Ta Là Tiểu Lang Trung

Chương 433: Đi ăn chực.

Chùa Thanh Phong muôn đời không đổi, sập sệ vắng vẻ, cỏ dại vẫn mọc um tùm, đây là thứ chẳng ai nổi nên chẳng ai thèm nhổ. Hiện là giờ tụng kinh trước ăn tối, mọi người tập trung hết cả ở đại điện, văng vẳng cso tiếng tụng kinh truyền ra từ đó. Tiêu Vân Phi ngồi trên nóc nhà, thấy y tới liền nhảy xuống, không ngờ câu đầu tiên lại là:” Chúng ta đi thôi.”

Tả Thiếu Dương ngạc nhiên:” Đi đâu?”

“ Đi ăn chực.”

“ Ăn chực, ăn ở đâu? Ngoài thành sao?” Vị lão ca này hành động luôn không theo quy tắc nào, Tả Thiếu Dương không bất ngờ:

“ Ăn bữa cơm mà chạy ra tận ngoài thành à? Có mệt không? Ngay bên cạnh chùa.”

“ Thì ra lão ca sống trong chùa?”

“ Ai sống trong chùa? Nơi ở của ta là vô định, chẳng qua nơi này thanh tịnh mượn tạm bày tiệc rượu thôi.”

Vị lão ca này này cũng thật vui tính, bày tiệc rượu ở chùa luôn, Tả Thiếu Dương xoa tay:” Huynh còn có rượu cơ à?”

“ Trông con sói tham ăn kìa, cẩn thận nuốt luôn cả lưỡi đấy.” Tiêu Vân Phi cưởi phất tay:” Đi nào.”

Đi qua tăng phòng, qua hậu môn chùa Thanh Phong, nơi này trước kia có lẽ là vườn rau, Tả Thiếu Dương đoán thế vì thấy nó được rào gai bao quanh, trên mặt đất chẳng còn lại một cái cây nào, sớm bị nạn dân trộm sạch rồi, sát bên tường rào là căn nhà gỗ đơn sơ hai tầng, bước lên cầu thang cứ kêu ken két.

Cửa cầu thang có lão bà bà lưng cong, nhún eo thi lễ.

Tiêu Vân Phi giới thiệu:” Bà ấy họ Hoàng, gọi một tiếng Hoàng bà là được, bà ấy là nô bộc của ta.”

Tả Thiếu Dương ồ một tiếng chào lão bà bà, sau đó lại hắng giọng, không nói gì thêm.

“ Muốn nói thì cứ nói ra, để trong lòng về lại ấm ức đấm ngực mà chết, đúng đấy, phỉ tặc cũng có nô bộc, thì sao nào?” Tiêu Vân Phi như đọc được suy nghĩ của y, hừ lạnh một tiếng:

Tả Thiếu Dương cười khì coi như thừa nhận, vị lão ca này đúng là mèo già hóa cáo, thế mà cũng đoán ra được.

Căn phòng rất bình thường, đồ đạc không mấy, chỉ gần cửa sổ tầng hai có một cái bàn vuông vức, trên đó bày mấy đĩa thức ăn tinh xảo, có chay có mặn, có vò rượu nhỏ, bếp hâm rượu và hai chén.

Tả Thiếu Dương nuốt nước bọt, mặc dù trên núi có rau có thịt, ăn uống chẳng thua kém gì ở nhà, nhưng Miêu Bội Lan nấu nướng thì chỉ dùng từ kinh khủng để hình dung. Nhớ có lần đó y cảm lạnh, nàng phải thịt con gà rừng nấu cháo tẩm bổ cho y, Tả Thiếu Dương thề không bao giờ cho nàng vào bếp nữa, cháo chín rồi mà gà vẫn nguyên con ở trong nồi, cảm tưởng nó còn nhìn y với ánh mắt thù hận, không hiểu bị bạc đãi thế nào trước khi chết.

Đoán chừng Miêu Bội Lan chỉ bẻ cổ nhổ lông rồi cho vào nồi đun lẫn với gạo, không moi ruột chả hiểu có rửa không mà hôi khiếp người, không sao nuốt trôi. Đến tên ăn được cả cám lợn như Vượng Tài hôm đó ăn thử một chút cũng phải nói đang bị tiêu chảy không ăn được thịt thà chạy biến về phòng, vậy mà nàng cứ ăn ngon lành.

Về sau Tả Thiếu Dương và Vượng Tài luân phiên làm cơm, hiển nhiên chỉ có thể nói là ăn để sống, khỏi bình luận ngon dở, đâm ra y nhớ cả bánh bao nhân vỏ dâu bình thường mà mẹ làm.

Thứ Tả Thiếu Dương nhớ hơn cả là rượu, mới nhìn như cảm giác được vị tê tê ở đầu lưỡi rồi, mở nút vò rượu ngửi, hương thơm thấm đầy phổi:” Rượu ngon, rượu ngon.”

“ Ha ha ha, đây rượu cúc hoa, vốn uống vào tết Trùng Dương nhưng ta thích.”

Rượu này hơi nhạt, nhưng dư vị lâu, thích hợp với nữ nhân hơn, song Tả Thiếu Dương thích rượu lại không giỏi uống rượu, thứ này vừa vặn.

Nhìn những cái chén đĩa tinh xảo cũng biết Tiêu Vân Phi là người văn nhã sành ăn, không phải hạng võ biết chỉ biết đánh đấm, chả hiểu đời xô đẩy thế nào mà lại đi làm nghề này, Tả Thiếu Dương chép miệng:” Hiện cả thành đói kém mà huynh vẫn kiếm được mấy thứ này, lợi hại!”

“ Cả thành?” Tiêu Vân Phi cười nhạt:” Đó là bách tính thôi, một số kẻ vẫn cơm no rượu say như thường, không thì đệ nghĩ ta lấy mấy thứ này ở đâu ra? Của bọn chúng đấy, nên mới nói là ăn chực. Cái gì không nói đầu bếp trong nha môn châu phủ không tệ, ta ăn vài lần rồi, chẳng biết làm cho Đại tướng quân hay Âu Dương thứ sử, nói chung chúng ta nhờ phúc quan lớn, ăn chực một bữa. Món này gọi là Điêu Thuyền đậu hũ, đệ đoán được nguyên do không? Không chứ gì, món này hấp cá chạch với đậu hũ mà thành, Đổng Trác gian ngoan trơn như chạch, còn Điêu Thuyền trơn mịn trong sáng như đậu hũ.”

A, rất hình tượng, lươn luồn đậu hũ, vô cùng hình tượng, Tả Thiếu Dương lại không quá ngạc nhiên chuyện đám đại n hân vật có cá thịt để ăn: “ Lão ca, còn món này?”

“ Đây là món Bái Ngư Phúc, truyền thuyết kể Tần Thùy Hoàng thích ăn cá, nhưng sợ xương, vì bị xương đâm mà giết không ít đầu bếp.”

Tả Thiếu Dương đồng cảm, lần trước ăn món cháo gà Miêu Bội Lan nấu, y cũng muốn giết người lắm.

“ ... Một lần Tần Thủy Hoàng tuần du tới Phúc Sơn ở Sơn Đông, lại muốn ăn cá, tự mình câu một con, gọi đầu bếp nổi danh đương địa tới, đầu bếp này biết họa tới nơi rồi. Loại cá đó xương răm rất nhiều, cơ bản không thể rút hết, căm tức đặt con cá lên thớt trút giận lên nó, vừa băm vằm vừa chửi rủa con cá hại mình, lúc tỉnh táo lại thì con cá đã nát bét, không còn cách nào khác đành lấy thịt nó viên lại cho Tần Thủy Hoàng ăn. Không ngờ ông ta ăn xong thích lắm, còn thăng đầu bếp đó làm ngự trù, chuyên làm cá. Nhờ vào hoàng ân, đầu bếp được hưởng hết số trời, truyền món này lại cho con cháu, nên nó tên là Bái ngư phúc ( nhờ phúc của con cá).” Tiêu Vân Phi kiến thức sâu rộng, kể rất sinh động:

Tả Thiếu Dương than:” Làm bạn với vua như chơi với hổ, vị đầu bếp này thật may mắn.”

“ Đúng thế.” Tiêu Vân Phi dùng đũa chỉ mấy món ăn:” Tất cả đều có tên tuổi điển cố, đệ ăn đi, thong thả ta kể cho mà nghe.”

Tả Thiếu Dương rót hai chén rượu, nâng lên:” Lão ca, lần này không có huynh tương trợ thì cả nhà đệ đã chết đói rồi, đê kính lão ca một chén.”

Tiêu Vân Phi thoải mái gạt đi:” Đừng nói thế, nếu ban đầu không phải đệ cứu ta thì ta chết trong tay bộ khoái rồi, làm gì tới lượt cứu đệ, nếu như năm xưa không có Bồ Tát phù hộ thì ta cũng chết trong bụng mẹ rồi, tính thế thì nói tới bao giờ, uống!”

“ Lão ca nói phải, cạn.” Tả Thiếu Dương ngửa cổ uống cạn, hương thơm thuần ngọt, vào miệng êm êm, hương thơm đọng mãi:
Bạn cần đăng nhập để bình luận