Ta Là Tiểu Lang Trung

Chương 659: Tiền chuyển cho ai?

Khái niệm về hội cơ kim, ngay cả người hiểu nhiều biết rộng như Đỗ Như Hối cũng chưa từng nghe nói tới, triều đình cũng có cơ cấu cứu trợ, có luật pháp hoàn thiện, nhưng bao nhiêu phần trong số đó có thể tới được tay bách tính vẫn là chuyện biết trông cậy vào mỗi cá nhân. Ai cũng biết thứ này không đảm bảo, nhưng nhiều lúc phải mắt nhắm mắt mở cho qua, nhưng nếu ở hội cơ kim này, biết đâu có thể kiểm soát được việc đó.

Vì thế Đỗ Như Hối cũng tích cực hẳn lên, gật gù nói:” Sổ sách công khai rất tốt, như vậy sẽ hạn chế được lạm dụng tiền không đúng mục đích, ta sẽ tấu lên triều, để ngự sử đài phụ trách giám sát hội cơ kim này.”

Tôn Tư Mạc ở bên nói vào:" Kỳ thực theo ta thấy, việc chẩn tế nạn dân đã có triều đình lo liệu rồi, ở mặt này triều đình có quy định tương đối hoàn thiện, sư đệ, tiền của ngươi trông thì lớn, đem đi cứu tế nạn dân tương đối nhỏ ... Thế nên ta thấy trừ lúc cần cứu tế cấp bách thì tiền này có thể lấy ra giúp người không có tiền trị bệnh, hỗ trợ tiền thuốc, để mọi người có bệnh đều được chữa trị. "

" A, sư huynh nói đúng lắm." Tả Thiếu Dương mắt sáng lên, đúng là cứu tế có triều đình lo liệu, tác dụng của hội cơ kim không đang kể, nhưng nếu số tiền này lập một quỹ như chữ thập đỏ, dùng giải quyết vấn đề chữa trị y tế cho bách tính nghèo khổ thì càng ý nghĩa hơn, lĩnh vực này mình cũng sở trường hơn:" Sư huynh, kiến nghị này thực sự quá hay rồi, đệ đúng là chưa nghĩ thấu đáo mà ... Tiền này có được nhờ chữa bệnh cho Đỗ Yêm, đúng là nên dùng chữa bệnh cho thiên hạ."

Tiếp xúc một thời gian Tôn Tư Mạc biết phần nào con người Tả Thiếu Dương, là chàng trai tốt, nhiệt tình, nhưng nói thật ông ta vẫn chẳng tin Đỗ Yêm, nên chỉ sợ lúc đấy không lấy được tiền sẽ làm y thất vọng:" Sư đệ, chớ phấn khích vội, giờ còn chưa có tiền đâu, giờ nghĩ quá sớm có phải giống nằm mơ lấy được tức phụ không?"

À đúng, tiền đã có đâu mà nghĩ đủ chuyện rồi, Tả Thiếu Dương hít sâu một hơi không nói nữa.

Tiếp đó trên xe không ai nói gì thêm, xe đi trong yên tĩnh, tới tòa phủ mà Tả Thiếu Dương cho rằng cả đời mình không bao giờ tới đây nữa.

Mấy huynh đệ Đỗ Dần thấy Tả Thiếu Dương tới mừng rỡ vô cùng, vừa tạ ơn lại xin lỗi, Tả Thiếu Dương đối phó qua loa, đi thẳng tới phòng ngủ .

Đỗ Dần tới bên giường nói nhỏ:” Cha, Tả công tử tới rồi.”

Đỗ Yêm toàn thân sưng phù không cử động được nữa, nghe câu này chầm chậm mở mắt ra, nhìn thấy Tả Thiếu Dương, không ngờ nở nụ cười, mặt ông ta vốn sưng khó coi, nụ cười này chỉ làm người ta thấy sởn gai ốc.

Tả Thiếu Dương ngồi xuống, xem mạch xem lưỡi, lại vén chăn ra, bóp chân tay ông ta, tuy hai bên giao lưu vất vả, qua vài lời của Đỗ Yêm cũng với sự bổ xung của Đỗ Dần, Tả Thiếu Dương đã nắm được rồi:" Bệnh này ta có thể trị, nhưng ta không kê đơn, các ngươi phải tới nhà ta lấy thuốc, ta sắc xong đưa cho các ngươi."

Đỗ Dần cười lấy lòng:" Tả công tử, gia phụ bệnh nặng, trong nhà cầu cứu bốn phương không ai chữa được, mọi người khó tránh khỏi nóng lòng, nhất thời nói những lời không thỏa đáng, mong công tử thông cảm. Xin hỏi, bệnh phong độc thủy thũng này, chẳng lẽ không trị tận gốc được hay sao? Gia phụ thực sự không chịu nổi dày vò nữa."

Tả Thiếu Dương nói cho cùng chẳng thể nào có thiện cảm gì với Đỗ gia, lạnh lùng nói:" Ta sớm nói từ lâu, bệnh này của cha ngươi không trị được tận gốc đâu, trong đầu suốt ngày còn toan tính mưu mô hại người càng không thể nào."

" Vậy có thể giao đơn thuốc cho ta không, sau này gia phụ bệnh tái phát, có thể chiếu theo đó bốc thuốc ..." Đỗ Dần mặt mày khổ sở:" Tả công tử, gia phụ đã từ quan, gia sản cũng hiến ra gần hết rồi, không còn uy hiếp gì với công tử nữa, xin công tử thương xót, cho phương thuốc giữ mạng ..."

Đỗ Kính chỉ đứng đó lạnh lùng nhìn Tả Thiếu Dương, tên này là tài tử có tiếng trong kinh thành, kiêu ngạo vô cùng.

Ánh mắt Tả Thiếu Dương lần lượt liếc qua mặt Đỗ Yêm nằm thoi thóp, lại nhìn Đỗ Dần đầy vẻ khẩn thiết:" Được, ta đem phương thuốc này viết ra cho các ngươi, có điều ta nói trước, bệnh thiên biến vạn hóa, không có phương thuốc nào trị bách bệnh. Phương thuốc ta viết ra hôm nay, ngày mai chưa chắc có tác dụng, phải theo triệu chứng mà thêm bớt điều chỉnh mới được."

Tả Thiếu Dương cầm bút viết đơn thuốc, sau đó đưa cho Đỗ Dần.

Đỗ Dẫn xem qua ngớ người:" Phương thuốc này không khác mấy so với phương thuốc lần trước công tử để lại, liệu có chữa được bệnh cho gia phụ không? Bệnh lần này đâu có giống lần trước."

" Các ngươi không tin ta thì cần gì mời ta tới?" Tả Thiếu Dương chẳng muốn tốn công giải thích:

Đỗ Dần lúc này nào dám đắc tội với Tả Thiếu Dương, vội vàng xin lỗi.

" Đơn thuốc này cần uống bảy ngày liên tục, tới lúc đó hẳn đã tiến triển tốt rồi, ta sẽ tới khám lại, điều chỉnh thuốc cần dùng."

" Vâng vâng, đa tạ." Đỗ Dần lập tức đưa đơn thuốc cho phó tòng đi lấy thuốc đem sắc:

Chuyện vậy là xong, Tả Thiếu Dương đứng dậy, y không muốn ở lại Đỗ gia này thêm dù chỉ một khắc:" Trong bảy ngày này các ngươi tốt nhất nên làm xong chuyện đã hứa, đừng để ta phải nhắc tới nữa. Về phần tiền, bọn ta thành lập một hội cơ kim để di chuyển tài sản các ngươi vào đó."

" Hội cơ kim gì?" Đám nhi tử của Đỗ Yêm tất nhiên không hiểu:

Đỗ Như Hối liền ra mặt giải thích đơn giản cho bọn họ nghe.

" Tốt quá, cách này rất hay, như tài sản của Đỗ gia dùng vào làm việc gì sẽ có hướng đi rõ ràng, trong lòng cha ta cũng sẽ yên tâm." Đỗ Dần tỏ ra rất chân thành:

Đỗ Yêm lúc này cũng mấp máy môi nói được vài câu:" Tiền tài là vật ngoài thân, lão hủ chừng này tuổi rồi, có để lại cũng vô dụng, con cái đã lớn, không cần ta chiếu cố tới chúng. Được, ta sẽ sai chúng tạo ra danh sách chi tiết, sau đó chuyển giao hết cho ngươi ..."

Tả Thiếu Dương cắt lời:" Không phải chuyển cho ta, làm như ta chữa bệnh cho ông vì khoản tiền này vây, mà là chuyển cho hội cơ kim ...."

Đỗ Như Hối lắc đầu:" Tả công tử, tiền này chỉ có thể chuyển cho công tử mà thôi."

" Hả?" Tả Thiếu Dương ngớ ra, quanh đi quẩn lại thế nào cuối cùng lại đổ lên đầu mình:

(*) Dịch truyện về chữa bệnh mà lại ốm mấy ngày, thật trớ trêu.
Bạn cần đăng nhập để bình luận