run rẩy, cái chết này nhất định có vấn đề, nếu không làm sao ngay lúc này, ngay sau khi y tới Đỗ gia chữa bệnh, biết Đỗ Kính giở trò sau lưng, hét lên:" Đỗ Kính đâu, khi ở Cù Châu kê đơn thuốc này, ta đã nói rõ là có tử hà sa, quản gia hắn nói sẽ do Nhị gia hắn cho Đỗ tướng uống, ta chỉ việc kê đơn là đủ. Đỗ tướng uống thuốc hay không là do Đỗ gia, lúc đó ta ở Cù Châu, làm sao lừa ông ấy uống thuốc. Gọi hắn và Đỗ quản gia ra đây đối chất. Đỗ gia các ngươi lấy ân báo oán tới thế này là cùng!"

" Ngươi muốn đối chất à? Ha ha ha, đợi khi ngơi lên đoạn đầu đài, có lẽ hắn tới nhìn ngươi một cái đấy, dù sao cũng là hội trưởng hội cơ kim mà ..." Lưu Chính Hội mỉa mai:" Bắt tất cả đi."

Giáp binh dạ ran xông lên.

Đại Đậu và Đậu Hoa sợ hãi khóc ré lên ôm chân mẹ khóc to, Hồi Hương nhìn trượng phu, Hầu Phổ mặt như tro tàn, đầu cúi gằm không có ý phản kháng.

Tả Thiếu Dương thấy Miêu Bội Lan nắm chặt dao chặt củi thì lắc đầu, dù võ công nàng cao tới mấy cũng không chống lại được số đông như thế, huống hồ thánh chỉ muốn bắn người, nếu đả thương họ, tội càng xác lập, quát lớn:" Dừng tay, thánh chỉ chỉ lệnh bắt một mình ta, vì sao bắt người nhà ta?"

" Nói thừa, không bắt người nhà của ngươi, làm sao tra ra đồng đảng? Thánh chỉ nói xét nhà, xét nhà tất nhiên phải bắt toàn bộ Tả gia ngươi." Lưu Chính Hội đi lướt qua Tả Thiếu Dương nói nhỏ:" Bản quan khiến Tả gia ngươi chịu đựng toàn bộ sỉ nhục mà Vu gia từng gặp phải, đừng trách ai hết, ác giả ác báo mà thôi. Tuy dùng chút thủ đoạn không hay, nhưng giết loại như ngươi khốn kiếp như ngươi, bản quan không có gì hổ thẹn với lương tâm."

“ Khoan, các ngươi làm gì ta cũng được, đừng hại người nhà ta, cháu ta còn nhỏ, nó không có tội gì, ta cầu xin các ngươi, ta …” Tả Thiếu Dương gần như hoảng loạn, sợ hãi muốn quỳ xuống cầu xin Lưu Chính Hội, nhưng hộ vệ sợ xảy ra chuyện hôm qua, một tên vùng sống đao đập mạnh vào đầu y:

Tả Thiếu Dương lảo đảo ngã xuống, mắt nổ đom đóm, cảnh tưởng trước mặt y mơ hồ, mọi âm thanh như từ phương trời xa lạ nào truyền lại, trơ mắt nhìn đám dã thú đó ấn tỷ tỷ xuống trói lại, một tên còn đá Đại Đậu và Đậu Hoa, y vừa loạng choạng muốn tới ôm lấy cháu mình thì lưng bị người ta dẫm mạnh. Đám thị vệ kia đề phòng Miêu Bội Lan, nên lập tập kề đao vào cổ nàng, đoạt dao che củi, bẻ tay nàng phía sau, kệ nàng vùng vẫy gào khóc gọi tên y.

Đến khi Tả Thiếu Dương được kéo lên thì y và Tả Quý, Hầu Phổ đều bị đeo gông, nữ tử không bị, chỉ bị trói, áp giải tới đại lao hình bộ, hai đứa bé cũng bị trói khóc lóc đi bên mẹ.

Lưu Chính Hội cố ý làm nhục Tả Thiếu Dương, để đội ngũ đi thật chậm, ông ta ngồi trên ngựa cao lớn, không ngừng vung roi, như chăn gia súc.

Đội ngũ tới Chu Tước đại nhai, người Trường An hiếu sự, kéo tới rất đông, Lưu Chính Hội cao giọng nói:" Hương thân xa gần nghe đây, kẻ này tên là Tả Thiếu Dương, là một tên đại tham quan, lợi dụng cơ hội Đỗ Yêm đại nhân bệnh nặng, ép Đỗ đại nhân phải giao hết ra sản ra mới chịu chữa bệnh. Y lại lừa gạt hết người này tới người khác, lập ra cái gọi là Y quán Xích Cươc gì đó, nói là để khám bệnh cho bách tính cùng khổ, nói rất hay, thực tế là để vơ vét tiền tài, ngay cả sản nghiệp hoàng thượng ban cho y cũng dám chiến đoạt, còn gì mà không dám làm?"

" Y là thứ lang băm mạo danh, không biết chữa bệnh, coi mạng người như cỏ rác, dùng nhau thai nữ nhân làm thuốc, lừa tể tướng đương triều Đỗ Như Hối đại nhân uống, Đỗ tướng biết sự thực đã treo cổ tự tử chết đêm qua."

" Các vị hương thân nói xem, loại lang băm cầm thú này đáng tội gì?"

Tức thì có rất nhiều người vào hùa, đồng thanh hô "Giết! Giết! Giết!" người Tả gia sợ hãi không đi nổi, nhưng thừng buộc tay vẫn kéo về phía trước. Chẳng mấy chốc bốn xung quanh nào rác rưởi, thậm chí là đá ném tới, Tả Thiếu Dương nhìn cha mẹ, đám Kiều Xảo Nhi, Miêu Bội Lan, Bạch Chỉ Hàn bị vô số thứ ô uế ném trúng, lửa giận ngùn ngụt, muốn xông tới che chắn cho họ, nhưng bị binh sĩ giữ chặt.

“ Các ngươi không phải người, các ngươi không phải người … họ không liên quan gì cả, thả họ ra … ta xin các người … Khốn kiếp … ta sẽ giết, giết hết các ngươi!” Tả Thiếu Dương la hét, cầu xin, khóc lóc, trong vô vọng, mắt y muốn trợn muốn toét ra, nếu lúc này trong tay có mồi lửa, không nghi ngờ gì y sẽ thiêu cháy cả Trường An:

Lưu Chính Hội ở trên cao nhìn thấy nhiều hơn, trong số người vây quanh càng có nhiều người mặt hiện vẻ không đành lòng, cúi thấp đầu nói gì đó, thậm chí là cúi đầu bỏ đi. Còn những kẻ đang ra sức sỉ nhục ném đồ vật vào Tả gia phần nhiều là người ông ta chuẩn bị để kích động đám đông, cùng ít đám du thủ du thực vào hùa thôi. Trong lòng ông ta khó hiểu, vung roi da lên nói lại lần nữa.

Ông ta và Vu lão thái y tính rồi, chỉ cần xác lập tội danh cho Tả gia, khiến thanh danh Tả gia thối hoắc, lúc đó lại cho người đi truyền tin, năm xưa Vu gia bị Tả gia lừa, tưởng đó là nhà tử tế mới gả khuê nữ. Sau mới biết đó là nhà tồi tệ, nên mới thà mất danh tiếng chứ không muốn khuê nữ chịu khổ.

Cài ngày đầu tên Tả Thiếu Dương này rụng xuống cũng vừa vặn chứng minh năm xưa Vu gia sáng suốt, nếu không khiến khuê nữ chịu khổ.

Tin rằng Vu gia sẽ được cảm thông, thậm chí không chừng Vu gia có tiếng trọng người kinh danh, danh dự còn hơn xưa.

Báo thù chỉ là chuyện nhỏ phải làm thôi, mục đích cuối cùng là khôi phục tiếng tăm cho Vu gia. Lưu gia và Vũ gia chẳng những thế giao, Vu Trúc một trong Trường An từ tài tử càng là hi vọng sau này của hai nhà, nhưng bị sự kiên kia liên lụy, tới giờ gần như không gượng lại được, uổng phí tâm huyết bao năm của hai nhà.
Bạn cần đăng nhập để bình luận