Ta Là Tiểu Lang Trung

Chương 840: Vài bí mật không nên biết.

Vì không thể nào chuẩn bị đủ xe ngựa hay thú cưỡi cho nhiều người như thế, nên nô lệ chỉ có thể đi bộ, với họ chuyện này là bình thường, tuy thế tốc độ của đội ngũ giảm mạnh.

Đạt Long Tân chọn trong số nô lệ ra những người biết đánh xe, thay cho tiêu sư của Uy Viễn tiêu cục đánh xe, còn các tiêu sư thì mỗi người trang bị thêm một chiến mã, tăng thêm sức chiến đấu cũng như khả năng phát hiện mối nguy hiểm.

Mai Đóa cũng chọn ra mười nữ nô khỏe mạnh cưỡi ngựa thuần thục, cùng nàng tham gia vào đội ngũ bảo vệ. Chỉ tiếc đám Kỳ Gia chưa hồi phục, vẫn nằm trên xe, bọn họ ít nhất phải nghỉ ngơi một tháng nữa, bọn họ sốt ruột lắm, nhưng Pháp vương ra lệnh nằm im, không dám cãi.

Đạt Long Tân tinh thần bùng phát dữ dội, như con chó chăn cừu suốt ngày chạy quanh đội ngũ, thi thoảng Tả Thiếu Dương thấy ông ta lại đếm số người, gương mặt tràn đầy hạnh phúc.

Trên đường đi, Tả Thiếu Dương dùng hết thời gian để học tiếng Tạng, mặc dù tiếng Đột Quyết ở đây cũng rất phổ biến, nhưng tạm thời không quan tâm nhiều như thế, cứ học tiếng Tạng trước đã.

Để ép bản thân, lần này Tả Thiếu Dương không dùng tiếng Hán nữa, hết thảy sử dụng tiếng Tạng giao lưu, nên tiến bộ thần tốc.

Tây Vực đúng là mảnh đất vắng vẻ, hơn mười ngày sau đó, họ đi qua sa mạc, núi cao, thảo nguyên, thấy sói nhiều hơn là thấy người. Đúng như Lư tiêu đầu lo lắng, đội ngũ của họ quá thu hút chú ý, một đám mã tặc thử tấn công bọn họ vào ban đêm, bị Đạt Long Tân luôn cảnh giác phát hiện, tổ chức phục kích ngược. Bản thân ông ta như sói dữ xông vào đội ngũ giết một chập làm chúng kinh hoàng bỏ chạy.

Ông già đó để có thể mang số nhân khẩu này về Đàn Thành, mạng cũng bất chấp.

Không để lại bất kỳ tù binh nào, Đạt Long Tân chặt đầu chúng xếp thành cái gò nhỏ, ông già này luôn luôn gọi dạ bảo vâng, hết mực cung kính với mình, đôi khi Tả Thiếu Dương đôi khi quên mất ông ta là nhân vật ghê gớm thế nào.

Lư tiêu đầu cũng tròn mắt, đồng thời thêm tự tin có thể đưa đội ngũ này đi tới nơi về tới chốn.

Trải qua trận chiến đó, bọn họ không tổn thất gì lại còn thu hoạch thêm 23 con ngựa, một ít vũ khí. Cái được nhất là đám nô lệ chứng kiến sức chiến đấu của Đạt Long Tân thì sĩ khí tăng mạnh. Ở mảnh đất này, đi theo kẻ mạnh, đó là suy nghĩ chung của tất cả mọi người.

Nếu bọn họ đi thẳng tới La Ta thì chỉ cần đi qua phía nam Đa Di là được, ngắn hơn rất nhiều. Lần này đi đường xa, nhưng đám Đạt Long Tân không thấy phiền, vì Tả Thiếu Dương đã giải thích cho ông ta biết trọng trách lớn lao của họ, không phải chỉ là đem về thêm hơn 300 nữ nô và công tượng, cũng là giành thêm thời gian phát triển, đối phó với Thổ Phồn.

Sau mười ngày đi đường chỉ thấy cát và đá, tình hình đã khá hơn, bọn họ dần gặp được khu chăn thả, thấy đàn bò dê đông đúc, thậm chí thấy cả thanh khoa xanh mướt ngoài đồng. Những chiếc lều lớn san sát, nhìn có vẻ giàu có hơn Mê Tang.

Bọn họ cắm trại, mục dân chủ động tới tìm tới giao dịch, đáng tiếc, hai bên không có nhiều đồ trao đổi với nhau, Tả Thiếu Dương nhận ra, vàng bạc đá quý ở đây là thứ vô giá trị nhất, lương thực, đồ sắt, trà mới là thứ được ưa chuộng, nữ nhân cũng thế. Có mục dân thậm chí muốn lấy bò dê ra để đổi nữ nhân trong đội ngũ của họ.

Dù không trao đổi được gì nhiều, nhưng đối phương rất thân thiện, còn mời Tả Thiếu Dương tới lều, giết dê chiêu đãi, rất vui vẻ. Sáng hôm sau lên đường, Tả Thiếu Dương còn quay đầu vẫy tay mãi, khi y đang cảm động vì sự hiếu khách ở nơi này thì Đạt Long Tân nói nhỏ, chẳng qua là vì đội ngũ họ đông đúc, nhìn không dễ chọc, người ta mới lấy lòng, nếu là đội ngũ nhỏ như lúc mới đầu xuất phát thì cả cái bộ lạc này đã ùa ra chém giết rồi.

Ài, đúng là đừng nên nhìn sau ánh đèn sân khấu mà, nhiều sự thực không nên biết vẫn hơn.

Tiếp tục đi thêm ba ngày, bọn họ tới Nam Thành, đây là đô thành của Đa Di, tới nơi thì gặp một trận mưa nhỏ, Tây Vực nằm sâu trong lục địa, cách xa biển, thời tiết khô hạn, mưa rất ít, mỗi cơn mưa đều quý giá.

Đạt Long Tân nói phía nam ôn hòa hơn, đất đai phì nhiều hơn, bọn họ đang ở bắc Tây Vực, mưa thế này rất hiếm.

Nam Thành có quy mô sánh ngang với tòa thành tầm trung của Đại Đường, cổng thành mở rộng, chẳng có binh sĩ lập chốt kiểm tra như ở Mê Tang, thương lữ ra vào tự do.

Đội ngũ của Tả Thiếu Dương rất lớn, lại còn có nhiều nữ tử trẻ trung xinh đẹp, không ít người đi đường dừng lại xem.

Đô Tùng có vẻ quen thuộc Đa di, khi Tả Thiếu Dương đang lo nhiều người thế này thì ăn ở giải quyết ra sao thì hắn đã bao một khách sạn, tận dụng hết đất trống xung quanh dựng lều, miễn cưỡng đủ chỗ ở.

Tinh thần nô lệ rất tốt, mới đầu họ còn lo sợ không biết chủ nhân mới là người thế nào, nhưng mười mấy ngày đi đường, cơ bản được ăn no, không bị tùy ý đánh đập, chủ nhân rất hiền, hay tới nói chuyện với họ, học ngôn ngữ của bọn họ, rất hiền hòa thân thiết. Với họ mà nói vậy là quá thỏa mãn rồi, chủ nhân như vậy còn mong gì hơn.

Chuyện ăn ở được bố trí xong, Tả Thiếu Dương gọi Đạt Long Tân vào phòng, dùng tiếng Tạng lẫn chân tay nói chuyện:" Làm sao mới có thể gặp quốc vương Đa Di."

Mặc dù dùng tiếng Hán giao lưu thuận tiện hơn, nhưng Đạt Long Tân không ngại cách giao lưu vất vả này, ông ta cũng khua khoắng chân tay nói chuyện:" Phải đi gặp quân ngoại sự, dâng lễ vật, cầu kiến quốc vương, nếu quốc vương chịu gặp sẽ an bài ... Thuộc hạ quen với quan ngoại sự, tuy vậy phải tốn chút lễ vật mới được."

Đãi ngộ khác hẳn, khi ở Mê Tang, tù trưởng còn rời thổ bảo đón tiếp. Nơi này giàu có sung túc cũng có cái lợi, Tả Thiếu Dương lấy trong lòng ra viên trân châu to bằng n gón cái:" Đem cái này đi làm lễ vật ..."

Đạt Long Tân xua tay:" Đây là tài sản của Pháp vương, sao đem dùng giúp Mê Tang chứ?"

Ông già này nhiều cái cổ hủ cố chấp lắm, chuyện khác dễ nói, cứ thứ gì liên quan tới Pháp vương là thiển cận hẳn, Tả Thiếu Dương không tốn công giải thích:" Ngươi yên tâm, trong lòng ta tự có tính toán, tiền tài mà, chính là để lấy ra làm việc, so với lợi ích có được, tốn viên trân châu có là gì."

" Quốc vương Đa Di keo kiệt lắm, e không báo đáp được Pháp vương bao nhiêu."

" Sao ngươi ngốc thế nhỉ, đây không phải mua bán, cho nên không cần trao đổi ngang giá. Ta đã nói với ngươi rồi, không chỉ thuyết phục Đa Di liên minh với Mê Tang, còn phải kết minh với Ba Cảm, Ba Oa, Lạc Oa nữa, chùng đối phó với Thổ Phồn. Có thế chúng ta mới an toàn, nếu không sẽ mau chóng gặp phải tai họa."
Bạn cần đăng nhập để bình luận