Ta Là Tiểu Lang Trung

Chương 150: Căn bệnh ba năm. (1)

Kiểm tra xong Tả Thiếu Dương bắt đầu cân nhắc, lão giả này sắc mặt bình thường, mạch hơi phù, tay nóng, biểu hiện giống bị cảm, nhưng ông ta nói bị ba năm rồi, có thứ bệnh cảm nào tới tận ba năm?

Căn cứ vào biện chứng lục kinh, bệnh cảm ngoại dù không chữa, bệnh chứng truyền qua thái dương, dương minh, thiếu dương, thái âm, thiếu âm, quyết âm, vài ngày hoặc tự khỏi, hoặc là truyền khắp toàn thân, trở thành bệnh nặng, làm gì có chuyện nửa bệnh nữa không ba năm, chắc chắn ông ta nói dối.

“ Lão bá có phải thường ngày gai người phát nhiệt, nhưng không ra mồ hôi được, cổ họng lại đau rát không?”

Diêu lão hán vỗ đùi:” Chuẩn xác, tiểu lang trung này có chút bản lĩnh đó, nói đúng hết rồi.”

“ Vậy vừa xong lão bá nói đùa hả?”

“ Ta nói cái gì?”

“ Lão bá nói bệnh ba năm rồi, nhưng ta xem kỹ, từ cảm ngoại ra thì không có bệnh gì khác, bệnh này lại không thể kéo dài ba năm. Cho nên bệnh hẳn mới gần đây, lão bá nói ba năm cho vui thôi đúng không?” Tả Thiếu Dương nghi ngờ:

Diêu lão hán trừng mắt:” Ai nói cho vui, lão phu đúng là bệnh đã ba năm rồi, ngươi không tin đi khắp hiệu thuốc trong thành rồi, chỉ Quý Chi Đường của ngươi ... Khụ khụ.”

Lời này có vẻ không ổn, sửa giọng:” Ta không biết y thuật Quý Chi Đường cao thâm, cho nên không tới.”

Người ta vô tâm nói thật thôi, Tả Thiếu Dương không để ý:” Liệu có phải lão bá trị khỏi rồi, sau đó mắc lại không? Bệnh này sức khỏe kém một cái là mắc lại ngay.”

“ Không phải.” Diêu lão hát dứt khoát khẳng định:” Bệnh của lão phu, lão phu còn không biết à, ba năm qua lão phu luôn bị nóng sốt thế này, có câu bệnh lâu thành y, lão phu sao không nhận ra đây là bệnh mới hay bệnh cũ. Phát bệnh một cái là mất mấy ngày, thuốc thang gì cũng vô ích, qua thời gian đỡ hơn, nhưng không khỏe mạnh lại được.”

Xem ra không phải ông ta nói dối, vậy thì quái rồi, nhưng cảm tới ba năm không xấu đi cũng không tốt lên, không thể nào? Hay là còn bệnh khác?

Cảm mạo gây sốt không thể nào ba năm, không nặng cũng không tự khỏe. Từ mạch, lưỡi, đều chứng minh bệnh vẫn là thái dương thương hàn, bệnh chưa khỏe, có phải là đã phát triển thành bệnh khác không?

Tả Thiếu Dương lòng máy động, bệnh có biến chứng hay không phải xem mạch, nếu mạch vẫn là thái dương bệnh không biến thành mạch khác thì không phải là biến chứng. Nếu mạch có biến đổi, mạch hồng đại của Dương minh chứng hoặc mạch huyền của Thiếu dương bệnh, chứng tỏ từ thái dương bệnh đã biến chứng rồi.

Nhưng vừa rồi mình đã xem mạch mà, đúng là mạch phù của thái dương bệnh. Tả Thiếu Dương có vài phần tự tin vào bản lĩnh chẩn mạch của mình. Thầm nghĩ, nếu mạch phù mà mình cũng không xem ra thì còn làm lang trung cái rắm gì nữa. Có điều bệnh trước mắt đúng là quỷ dị, rõ ràng là thái dương bệnh, vậy mà người bệnh dứt khoát nói là bệnh kéo dài ba năm. Chẳng lẽ mình chẩn mạch sai mà không biết à?

Thật kỳ quái, chẳng lẽ mình lại bắt mạch sai, Tả Thiếu Dương nghiêm túc nhíu mày:” Lão bá, để ta xem mạch lần nữa.”

“ Được.”

Diêu lão hán lại đưa tay ra, Tả Thiếu Dương hội tụ tinh thần nhắm mắt xem mạch, chạm nhẹ vào là thấy, ấn mạnh chút thôi là mất, đúng là "mạch như gỗ nổi", cái này không phải mạch phù thì bà nội nhà nó không có cái nào gọi là mạch phù nữa rồi, không phải cảm ngoại thì là cái quỷ quái gì?

Tuy khẳng định thế, nhưng vẫn cứ tiếp tục xem diễn biến mạch, đúng, là thái dương hàn chứng, nhưng mà sao lại bị liền ba năm, căn nguyên là ở đâu, mình bỏ xót điều gì sao?

Tả Thiếu Dương đang cúi đầu tầm ngâm chợt có bóng người xuất hiện trước mặt, một mùi thơm dễ ngửi luồn vào cánh mũi.

“ Đại thúc, uống trà đi, trà lạnh rồi.”

Đó chính là Tang Tiểu Muội, nàng lúc nào cũng xuất hiện với hình ảnh xinh tươi làm người ta nhìn thấy đã khoan khoái, không ai nhìn ra được hôm qua nàng khóc cả đêm, cầm ấm trà đứng bên cạnh chen nang câu chuyện của bọn họ.

“ Đúng đúng, uống trà! ... Tam nha đầu, có phải thấy tiểu lang trung gặp khó nên ra giải nguy không, đúng là biết thương người đấy.” Diêu đại hán cười ha hả, mấy người bọn họ đều là bậc thúc bá của Tiểu Muội, nhìn nàng lớn lên từ nhỏ, hay trêu ghẹo cô nương đáng yêu này:

Tang Tiểu Muội đỏ mặt, giận dỗi nói:” Đại thúc cứ thích nói linh tinh, không phải cháu thấy trà đại thúc nguội rồi nên tới thêm nước nóng sao?”

Nói xong lại nước cho Tả Thiếu Dương.

Tả Thiếu Dương tinh mắt nhìn phát hiện nàng khóc sưng cả mắt, cho dù lấy phấn trang điểm che đi, nhưng sao qua mắt được lang trung như y, lòng xót xa, có điều xung quanh đông người không tiện nói gì.

Diêu lão hán cười:” Được rồi, ngay Tam nha đầu cũng không chịu nổi đi ra ngắt lời, vậy lão phu không làm khó ngươi nữa, tiểu lang trung, ngươi còn ít tuổi, y thuật chưa đủ hỏa hầu, để cha ngươi xem đi.”

Nói rồi quay sang Tả Quý:” Tả lang trung, con ông thua rồi, ông xem cho lão phu đi.”

Tả Quý bây giờ có tránh cũng không tránh nổi, đành liều thôi, có điều bề ngoài vẫn mang phong phạm cao thủ võ lâm, lâm nguy không loạn, xét về mặt dấu dốt thì ông ta đúng là đáng vinh danh cao thủ thật:” Được, để ta xem.”

Vươn ba ngón tay khô gầy ra, lấy ngón giữa định vị, ngón chỏ và ngón vô danh lúc đó mới khẽ đặt xuống, hít nhẹ một hơi, hai mắt khép hờ, ngưng thần chẩn mạch, chòm râu hoa râm phơ phất, trông như lão thần tiên. Tả Thiếu Dương ngưỡng mộ cha vô cùng, bằng vào bản lĩnh này, cha không đi xem tướng lừa tiền quá phí, hành y đúng là làm sai nghề, chả trách không khá lên nổi.

Tả Thiếu Dương không hi vọng gì vào cha mình, cân nhắc mọi khả năng có thể, cùng chi tiết mình có thể chưa chú ý, dựa vào hệ thống lý luận y khoa để suy đoán.

Tả Quý đối với bệnh cảm ngoại rất có kinh nghiệm, người ngoài tặng ông ngoại hiệu Quế Chi lang trung cơ mà, mỉm cười nói:” Mở miệng ra để lão phu xem lưỡi.”

Tả Thiếu Dương ngạc nhiên, vì y nghe ra cha mình rất tự tin, tiếp đó nghe cha nói:” Ông bị thái dương thương hàn, do gió lạnh gây cảm, không sao, uống vài thang thuốc là khỏi.”

Nghe tới đó thì Tả Thiếu Dương ngã ngửa, vì y xem cha mình khám bệnh nhiều rồi, mười người thì cha y nói câu này tới tám lần.

Diêu lão hán bệnh lâu năm, biết phần nào gọi là thái dương thương hàn, không tin:” Chỉ đơn giản vậy thôi à?”

Tả Quý cười trêu:” Hả, thấy bệnh nhẹ nên không thoải mái sao?”

“ Ha ha, lúc nãy tiểu lang trung cũng nói với lão phu như vậy, ông đi nhà xí nên không biết, có điều nhi tử ông nói lúng túng, điệu bộ nghi ngờ, lão phu không yên tâm, không ngờ cậu ta nói cũng chuẩn lắm.”
Bạn cần đăng nhập để bình luận