Ta Là Tiểu Lang Trung

Chương 629: Hai lão thọ tinh. (2)

Hứa Dận Tông vừa rồi còn đau lòng than vãn, như hận không thể về nhà ngay lập tức đốt sách đi cho đỡ xấu hổ, vậy mà Tả Thiếu Dương nói đúng một câu là ông tỉnh bơ cất đơn thuốc đi:” Tốt, thế này con cháu lão hủ có thêm bát cơm rồi, sau này ngươi dùng nó chữa bệnh thì phải nói ta truyền cho, rõ chưa?”

“ Dạ … vâng.” Tất nhiên phương thuốc này của Hứa Dận Tông, nhưng mà xét tình hình vừa rồi, ông cụ này, Tả Thiếu Dương nói một câu đại bất kính là ... có chút vô lại:

“ Kệ ông ta, ông ta lắm bảo bối lắm, mất một đơn thuốc đã là cái gì.” Tôn Tư Mạc hứng thú chen ngang:” Nghe nói ngươi dùng gỗ âm trầm nối xương cho khuê nữ Kiều gia, sau đó bị hoại tử, ngay huynh đệ Chân gia cũng không chữa nổi, vào tay ngươi lại bay nhảy tự nhiên, khuê nữ người ta lấy thân báo đáp, thành thê tử của ngươi rồi, đúng không?”

“ Đúng là có chuyện này.”

Tả Thiếu Dương thấy Tôn Tư Mạc biết cả chuyện này thì ngạc nhiên lắm. Y không biết, Tôn Tư Mạc không chỉ là một danh y, ông còn có địa vị cực cao trong đạo gia đương thời, đồ tử đồ tôn vô số, bản tính lại ôn hòa, thích đi lang thang, thích kết bạn, cho nên tam giáo cửu lưu đều quen biết. Bọn họ biết ông rất quan tâm tới chuyện về y thuật, thích thu thấp đơn thuốc lạ, cho nên phàm có chuyện gì liên quan đều nói cho ông ta biết, tin tức cực kỳ linh thông.

“ Nghe nói ngươi còn biết cả một thứ thuốc, uống vào liền ngủ mê man không tỉnh, nối xương cũng không đau.” Tôn Tư Mạc mặt háo hức như đứa trẻ con:” Ngươi bán lại cho ta nhé?”

“ Lão Tôn, sao dụ dỗ con trẻ như thế?” Hứa Dận Tông nhăn mày, dựa vào phản ứng Tả Thiếu Dương nãy giờ, có khi lão đạo sĩ này chẳng tốn một xu cũng được bảo bối của người ta, vậy mà còn mặt dày hỏi mua, ông ta không đành lòng nhìn trẻ ngoan bị lừa:

Tôn Tư Mạc thời còn trẻ trừ hành y, còn ẩn cư ở Thái Bạch Sơn học đạo thuật, luyện khí dưỡng sinh, kiêm cố cả Phật điển, bác học đa tài, trong đó thuật luyện khí dưỡng sinh của ông được các vị hoàng đế chung tình nhất. Cho nên thời Bắc Chu Tĩnh Đế, mời ông vào triều làm quan, nhưng Tôn Tư Mạc chuyên tâm y học và tu đạo, không hứng thú với sĩ đồ, cáo bệnh không đi. Cả hai vị hoàng đế triều Tùy và Đường cao tổ đều mang quan chức tước hiệu ra cám dỗ, xin học đạo trường sinh, Tôn Tư Mạc liền trốn luôn vào Nga Mi sơn không ra nữa.

Khi đó Tôn Tư Mạc từng nói, nếu tương lai xuất hiện minh quân sẽ xuất thế chữa bệnh cứu đời, khi Đường thái tông Lý Thế Dân đăng cơ, vời ông tới kinh thành, Tôn Tư Mạc nghe theo. Lý Thế Dân thường thỉnh giáo ông đạo trường sinh, thu được lợi ích không nhỏ, muốn thăng quan tước vị ban thưởng, Tôn Tư Mạc đều từ chối hết. Lý Thế Dân càng kính trọng, ban thưởng không ít tiền, cái này thì Tôn Tư Mạc không từ chối.

Không phải Tôn Tư Mạc thích tiền, mà ông thích thu thập các loại bí phương cùng tân dược khắp nơi, chỉ cần có phương thuốc vừa ý, dù táng gia bại sản cũng không tiếc. Về sau ông tập hợp tất cả những phương thuốc này ghi vào ( Thiên kim yếu phương) và ( Thiên kim dực phương), hai cuốn sách ghi chép gần một vạn đơn thuốc, có thể thấy công phu ra sao.

Tôn Tư Mạc lấy hai chữ "thiên kim" đặt tên hai tác phẩm trứ danh của mình, theo chính sử ghi chép vì ông cho rằng những thứ thuốc này dùng để cứu người, mà mạng người đáng giá ngàn vàng nên mới lấy tên đó. Kỳ thực sử gia muốn làm cho đẹp chuyện thôi, theo cuốn sách dân gian đáng tin cậy hơn thì vì hai cuốn sách này mà ông tốn không biết bao tiền mới có, nói những phương thuốc trong đó đáng giá ngàn vàn không ngoa.

Tuy vậy gia sản Tôn Tư Mạc không nhiều, thời gian đầu dựa vào gia sản mua phương thuốc thì chẳng mấy chốc gần tiêu hết rồi, sau này dựa vào danh tiếng, cũng như được Lý Thế Dân ban thưởng mà có tiền mua bí phương.

Tôn Tư Mạc đích thân chữa trị hen suyễn cho Bành Bình vì phụ tử có độc, cho nên không cách nào nâng cao lượng thuốc, hiệu quả làm ông không hài lòng, luôn tìm cách khắc phục nhược điểm này của phụ tử, như phối thêm loại thuốc khác khắc độc tình của nó, hiệu quả của thuốc giảm hẳn. Không ngờ mấy ngày trước lại nghe nói bệnh của Bành Bình đã khỏi rồi, ở trên kim điện hết ca hát lại chạy bộ, vậy mà không ho, rất kinh ngạc. Ông không tin, liền đích thân đi gặp Bành Bình, quả nhiên là như thế, lại vừa vui mừng vừa bất ngờ. Hỏi chuyện mới biết là thám hoa lang của y cử năm nay chữa được, hiện làm y chính ở Y quán Đông nam, lấy phương thuốc ra xem thì ngoài phụ tử ra chẳng có gì lạ, không hiểu sao lại có thể dùng vượt liều lượng mà không bị làm sao.

Tôn Tư Mạc sở dĩ được đời sau xưng là "Dược vương", là vì thành tựu lớn nhất của ông là nghiên cứu vị thuốc, từ hái ở đâu, bào chế thế nào, công dụng trong trị liệu ra sao đều được ông ghi chép phân tích tỉ mỉ.

Bây giờ nghe nói Tả Thiếu Dương có bao nhiêu phương thuốc mới mẻ như thế, làm sao không khao khát, thời gian trước ông tới Thái Bạch sơn tu luyện, gần đây mới về, nghe nói tới chuyện này, hợp kế với Hứa Dận Tông thử Tả Thiếu Dương một phen.

Lờ Hứa Dận Tông đi, hai mắt Tôn Tư Mạc sáng lên như đứa trẻ con nhìn cây kẹo nhìn Tả Thiếu Dương:” Ngươi bán chứ?”

Nếu như cách đây một canh giờ, không chỉ cần nửa canh giờ, nửa tuần hương thôi, trước chuyện xảy ra với Hứa Dận Tông, Tôn Tư Mạc muốn biết cái gì thì Tả Thiếu Dương nói cái đó, không cần lấy một xu, được Dược vương hỏi tới là vinh dự, nói gì tới tiền, nhưng giờ Tả Thiếu Dương phải lắc đầu:” Lão gia tử, phương thuốc này là tổ truyền, vãn bối không được truyền ra ngoài.”

Tôn Tư Mạc hừ một tiếng:" Ngươi lừa ai vậy, nếu là phương pháp tổ truyền không truyền ra ngoài, làm sao lại truyền phương pháp bào chế phụ tử cho Hằng Xương dược hành?"

Tả Thiếu Dương lần nữa kinh ngạc, không ngờ ông già này lợi hại như thế, biết cả chuyện xảy ra ở huyện thành Thạch Kính nhỏ xíu kia:" Lão gia tử, khi đó ở quê xảy ra nạn đói, vãn sinh vì muốn đổi tiền mua lương thực vượt qua lúc gian nguy nên mới bán cho Chúc lão chưởng quầy của Hằng Xương dược hành."

" Đã có thể bán cho họ sao không thể bán cho ta?"

" Không được, vãn sinh hứa chỉ bán riêng cho nhà họ, không được nói cho người khác, vãn sinh phải giữ chữ tín, cho nên đành xin lỗi lão gia tử thôi."

" Thế à?" Tôn Tư Mạc ủ rũ buông tay y ra:
Bạn cần đăng nhập để bình luận