Ta Là Tiểu Lang Trung

Chương 379: Thật là có duyên.

Bên này chữa thương bên kia Kiều lão gia chắp tay nói với Tả Quý:” Tả lang trung, phu thê ta muốn ở lại chiếu cố nữ nhi, liệu có được không?”

Tả Quý biết nhà họ bị phản quân đốt mất rồi, phải đáp lều ở tạm, người ta rất có thể sẽ thành thông gia tương lai, tất nhiên sao có thể để họ màn trời chiếu đất như thế, dù sao thương binh cũng đã chuyển đi bớt, để ba người bọn họ ở trong phòng bệnh không thành vấn đề, bảo với Miêu Bội Lan:” Bội Lan, cháu bảo Lý Đại Tráng dọn dẹp chỗ làm việc để ra khoảng trống, rồi sang đây khiêng cả giường sang phòng bệnh.”

Miêu Bội Lan đáp lời chạy đi.

Nghê đại phu ho khẽ một tiếng, dắt nhi tử tới trước mặt Tả Quý:” Tả lang trung, lão hủ có một thỉnh cầu hơi quá đáng, nghĩ thấy khó mở miệng, đó là muốn Trí Nhi bái làm môn hạ ngài, mong được Tả lang trung thành toàn.”

Tả Quý làm bộ thất kinh:” Nghê đại phu là đương y danh thế, sao không tự mình chỉ bảo.”

Nghê đại phu lòng khổ sở, nếu chẳng phải giờ đói kém, sao lại đưa nhi tử tới nhà người ta làm học đồ chứ, cung kính chắp tay:” Tả huynh và lệnh lang là ân nhân cứu mạng của khuyển tử, y thuật Quý Chi Đường hơn xa lão hủ, thêm vào thằng bé ở nhà được quá cưng chiều, không thể dạy dỗ được, nên mới đành nhờ cậy Quý Chi Đường, mong sao sau này nó được thành tựu.”

Tả Thiếu Dương lúc này mới từ trạng thái thất thần tỉnh lại, thế nào mà tự nhiên lại xoay sang chuyện bái sư bái tổ thế này.

Hai nhà đã có thỏa thuận trước, đây chỉ là một màn kịch mà thôi, Tả Quý vờ vịt một hồi rồi cũng nói:” Chuyện này ... Ài, nếu Nghê huynh đã nói thế, ta cũng xin mạo muội.”

Nghê đại phu mừng rỡ kéo tay nhi tử:” Trí Nhi, mau quỳ xuống khấu đầu với sư phụ.”

Trước khi tới đây Trí Nhi đã được cha dặn dò rồi, nên không kinh ngạc, đi tới một bước, quỳ trước mặt Tả Quý, vài ba cái, đầu còn kề sát đất ngước mắt nhìn quanh, nó cũng chẳng hiểu làm thế làm gì.

“ Được rồi.” Tả Quý kéo nó dậy, chỉ Lương thị:” Đây là sư nương.”

Trí Nhị lại nhiệt tình dập đầu ba cái nữa, Lương thị cười híp mắt, bà thích trẻ con.

Tả Quý chỉ vào Tả Thiếu Dương:” Đây là đại cư huynh của con, không cần khấu đầu, chắp tay là được.”

“ Vâng, sư phụ.” Trí Nhi vái một cái thật sâu, động tác nhìn cũng ra dáng lắm:” Ra mắt đại sư huynh.”

“ À, ừ được rồi ...” Tả Thiếu Dương vẫn chưa hiểu chuyện này là sao, thấy Trí Nhi thi lễ với mình cũng lúng túng đáp lễ, nhìn mặt Trí Nhi, y chỉ thấy hiện lên hai chữ "rắc rối", thằng tiểu thiếu gia này khó bảo lắm đây:

Nghê phu nhân lau nước mắt, nắm tay nhi tử nói:” Trí Nhi, con nhất định phải nghe lời sư phụ và đại sư huynh, không được ngang bướng, ở ngoài học tập không giống như ở nhà, nếu không nghe lời sẽ bị phạt đó, nãi nãi với mẹ không bảo vệ được con đâu, nhớ kỹ chưa?”

Trí Nhi gật đầu:” Con nhớ rồi.”

Nghê mẫu mắng nhi tức phụ:” Đủ rồi, Tả lang trung và Tả công tử đều tâm địa rất tốt, không bạc đãi Trí Nhi đâu.”

Tả Thiếu Dương lẩm bẩm đúng thế, yêu cho roi cho vọt mà, thằng tiểu tổ tông này mà càn quấy thì phải yêu nó thật nhiều, đó là tốt cho nó.

Miêu Bội Lan đã gọi được Lý Đại Tráng tới, còn nhờ được cả Thẩm Quân, cùng tên Đinh Tiểu Tam thương thế đã lành vẫn kiếm đủ cớ ngày ngày quanh quẩn ở Quý Chi Đường, bốn người bọn họ cùng khiêng cả Xảo Nhi lần giường sang phòng bệnh, phu thê Kiều lão gia đi theo.

Thấy nhân duyên đã tác hợp, tâm nguyện cũng đã hoàn thành, Nghê gia rối rít cảm tạ, nói một đống những lời tốt đẹp rồi cáo từ.

Nhân lúc mấy nhà ra cửa từ biệt nhau, Kiều Xảo Nhi vẫy tay gọi Tả Thiếu Dương:” Tả đại ca, tới đây muội có chuyện muốn nói thầm với huynh.”

Tả Thiếu Dương ngờ vực đi tới:” Tiểu nha đầu, không phải lại nghĩ ra trò gì trêu chọc đại ca chứ?”

“ Ai là tiểu nha đầu?” Kiều Xảo Nhi rất không hài lòng: “ Muội là đại cô nương rồi.”

“ Đại cô nương bịt mặt, đi phát cháo, thiếu chút nữa gây họa đúng không?” Tả Thiếu Dương trêu:

“ Á, làm sao huynh biết? … suỵt …” Kiều Xảo Nhi giật mình, lấm lét nhìn quanh sợ cha mẹ nghe thấy, thấy không ai nghe thấy mắt sáng lên:” Hôm đó, là huynh và tỷ tỷ mắt to cứu muội.”

“ Đúng rồi, không ngờ phải không, xem ra chúng ta rất có duyên.”

“ Hi hi, có thể coi là vậy ... Huynh là ân nhân của muội, vậy muội càng không thể dấu huynh, lần này cha mẹ muội tới đây cầu y là cái cớ, muốn kết thân mới là chính, do Nghê gia nãi nãi làm mai, đã thương lượng với cha mẹ huynh rồi, nếu huynh để ý tới muội, sẽ gả muội cho Tả gia, điều kiện trao đổi nhà huynh nuôi nhà muội qua nạn đói.”

“ Hả?” Tả Thiếu Dương không quá bất ngờ, vừa tức vừa buồn cười, cha mẹ y luôn như thế, muốn bế cháu quá mức hay là lo mình không kiếm nổi vợ đây?

Kiều Xảo Nhi lém lỉnh nói:” Bây giờ muội biết rồi, huynh đã có người trong lòng, không chỉ một, mà là hai, đúng không?”

Tả Thiếu Dương nhìn hai cô gái đang nói chuyện với nhau, thế nào không phủ nhận, mỉm cười xoa đầu Kiều Xảo Nhi:” Muội là tiểu nha đầu tinh quái, không biết lớn lên còn ghê gớm thế nào.”

“ Đã nói muội không phải tiểu nha đầu, người ta suýt nữa thành thê tử của huynh đó.” Kiều Xào Nhi gạt tay y ra, mím môi trừng mắt ưỡn ngực lên, nhìn ngực mình lại nhụt chí xìu xuống:” Muội chỉ muốn nói thế thôi, muội biết huynh sẽ không đồng ý hôn sự này, mà muội cũng không muốn bị người ta gọi là đồ lừa gạt. Nên lát nữa cha mẹ muội quay lại, muội sẽ về.”

“ Cám ơn muội đã nói cho ta biết, phải rồi nhà muội bị cháy hết, bây giờ đang thiếu lương thực sao?”

“ Ừm, muội sức yếu, chỉ cứu được non nửa bao lương thực, mấy ngày qua ăn tiết kiệm mà cũng chẳng còn bao, có hai nô bộc đi theo nhà muội phải lên núi hái rau dại ăn qua ngày. Thân thích bằng hữu thấy nhà muội hết lương thực đều không cho ở nhờ, họ cũng không còn lương thực nữa, không sợ huynh chê cười chứ, nhìn thấy tay huynh, muội tưởng chừng thấy chân gà ... Giờ muội thành nạn dân rồi, đang đợi Đại tướng quân cứu tế cháo để sống đây.” Nghĩ tới đó ngay cả tiểu cô nương lạc quan tươi vui như Kiều Xảo Nhi cũng không khỏi rầu rĩ:

“ Tay muội mới như chân gà đó, mắt mũi kiểu gì vậy?” Tả Thiếu Dương cảm khái, ông trời thực sự mù mắt, mấy ngày trước cô bé thiện lương này còn đi phát cháo cứu tế nạn dân, vậy mà giờ lại bản thân lại biến thành nạn dân rồi:” Được rồi, để ta đi kiếm cho muội chút gì đó để ăn.”

Nói rồi đi vào bếp, lấy hai cái bánh bao, đây là tiền công Lương thị để trả cho Lý Đại Tráng, trước tiên lấy tạm:” Ăn đi, đại ca cho đấy.”

“ Cám ơn Tả đại ca.” Kiều Xảo Nhi nuốt ực nước bọt, nhận lấy cái bánh bao nhưng không ăn ngay:

Đúng lúc này Nhị Thảo chạy vào báo:” Tả đại ca, Thảo Nhi tỷ tỷ bụng sôi ùng ục khiếp lắm.”

Tả Thiếu Dương mừng rỡ, y đang đợi chuyện này:” Xảo Nhi, ta phải về đây, muội cứ yên tâm ở lại dưỡng thương.”

Nói xong chống quải trượng, lò cò một chân chạy đi, Bạch Chỉ Hàn và Miêu Bội Lan cũng chạy theo.
Bạn cần đăng nhập để bình luận