Ta Là Tiểu Lang Trung

Chương 791: Trong miếu nhỏ. (3)

Hoàng Cầm bấy giờ mới biết y cố tình dọa mình, nắm một vốc cỏ, ném về phía y:" Muốn chết."

" Gan tẩu nhỏ xíu mà còn đòi nghe chuyện ma." Thôi không kể nữa." Tả Thiếu Dương nói xong đi kiếm củi đốt cho lửa to hơn, chẳng trách cửa sổ ở đây chẳng còn:

Hoàng Cầm nghe được một nửa, trong lòng ngứa ngáy, dù sợ vẫn giục:" Kể đi! Kể chuyện phải kể cho hết chứ, thư sinh đó thấy gì?"

" À, thư sinh nhìn qua khe cửa, trời ơi, thì ra một con lệ quỷ, toàn thân nó đỏ rực, trông vô cùng ghê rợn, không có lấy chút da nào, chỉ gân với cơ, nó đang dùng bút màu, vẽ lên tấm da người ... Đường nét trên tấm da là nữ tử kia."

Hoàng Cầm hét lên, chạy vèo ra khỏi phòng, nắm lấy vai Tả Thiếu Dương nhìn quanh quất, đấm thùm thụp lên lưng y:" Ai bảo cậu dọa ta, ai bảo cậu dọa ta."

" Tại tẩu muốn nghe chứ?" Tả Thiếu Dương chẳng đau tẹo nào, vẫn phối hợp kêu mấy tiếng, không dám quay đầu lại, chẳng may không kiềm chế được thì phiền to:

Hoàng Cầm đấm y vài cái xong mới quay đầu đi, nhưng không dám trở về gian trong nữa, chỗ đó cách quá xa, liền đứng dậy kéo thừng thấp xuống, lấy y phục che người, đầu nhô ra hỏi:" Tiếp theo thế nào?"

Tả Thiếu Dương nghe giọng nói này ở trên truyền tới, dùng khóe mắt liếc ra sau, thấy nàng trốn sau y phục cũng thở phào:" Về sau à, thư sinh đó không chịu tỉnh ngộ, bị lệ quỷ moi tim, đạo sĩ bắt lệ quỷ. Thê tử thư sinh cầu xin đạo sĩ cứu mạng trượng phu, đạo sĩ chỉ điểm nàng tìm một ăn mày điên, lấy tim cho vào lồng ngực thư sinh, thư sinh đó cải tử hoàn sinh."

" Phu quân dù có ngàn cái sai, nhưng nói tới cùng vẫn là phu quân mình, lúc quan trọng phải nghĩ tới tình phu thê." Hoàng Cầm ngẩn ra hồi lâu, từ truyện sinh liên tưởng, đi ra cửa sổ, thuận tay kéo y phục tới cửa sổ che cho mình, bám vào cửa sổ nhìn mưa không dứt bên ngoài:

Tả Thiếu Dương chỉ kể chuyện giết thời gian, không ngờ khiến Hoàng Cầm sinh liên tưởng như vậy, nghĩ tới Tang Oa Tử giờ bị liệt, chẳng thể sinh hoạt phu thê, Hoàng Cầm lại xảy thai, nửa đời sau sẽ còn cô độc khổ sở hơn bây giờ.

Trước đó y còn bảo nàng đi tìm hạnh phúc mới, nhưng nói thì dễ, đối diện với hiện thực, con người bao nhiêu ràng buộc, nhất là nữ nhân, đâu thể dứt áo bỏ đi.

Hai người không nói nữa, không biết qua bao lâu, mưa đã nhỏ dần, cuối cùng dừng lại, chỉ còn nước từ mái hiên nhỏ lõm bõm xuống vũng nước ở sân. Rồi từ xa, tiếng trống báo kết thúc giới nghiêm đã gõ.

Hoàng Cầm sờ y phục mới chỉ khô một nửa, cũng bất chấp, mặc lên người, hiện mới qua canh năm, là lúc đêm tối trước bình minh, lửa đã tắt vẫn lờ mờ sáng rồi.

Tả Thiếu Dương nghe thấy tiếng loạt xoạt sau lưng, biết Hoàng Cầm đang mặc quần áo, y liền chủ động đi ra cửa xem bên ngoài. Không có ai cả, nơi này không chỉ hẻo lánh mà còn chếch về hướng bắc, người thức dậy buổi sáng bất kể muốn đi xa, đi chợ, ra bến tàu, hay là ra ruộng, đều hướng tới ba phía còn lại, không ai tới đây, rất vắng vẻ, không sợ đánh động ai.

Đột nhiên có cánh tay từ phía sau vươn ra, ôm lấy y, Tả Thiếu Dương lập tức cảm nhận được bầu ngực đầy đặn áp sát vào lưng mình, nhất thời toàn thân nóng bừng. Có trời mới biết đêm qua y phải dùng ý chí khống chế bản thân thế nào, buổi sáng lại là lúc tinh lực thịnh vượng nhất, làm sao kiềm chế nổi nữa đưa tay ra nắm lấy đôi tay mềm mại của Hoàng Cầm, kéo nàng tới trước ngực mình, để hai người dán sát vào nhau.

Hoàng Cầm hoảng sợ khẽ khẽ cựa mình theo bản năng, lí nhí nói :” Đừng ….”

Tả Thiếu Dương nắm chắc lấy đôi tay nàng, cảm thụ bầu ngực đầy đặn của nàng, còn cả nhịp tim đập gấp gáp, hơi thở thơm mát kia nữa.

" Thế, thế này thôi ..." Mỗi khi đêm khuya, Hoàng Cầm đều cảm thấy cô đơn vắng lặng không thể tiêu trừ tràn lên trong lòng, đóa hoa xinh đẹp như thế mà chỉ đợi mệnh khô héo, nàng không cam lòng, đó không chỉ là thiếu thốn về tình dục còn là cảm xúc:

Bình thường nàng vẫn khổ sổ kìm chế, nhưng lúc này đây, nam nhân duy nhất quan tâm tới nàng sắp đi, lần này đi chẳng biết bao giờ về, mà nàng ở tuổi này rồi, sợ y về, nàng chỉ còn là đóa hoa tàn úa, chẳng được nhìn thêm lần nữa. Nghĩ vậy Hoàng Cầm nhất thời làm ra hành động thiếu lý trí, đầy đáng thương này ...

Chỉ lần này, chỉ lần này thôi, lần đầu cũng là lần cuối, Hoàng Cầm tự nhủ bản thân như thế, lấy hết dũng khi tay ôm lấy đầu Tả Thiếu Dương, chủ động hé đôi môi hồng kiều diễm nóng bỏng áp tới, chiếc lưỡi nhỏ vươn ra đưa vào miệng sói, hôn nồng nhiệt, bại lộ nội tâm khao khát cháy bỏng của nàng.

Tới lúc này Tả Thiếu Dương làm sao còn kìm lòng được, thoáng ngỡ ngàng, nhanh chóng biến bị động thành chủ động, vừa say sưa ngấu nghiến đôi môi hồng mềm mại, quấn chặt chiếc lưỡi thơm, vừa đưa tay chui vào áo ngủ của cô, vầy vò bầu ngực của cô, đầy đặt mà săn chắc, mềm mại trơn mịn, hết nắn lại bóp, không quên trêu ghẹo hai núm vú đã tấy lên như mời chào. Y có ba thê tử, lại học thuật song tu đạo gia, nữ nhân thiếu thốn ít kinh nghiệm như Hoàng Cầm sao chịu nổi, thoáng cái toàn thân lên cơn sốt, rên khe khẽ như mèo, tâm trí trôi mất, hoàn toàn phó mặc thân thể cho y.

Nụ hôn đó tựa hồ kéo dài tới vô tận, đến khi hai người thiếu dưỡng khí phải tách nhau ra, phả ra hơi thở hồng hộc phả vào mặt nhau, lúc này cánh môi bị hôn tới bóng lên, bầu ngực không ngực phập phồng bởi nhịp thở ngắn gấp gáp.

Không có bất kỳ hành động nào tiếp theo, chỉ tới đây thôi, không ai định đi quá giới hạn.

Tả Thiếu Dương ngẩng đầu, trời đã sáng hơn nhiều, vừa rồi bất tri bất giác, bọn họ có giây phút nóng bỏng rất lâu:" Tẩu đi trước đi, ta nhìn tẩu tới quán trà mới về."

" Ừ!" Hoàng Cầm cúi đầu xuống che đi gò đỏ như máu, bước đi thật nhanh, lòng vẫn dịu ngọt vô cùng, trước kia Tả Thiếu Dương thường làm thế, bao năm qua y vẫn không thay đổi. Đi ngược lại theo sông, xuyên qua ngõ nhỏ vắng vẻ, rốt cuộc tới đầu ngõ Hạnh Tử, nàng đứng lại:" Tả công tử, thượng lộ bình an."

Nói xong mở cửa đi vào, để lại cho Tả Thiếu Dương nụ cười mỹ lệ, cùng hồi ức làm người ta tơ tưởng miên man.

Tả Thiếu Dương hít thở sâu, bí mật này sẽ giấu kín trong lòng, y cũng chọn con ngõ nhỏ, thi triển khinh công đi vèo vèo tránh mặt người khác, tới được hậu viện nhà mình, nhẹ nhàng nhảy lên tường, không một tiếng động đột nhập vào chính nhà mình.
Bạn cần đăng nhập để bình luận