Ta Là Tiểu Lang Trung

Chương 380: Môn đăng hộ đối.

Kiều Xảo Nhi chờ Tả Thiếu Dương đi rồi, cha mẹ quay lại liền lấy bánh bao ra, nói:” Cha mẹ ăn đi, Tả đại ca cho đấy.”

Kiều phu nhân nhìn bánh bao đen xì xì, bọn họ hai ba ngày nay ăn rau dại nấu nước qua ngày, đói tới mờ cả mắt rồi, nhưng nàng do dự một lúc đưa lại cho Kiều Xảo Nhi:" Công tử cho con, con ăn đi."

Kiều Xảo Nhi dứt khoát nói:" Con không đói, cha mẹ ăn đi."

“ Làm gì có chuyện không đói, con bị thương phải ăn nhiều, con không ăn, cha mẹ sao nuốt được …” Kiều phu nhân thấy khuê nữ hiểu chuyện như thế cầm cái bánh bao khóc rấm rứt, trước kia nhà bà đến hạ nhân cũng chẳng ăn thứ bánh bao đen xì xì này, bẻ bánh ra, đưa khuê nữ một nửa, nửa còn lại hai người họ chia đôi :” Lão gia, cậu tiểu lang trung đó rất tốt, tâm địa thiện lương.”

“ Ừ thì tốt …” Kiều lão gia gật đầu, con người Tả Thiếu Dương thì ông không chê trách gì cả, khuê nữ đành hanh ương bướng nhà mình gả cho nam nhân như vậy không lo thiệt thòi, chỉ là Tả gia quá nghèo, nghèo hơn tưởng tượng của ông nhiều, chẳng là may mắn dựa vào Đại tướng quân ban thưởng nên dư dả lương thực một chút thôi:

Bây giờ như thế, nhưng ngày sao thì sao, hành y mà lương thiện như thế thì nghèo kiết xác, phải gian một chút, như huynh đệ Nghê gia mới khá được. Đấy là chưa nói tới môn đăng hộ đối, hai nhà chênh lệch rất xa, nên dù chuyện này có thành, ông cũng không vui.

Lại nói Tả Thiếu Dương thì đã được quay về nhà, vừa mở cửa định vào phòng thì Miêu Bội Lan đóng lại:” Tả đại ca, huynh ở ngoài đi.”

Bạch Chỉ Hàn cũng nói:” Thiếu gia đợi ở ngoài là được.”

Nói xong lách mình vào đóng cửa lại.

Tả Thiếu Dương mới nhớ ra Thảo Nhi trong mắt y chỉ là cô nhóc, nhưng ở thời đại này cũng là đại cô nương, mà hai nha đầu đó làm sao không nói luôn ở bên kia đi, làm mình mất công nhảy về rồi mới nói? Chuyện này phải mất một lúc, đi ra nói nhỏ với cha:” Cha, con có chuyện này, cha mẹ vào phòng nói chuyện được không?”

Tả Quý và Lương thị gật đầu:” Cha mẹ cũng có chuyện muốn nói với con, vào phòng cha đi.”

Ba người đi vào phòng ngủ phu thê Tả Quý, không đủ chỗ nên Tả Thiếu Dương đành đứng dựa vào tường.

Tả Quý ngồi xuống:” Con nói đi.”

Tả Thiếu Dương thừa biết chuyện cha mẹ muốn nói rồi, nên chẳng từ chối từ, vào thẳng vấn đề luôn:” Vừa rồi Xảo Nhi đã nói với con chuyện cha mẹ bàn tính với nhà họ ...”

“ Hả?” Lương thị không đợi nhi tử nói hết đã mừng rỡ cướp lời:” Con đồng ý phải không?”

“ Mẹ.” Tả Thiếu Dương cũng không muốn tranh cãi với cha mẹ về chuyện này nữa:” Con đã nói với cha mẹ rồi, tức phụ của con phải được con nhìn trúng, có thể cùng con nắm tay nhau đi tới già.”

Lương thị cũng hết lời khuyên:” Thì cha mẹ cũng đâu có ép con, hôm nay đưa họ tới để xem ý con ra sao trước mà. Chẳng phải con và Kiều tiểu thư nói chuyện rất hợp ý sao, chẳng lẽ con không thích?”

“ Con thích.” Tả Quý và Lương thị đều vui mừng, nụ cười chưa kịp nở trọn vẹn thì Tả Thiếu Dương lại nói:” Cô bé đó láu lỉnh, tươi sáng, con thích như thích một muội muội vậy, chứ không hề muốn cưới làm thê tử. Mà gặp nhau chưa được một canh giờ mà cha mẹ muốn con cưới về sao, đâu phải đùa chứ?”

“ Năm xưa mẹ còn tới lúc vén khăn mới thấy mặt cha con, chẳng phải vẫn tốt sao?”

Cũng biết ý nghĩ kỳ quái khó hiểu của nhi tử ở chuyện này, Tả Quý không giận, vuốt râu nói:” Có thể định hôn trước, sau này mới cưới mà.”

Tả Thiếu Dương kêu khổ không thôi, tư tưởng cách biệt quá xa, không thể nào nói được, đành kiên quyết:” Con không cưới.”

Thái độ của nhi tử rất rõ ràng rồi, nói nữa cũng vô ích, Tả Quý đứng dậy, chắp tay sau lưng lạnh lùng nói:” Ta chỉ nói một lần này nữa thôi, nếu con không thích cha mẹ chọn tức phụ cho, vậy con có thể tự ý tuyển chọn, con chọn ai, cha mẹ sẽ giúp con dạm hỏi cưới về. Cha mẹ không cưỡng ép con phải cưới ai, song có một yêu cầu, cô nương đó phải xứng với Tả gia ta, phải môn đăng hộ đối. Nếu không dù con có nói thế nào ta cũng không đồng ý.”

“ Cha, cha nói lý lẽ chút được không?”

“ Cha đang nói lý với con đây, đạo lý đơn giản, con cưới người cha mẹ không ưng, vậy tùy con, mời ra ngoài ở, muốn làm gì thì làm. Dù sao hiện giờ cánh con cứng rồi, không cần dựa vào cha mẹ nữa, cũng không cần nghe lời nữa, như thế nửa đời sau cha mẹ con ra sao, không cần con lo, từ nay trở đi chúng ta cắt đứt.”

“ Cha ...” Tả Thiếu Dương run run:

“ Đừng gọi ta là cha, Tả Quý này không có đứa nhi tử không biết nghe lời.”

Tả Quý không nói lớn nhưng Lương thị biết trượng phu giận lắm rồi, bật khóc vuốt ngực cho ông:” Lão gia, nguôi giận, cẩn thận hại người.”

Lại kéo tay nhi tử:” Trung Nhi à, con nghe lời cha đi, cha cũng chỉ muốn tốt cho con, cũng là vì Tả gia thôi.”

Tả Thiếu Dương lần đầu tiên thấy cha mình nói những lời tuyệt tình như vậy, lòng đã hiểu, môn đăng hộ đối với một cổ giả như cha, đó là vấn đề nguyên tắc không thể nhượng bộ, y không dám nói thêm nữa.

Trong phòng im phăng phắc, không ai nói chuyện, chỉ có tiếng Lương Thị khóc thút thít.

Hồi lâu sau Tả Quý không thấy nhi tử cãi lại, giọng hòa hoãn hơn:” Trung Nhi, cha biết con thích Bội Lan, nói thật, cha cũng thích cô bé đó, hiền lành, chăm chỉ.”

Tả Thiếu Dương kinh ngạc, đây là lần đầu tiên cha chính thức nhắc tới Miêu Bội Lan với y, vui mừng nói vội:” Cha, đúng thế người con muốn cưới Bội Lan, hai đứa bọn con tâm đầu ý hợp, hơn nữa Bội Lan và con đã tự ước hẹn.”

Tả Quý sao không biết, lần trước ông gọi Miêu Bội Lan tới hỏi toàn bộ chuyện xảy ra đêm hôm đó rồi, tuy Miêu Bội Lan không nói cắn môi giúp nhi tử tỉnh táo, nhưng ông cũng đoán ra, chỉ không biết có phần của Bạch Chỉ Hàn. Cô nương người ta cùng nhi tử mình như vậy, không thể phụ bạc:” Cha không phản đối. “

“ Thật ạ?”

“ Đương nhiên, nếu cưới chính thê xong, nạp Bội Lan làm thiếp, cha còn rất mừng là khác, cha không muốn nhi tử mình là đứa bạc tình bạc nghĩa.”

Ra là thế, Tả Thiếu Dương hậm hực đáp:” Con hiểu ý cha rồi.”
Bạn cần đăng nhập để bình luận