Ta Là Tiểu Lang Trung

Chương 330: Khi đi thì đứng, khi về lại nằm. (2)

Trong số quan binh lĩnh nhiệm vụ thủ thành có Lưu hỏa trưởng trước đó cho Tả Thiếu Dương mượn phục trang quân y và đao thuẫn, thấy y vì cứu chữa thương binh mà trọng thương, cảm phục vô cùng, vội phái người khiêng cáng thay hai nàng, đưa Tả Thiếu Dương tới chỗ y quan đang trị bệnh cho thương binh.

Ở khoảng đất trống bên phải cổng thành là chỗ quan binh thiết lập điểm cữu thương tạm thời, tiếng khóc tiếng chửi bới hỗn loạn, chẳng khác gì cái chợ, dân tráng thì liên tục khiêng thương binh từ ngoài thành về, nơi đó hẳn đã chật cứng, Tả Thiếu Dương không muốn góp vui, bảo hai binh sĩ khiêng cáng đưa về Quý Chi Đường.

Từ lúc quân địch vây thành, mọi hoạt động giao thương đều gián đoạn, thêm nữa tình trạng thiếu thốn lương thực khiến người dân không thực sự cần thiết thì không ra khỏi nhà. Hôm qua hai quân đại chiến, ai cũng muốn biết kết quả ra sao, đã đánh bại được phản quân hay chưa, nên túm năm tụm ba trên đường bàn tán, thấy quan binh là lân la dò hỏi, đa phần chỉ nhận được những cái lắc đầu, không hiểu là không thắng, hay là không biết, dù sao thành vẫn còn nguyên vẹn phản quân không đánh vào được là tin tốt.

Đoàn người Tả Thiếu Dương đi qua, không ít người nhón chân ngó, bởi vì y được hộ tống bởi mười binh sĩ lăm lăm vũ khí, vốn chỉ cần hai người giúp đưa về là đủ, có lẽ Lưu hỏa trưởng muốn bày tỏ cảm kích nên phái luôn mười người đi theo, thành ra bọn họ đi tới đâu thành tiêu điểm tới đó.

Có người nhận ra được thanh niên đang nằm thiêm thiếp trên cáng kia chính là tiểu lang trung của Quý Chi Đường. Thời gian qua Tả Thiếu Dương thành một danh nhân nho nhỏ rồi, từ sự kiện mời huyện lệnh tới nhà cho đến phương pháp chữa bỏng chữa thương mới mẻ hiệu quả. Không ít người học theo dùng nước lạnh để chữa bỏng thay cho cách truyền thống, hiệu quả thấy rõ mà không thấy di chứng gì, một đồn mười mười đồn trăm, gần như cả thành chuyển sang dùng nước lạnh. Tuy người nhận ra y là số ít, song nghe tới danh tiếng của y rất nhiều.

Thấy Tả Thiếu Dương mặt không ra sắc người, toàn thân máu me nằm trên cáng không nhúc nhích, cho rằng y đã chết, người thì thương cảm, than ông trời bất công, sao để một tài hoa của Hợp Châu chết trẻ như thế, người thì líu ríu nghị luận, người thì chạy đi loan tin, người thì bám theo xa xa đằng sau.

Thế là dần dần thành hàng ngũ dài kéo tới Quỹ Chi Đường.

Lương thị suốt cả một đêm không ngủ, nhấp nhổm đứng ở cửa hóng tin nhi tử, cả Miêu mẫu, Đại Tử, Nhị Thảo cũng ở bên cạnh, Nhị Tử phối bò, lại chúa ham ngủ nên đang ngủ trong nhà, Tam Thảo quá nhỏ chưa hiểu chuyện. Nghe những người khác bàn tán thì có vẻ trận chiến này diễn ra ngoài thành, địch bị bao vây, nên Lương thị cũng yên tâm phần nào, có điều chừng nào nhi tử chưa về thì lòng chưa yên.

Đột nhiên nhác thấy đầu ngõ có đoàn người lố nhố ở đầu đi tới, có cả binh sĩ hộ tống, định tránh qua bên nhường đường, song hai nữ tử đi đầu trông giống Bạch Chỉ Hàn và Miêu Bội Lan, nhi tử không thấy đâu, lòng nổi lên linh cảm không lành, chạy vội tới xem.

Chỉ thấy hai binh sĩ khiêng một cái cáng, người trên đó nửa nằm nửa ngồi, toàn thân máu me, nhất là ở chân, không khác gì mò từ ao máu lên, tuy mặt nhợt nhạt, môi thì sưng như ong đốt, ăn mặc cũng khác lúc rời nhà, song là người mẹ, bà nhận ra ngay, là nhi tử không sai được, Lương thị sợ tới chân nhũn cả ra, nhào tới ôm chầm lấy Tả Thiếu Dương:” Trung Nhi, Trung Nhi, con ơi con làm sao thế này ...”

Hai bàn tay nhăn nheo đầy vết trai sờ mặt lại sờ người tìm kiếm vết thương, còn run như cầy sấy.

Tả Thiếu Dương chỉ lờ mờ nhận ra mẹ mình, mẹ y thì nói líu lưỡi lại chẳng nghe ra gì, y thì yếu tới mức tới nói cũng không muốn, chỉ mỉm cười trấn an mẹ.

Có điều nụ cười Tả Thiếu Dương không thành công lắm, lọt vào mắt Lương thị giống như nhăn mặt vì đau đớn, càng thương, quay đầu về phía hiệu thuốc kiệt lực kêu lên:” Lão gia! Lão gia, không xong rồi, mau ra đây! Trời sắp sập rồi ... Mau mau ra đây đi...”

Miêu mẫu chân có tật nên chạy chậm hơn, thấy nữ nhi bình an, còn chưa kịp thở phào thì nghe thấy Lương thị kêu gào, trượt chân ngã oạch một cái ngã ra đất, Nhị Thảo vội đỡ dậy, song Miêu mẫu nhũn hết cả người, thôi xong rồi, nếu tiểu lang trung có bề gì, nhà mình bị đuổi đi là cái chắc, giờ đang chiến tranh loạn lạc, mẹ góa con côi bọn họ biết sống thế nào?

Chưa kế thời gian qua ở Quý Chi Đường, công việc nhà hạ, cơm thì lúc nào cũng ăn no bụng, giữa lúc cả thành chết đói mà nhà mình cuộc sống còn thoải mái hơn cả khi ở Mai thôn, Tả lang trung tuy ít nói, song không làm cao như vị tiên sinh già trôn thôn, rất hiền lành, Lương thị thì tính tình không khác bà là bao, thi thoảng lại cùng nhau tâm sự chuyện nhà.

Hài lòng nhất là tiểu lang trung, khỏi nói cũng biết có ý với khuê nữ quê mùa của mình, đối đãi với mấy đứa đệ muội vô cùng tốt, rảnh rỗi còn chỉ dạy chúng học chữ học y, tiếc là mấy đứa này không có thiên phận, chỉ có sức khỏe, học trước quên sau. Dầu thế chỉ cần khuê nữ gả cho Tả gia, bất kể là làm lớn hay làm nhỏ thì nửa đời còn lại cả nhà không lo gì nữa rồi.

Thế nên nhìn thấy thảm trạng của Tả Thiếu Dương, Miêu mẫu hoảng không thua kém gì Lương thị.

Miêu Bội Lan cũng rất áy náy, nàng vốn đi theo bảo vệ Tả Thiếu Dương, vậy mà người cần bảo vệ suýt nguy tới tính mạng, bản thân thì lành lặng, không dám ngẩng đầu nhìn Lương thị.

Bạch Chỉ Hàn nói thay Tả Thiếu Dương:” Thái thái, thiếu gia bị thương ở chân, không sao ...”

“ Còn nói là không sao! Khi đi thì đứng, khi về lại nằm là thế nào hả?” Lương thị thường ngày luôn đứng về phía Bạch Chỉ Hàn mắng nhi tử, thời khắc này con mình đương nhiên là nhất, vừa ôm nhi tử như gà mẹ bảo vệ trứng, vừa khóc vừa gào nát lòng:” Lão gia, lão gia ... Nhanh lên kẻo không kịp nữa rồi.”

Tả Quý đang ngồi trong nhà uống trà, nghe thấy thê tử hô hào cũng hoảng, đoán chắc liên quan tới nhi tử, rơi cả cốc trà xuống, nước nóng bắn lên chân, ông cũng kệ, chạy vội ra ngoài:” Làm sao, làm sao, xảy ra chuyện gì.”

Lương thị khóc muốn lịm đi:” Lão gia, không xong rồi ... Hu hu hu, Trung Nhi ... Nhiều máu, nhiều máu lắm ... Toàn thân toàn là máu thôi.”
Bạn cần đăng nhập để bình luận