Ta Là Tiểu Lang Trung

Chương 355: Ủng quân giai mô. (1)

Lão Lưu hỏa trưởng đó nói quá rồi, bị thương một chút mà nói gì ghê thế, người ta mà biết thì cười đau bụng. Mặc dù khi khám cho đám thương binh y cũng biết phố phường có lời đồn như thế, nhưng là lời nói vui thôi, để lên tới chỗ Đại tướng quân, rồi còn tặng biển thế này thì quá hoang đường. Tả Thiếu Dương ngượng ngùng nói: “ Phó tướng quân, chuyện ta lên chiến trường trị thương là thật, song còn giết mấy chục phản quân, cái này e là có nhầm lẫn … ngài xem sức vóc ta thế này, nói ta giết người chẳng hóa trò cười à?”

Phó Cung đi tới gần nói nhỏ:” Ta biết là do Miêu cô nương đi cùng công tử làm, nghe nói đó là muội muội kết nghĩa của công tử, thế cũng là người nhà, người một nhà không nói hai lời mà. Đông tử nhận đi, đây là ý đại tướng quân, dù sao cô nương đó là nữ, ban thưởng nhiều điều không tiện, phải không?”

“ Như thế này … hình như không ổn?” Tả Thiếu Dương nhíu mày, thứ không phải của mình, y không mặt dày mà nhận được:

“ Tả công tử, nói thật nhé, mấy ngày trước quân ta quyết chiến với phản quân, có thể nói đã dốc toàn lực, chuẩn bị lâu ngày, mưu tính kỹ càng, rốt cuộc kết quả không như ý, hiện sĩ khí đi xuống, cần có tấm gương anh hùng kích lệ lòng quân, đó là công tử. Đại tướng quân rất coi trọng việc này, vì thế công tử đừng có hành động theo cảm tính, nhất thiết phải nghe theo an bài của Đại tướng quân, đây là chuyện liên quan tới việc gắn kết quân dân, ổn định tình thế, hiểu chưa.”

Phó Cung nói xong kệ Tả Thiếu Dương kinh ngạc, lùi lại ha hả nói lớn:” Tả công tử khiêm tốn quá, sự tích của công tử đã lan truyền khắp thành, nhiều lần truyền tới tai Đại tướng quân, Đại tướng quân vô cùng cảm phục, nên mới chuyên môn phái mạt tướng đem biển do đích thân Đại tướng quân đề bút tới đây biểu dương tinh thần cao cả của công tử ...”

Tả Thiếu Dương chẳng thấy mừng mà còn sởn gai ốc, thì ra mình chỉ là quân bài mà họ cần lợi dụng, thế này làm gì còn đường cho y từ chối nữa, dù sao cũng không tệ, cứ nhận lấy đã. Y tuy có chút thanh cao, nhưng không cổ hủ, biết thiệt hơn, cho nên phối hợp nói lời đường hoàng:” Đại tướng quân quá hậu ái, Tả Thiếu Dương hổ thẹn không dám, hỗ trợ với quan binh đánh bại phản quân là trách nhiệm của mỗi người ...”

Phó Cung hài lòng gật đầu, ra hiệu cho đội quân nhạc dừng lại:” Tả công tử, xin mời vén biển.”

“ Chuyện này ... Hay là để cha ta làm.”

Tả Quý vừa rồi không nghe rõ hai bên nói chuyện, lệ nóng tràn mi, Tả gia trở mình rồi, nhi tử làm rạng rỡ tổ tông rồi, nghẹn ngào nói:” Trung Nhi, đây là biển đại tướng quân đích thân đề tặng, con phải tự vén mới được.”

“ Nhưng con không biết làm thế nào?”

“ Tả công tử không cần khẩn trương, trong quân chúng ta không có nhiều quy củ như vậy đâu, chỉ cần đi tới vài một cái, sau đó vén vải lên là được.”

Bạch Chỉ Hàn vội đi tới dìu Tả Thiếu Dương, nàng mặc nam trang người Hồ, mặt mày còn bôi nhọ nồi nhem nhuốc, nên không gây chú ý.

Tả Thiếu Dương tới trước tấm biển buông nạng ra, hai tay cung kính hướng về phía đông vái một cái, phía đông nơi mặt trời mọc đại diện cho thiên tử, chí ít thì y cũng hiểu điều đó nên kệ ai ngồi trên ngai vàng, cứ vái hướng này là không bao giờ sai được, sau đó nhè nhẹ kéo khăn đó, cứ tưởng lần đầu vén khăn đỏ phải là đêm động phòng chứ.

Vải đỏ tuột xuống, lộ ra tấm biển sơn đen viền vàng, bên trên dán tờ giấy Tuyên Chỉ viết bốn chữ đỏ rực "Ủng quân giai mô!" Còn có một hàng chữ nhỏ ghi " phần dưới là " Đề tặng lang trung Quý Chi Đường Tả Trung Thiếu Dương" ngày tháng "Xuân năm Trinh Quan thứ hai", bên trên "Hữu kiêu vệ Đại tướng quân" con dấu vuông khắc chữ triện cổ " Triệu vương Lý Nguyên Cảnh".

Triệu vương? Còn Lý Nguyên Cảnh, Tả Thiếu Dương nhớ một tên Lý Nguyên Cát bị Lý Thế Dân chém chết ở sự biến Huyền Vũ Môn, sau đó giết hết con người ta, còn thê tử người ta thì nạp làm phi, tên Lý Nguyên Cảnh này hẳn cũng là huynh đệ của Lý Thế Dân rồi, không ngờ Đại tướng quân này lại lịch dữ dằn như vậy.

Phu thê Tả Quý cũng đi tới, Lương thị đã nước mắt nước mũi đã tèm lem rồi, Tả Quý nhìn tấm biến không ngừng tán thưởng:” Chữ hay, tiêu sái tự nhiên, khí thế khôi hoành, bao la mạnh mẽ, thư pháp của Đại tướng quân thật cao.”

Tả Thiếu Dương không hiểu thư pháp, y chỉ thấy bốn chữ "Ủng quân giai mô" này thô tục quá, quê quá, nói thẳng ra là nghe nó ngu ngu chả oai phong khí thế cái mẹ gì, nhưng cha khen đẹp thì chắn chắn là đẹp rồi, lần nữa chắp tay tạ ơn.

Phó Cung lại nói:” Bởi vì thời gian gấp rút, Đại tướng quân muốn nhanh chóng ban thưởng, cổ vũ tinh thần bách tính, cho nên còn chưa kịp thuê thợ khắc biển, cái này quý đường có thể thong thả làm xong.”

Tới đó hỏi nhỏ:” Trong nhà có người ngoài không?”

“ À, còn có ... mấy hỏa kế.”

“ Trừ cha con hai vị thỉ những người khác tránh cả đi.”

Tả Thiếu Dương vào nhà bảo mọi người lánh tạm, tất cả theo cửa bếp ra ngoài.

Phó Cung phất tay, một binh sĩ dẫn ngựa đi tới, trên con ngựa này có chở theo hai cái sọt lớn, phủ vải kín mít, không biết bên trong có gì, lại có mấy binh sĩ đi tới tháo sọt xuống khiêng vào hiệu thuốc.

“ Hai vị, chúng ta vào nhà nói chuyện đi.”

Cha con Tả Quý nghi hoặc đi theo, ở cửa lập tức có binh sĩ đứng gác, không cho người khác tới gần.

Phó Cung ngồi xuống, mắt quét một vòng quanh đại sảnh, xua tay từ chối Tả Quý mời trà, nói luôn:” Bên trong này có hai bao gạo, mỗi bao mười đấu là hai mươi đấu, ngoài ra còn có một cân thịt lợn, một giỏ trứng tươi, Đại tướng quân tưởng thưởng, cũng là để Tả công tử bồi dưỡng sức khỏe.”

Tả Thiếu Dương mừng rỡ, so với tấm biển kia, đây mới là thực sự là phần thưởng, thịt với trứng, quá lâu rồi, y tưởng chừng quên mất mùi vị của chúng, lại còn cẩn thận không công bố, bí mật mang vào nhà mới nói, đề phòng người khác biết, vị Đại tướng quân này đúng là chu đáo, tỉ mỉ hiểu lòng người.

“ Đa tạ đại tướng quân.” Tả Quý rối rít cám cảm tạ:

Phó Cung đưa ngay ngăn lại:” Không vội, nghe ta nói hết đã, chỗ gạo này không phải ban thưởng, mà một nửa là để lát nữa các vị mang tới hiến cho quan binh.”

*** Ủng quân giai mô: Tấm gương ủng hộ quân đội.
Bạn cần đăng nhập để bình luận