Ta Là Tiểu Lang Trung

Chương 404: Đêm khuya trên núi. (2)

Bá Đào thu lại nụ cười, giọng như xa như gần nói:” Thực ra lạnh chưa phải đáng sợ nhất đâu, lão hòa thượng kia là đệ tử Phật gia cho nên được phật bảo hộ, chứ nói này có ma quỷ thật đấy. Hai cô nương không biết phải không? Những thợ săn lên đây săn bắn không may ngã chết, mây mù không tìm thấy đường đầu thai, suốt ngày phiêu đãng trong mây, kêu gào ... Trả ... mạng ...lại ... đây ..”.

Vừa nói tới đó cửa đại điện cạnh một tiếng mở ra, gió thổi vù một cái, ngọn đèn tắt ngúm, hai nữ tử vốn bị tên binh sĩ dọa sợ tái mặt, ôm nhau hét lớn.

Bá Đào cũng giật mình, cầm đao quát:” Ai?”

Lão giả lắp bắp nói:” Quân gia ... Đại sư bảo cơm xong rồi, mọi người đi ăn …”

“ Khốn kiếp, lần sau đi vào gõ cửa nghe chưa?”

“ Vâng, vâng.”

Bá Đào bực bội đứng dậy đi tới bếp, nhóm Tả Thiếu Dương đi theo, thực ra Tả Thiếu Dương và Miêu Bội Lan không đói, vì họ mang theo lương khô do Lương thị chuẩn bị, nhưng có đồ ăn miễn phí không nên bỏ.

Có ánh tuyết phản quan vẫn nhìn rõ bóng người ở gần, ra ngoài không cần đèn đuốc.

Nhà bếp vốn là chỗ tăng nhân chùa ăn cơm, một cái bàn dài chạy dọc phòng, đặt đèn dầu, lồng hấp và một bát canh rau đậu hũ nóng, hai hàng bát gốm, Liễu Thiện đang múc canh vào bát, những người khác đều tới đủ.

Mị Nhi chạy lên giúp Liễu Thiện, chợt nhìn thấy cổ Liễu Thiện đeo một chuỗi hạt, mắt sáng lên:” Đại sư, chuỗi hạt đẹp quá, cho tiểu nữ xem được không?”

Liễu Thiện thoải mái cởi ra:” Thí chủ cứ xem.”

Mị Nhi đón lấy cực kỳ cẩn thận, chỉ thấy hạt châu đều đặn, tròn, bóng lưỡng, bên trên có những lỗ nho nhỏ, cực đẹp:” Đại sư, phật châu làm bằng gì vậy?”

“ Làm bằng một thứ quả Tây Vực, tên là ngũ nhãn lục thông, nó có năm cái lỗ nhỏ bên trên giống năm đôi mắt, vừa với ngụ ý nhục nhãn, thiên nhãn, tuệ nhãn, pháp nhãn và phật nhãn. Lục thông là thần túc thông, thiên nhĩ thông, thiên nhãn thông, tha tâm thông, túc mệnh thông. Biểu đạt lục chủng vô ngại của Bồ Tát.”

“ Oa, thật thần kỳ, đây hẳn báu vật vô giá.”

Liễu Thiện luôn bình đạm lúc này cũng có chút tự hào:” Lão nạp mất mười năm mới tìm được đủ quả ngũ nhãn lục thông để làm đấy, có nó rồi, lão nạp cảm thấy như được chính đạo, vạn Phật trong lòng, không cần câu nệ ở chùa hay tượng nữa ...”

Mị Nhi nuốt nước bọt:” Không ngờ đại sư lại có báu vật quý giá thế này, đại sư không cất trong rương ở hầm lại đeo trên người thế này, không sợ bị lấy mất à?”

“ Phật châu chẳng qua là thứ trợ giúp tu Phật pháp, khuyên người hướng thiện, nếu bị người khác lấy mất, người ấy qua đó mà cảm ngộ Phật pháp, cũng là một chuyện công đức.”

Tả Thiếu Dương thầm lắc đầu, lão hòa thượng ngày quá máy móc Phật huấn, không thoáng đạt như Trí Không, cái khác y không hiểu chứ Trí Không là người đã buông bỏ rồi.

Mị Nhi quyến luyến trả lại chuỗi hạt:” Đại sư nói đúng, tiểu nữ thụ giáo rồi.”

Tổng cộng mười một người, đúng mười một cánh bánh bao, mọi người chắp tay cảm tạ Liễu Thiện rồi mới ăn.

Không khí bữa ăn không tốt, Liễu Thiện không giới thiệu, những người khác cũng không có hứng thú, chăm chú ăn, Tả Thiếu Dương và Miêu Bội Lan ăn xong đầu tiên, cáo từ rời thiện phòng.

“ Lan Nhi, chúng ta lên đỉnh núi đi, đã tới nơi này rồi, hẳn cách đỉnh Quỷ Cốc phong không còn xa nữa, nếu không đi xem thử thì tiếc quá.”

Miêu Bội Lan xưa nay luôn nghe lời y, gật đầu.

Từ chùa lên đỉnh núi hẳn phải có đường, chỉ là bây giờ mặt đất phủ tuyết, không nhìn thấy nữa, ánh tuyết không đủ nhìn xa, không biết phải đi bao lâu.

Tuyết lún tới tận gối, phải dùng gậy dò đường trước, tránh bước hụt, thi thoảng gió núi thổi qua khe tạo thành âm thanh như tiếng than khóc, nghe rất rợn người.

Miêu Bội Lan sợ hãi nhìn quanh, Tả Thiếu Dương thừa cơ ôm vai nàng kéo sát vào lòng, Miêu Bội Lan cựa mình lấy lệ một cái, ngoan ngoãn nép vào lòng y, còn chưa hết sợ, ôm chặt lấy cánh tay Tả Thiếu Dương, mặt đỏ dừ.

Đây gọi là hiệu ứng xem phim kinh dị, Tả Thiếu Dương thầm đắc ý trong lòng, hai người tựa vào nhau đi lên tới đỉnh núi, chỉ thấy cỏ cao tận hông, bốn phía tối om om chẳng thấy gì, gió lạnh rợn người, tuyệt đối chẳng có cái cảm giác lên đỉnh Thái Sơn, thấy ngọn núi khác đều nhỏ bé.

Tả Thiếu Dương hạ tay từ vai xuống eo Miêu Bội Lan, áp má và má nàng, thì thầm:” Lan Nhi, có biết vì sao giữa đêm khuya ta lại gọi muội lên đỉnh núi hóng gió không?”

Miêu Bội Lan làm sao không biết, xấu hổ nhắm mắt lại, hàng mi rung động, vừa đáng yêu vừa quyến rũ.

Không phải nụ hôn đầu của hai người, song mấy lần trước đều vì nguyên nhân này nọ mà không được trọng vẹn, Tả Thiếu Dương nín thở, chầm chậm tiến tới, hôn lên cánh môi lạnh giá vì gió, cái cảm giác mềm mềm ươn ướt đó khiến người ta ngất ngây. Miêu Bội Lan ngửa cổ nhón chân, dũng cảm nghên tiếp nụ hôn của Tả Thiếu Dương. Thế nhưng nàng mới chỉ biết một nửa về nụ hôn mà thôi, khi hai cánh môi bị tách ra, cái lưỡi bị tóm gọn, cuối lấy, dòng điện li ti lan tỏa làm nàng không ngừng run rẩy, cả người mất hết sức lực, dựa hẳn vào lòng Tả Thiếu Dương.

Rất lâu, Tả Thiếu Dương rời cánh môi đã bị hôn tới mọng ướt, nhìn đôi mắt Miêu Bội Lan long lanh mơ màng, lại hôn phớt một cái nữa, ôm nàng vào lòng, lòng tràn ngập yêu thương:” Ta muốn ở cùng muội, chỉ riêng muội mà thôi, trên đinh núi này, đất trời như chỉ có đôi ta, giống như đôi thần tiền quyến lữ, như vậy tuyệt vời biết bao.”

Miêu Bội Lan vươn tay ôm lấy cổ Tả Thiếu Dương, cơ thể áp vào người y chặt hơn, nhìn y say đắm:” Muội cũng muốn, nhưng trong nhà ...”

Tả Thiếu Dương đặt tay lên môi nàng, suỵt nhỏ:” Đừng, người chúng ta cần quan tâm quá nhiều rồi, bây giờ yên tĩnh tận hưởng một chút đi.”

“ Ừm...” Miêu Bội Lan đáp lại bằng giọng mũi, vứt bỏ mọi lo nghĩ, tận hưởng giây phút hạnh phúc.

Tả Thiếu Dương vốn còn muốn nói thêm vài câu tình tứ, làm vài chuyện lãng mạn đáng nhớ, nhưng mùi thơm cơ thể Bội Lan hòa trộn mùi cỏ non luồn vào cánh mũi, cùng một tiếng "ưm" nhỏ bé đó tức khắc biến y thành sói xám lớn, chỉ còn muốn ăn thịt con dê đã dâng tậng miệng này, không kiềm lòng được, một tay vòng ra sau đầu nàng kéo sát lại, ngấu nghiến cánh môi hồng.

Miêu Bội Lan vừa thở vừa rên khe khẽ, lần này nàng có kinh nghiệm hơn, chủ động đưa lưỡi ra, chạm nhè nhẹ, tận hưởng cảm giác tê tê kích thích, rồi buông thả cho đối tác phía bên kia cuốn lấy, mắt khép lại tận hưởng cảm giác mê hồn đó.
Bạn cần đăng nhập để bình luận