Ta Là Tiểu Lang Trung

Chương 271: Đông hết chỗ chứa rồi.

Đông người thế này, không biết bao giờ mới khám xong được, để mình cha thì không ổn, Tả Thiếu Dương quay sang nhìn Bạch Chỉ Hàn nhún vai khó xử, tuy nàng tới trước nhưng bệnh tình những người này rõ ràng khẩn cấp hơn:” Bạch tiểu thư, ta biết cô lo lắng, song bệnh tình ngoại tổ phụ cô không xấu đi, không cần quá lo, những người này cần ta hơn, ta sẽ tới khám cho lão nhân gia sau. Nếu có chuyện gì gấp, cô bảo Long thẩm sang đây gọi ta một tiếng là đủ rồi.”

Bạch Chỉ Hàn bất chợt hỏi:” Ta khiến ngươi ghét tới mức không cả muốn nhìn thấy sao?”

Tả Thiếu Dương ngạc nhiên, Răng Thỏ ý gì vậy?

Đôi oan gia này ở cạnh nhau là Lương thị nơm nớp lo sợ, để ý nãy giờ, vừa thấy mặt Bạch Chỉ Hàn biến đổi là giật ống tay áo Tả Quý. Tả Quý hiểu ý, nói:” Bạch tiểu thư, chỗ này đúng là phải cần Trung Nhi mới xử lý được, phía bên lão thái gia để lão hủ đi xem, nếu có gì không ổn, sẽ trở về cùng nó thương lượng, được không?”

Với bậc trưởng bối, dù không vừa ý, Bạch Chỉ Hàn luôn giữ lễ phép, gật đầu khẽ đáp:” Vâng, làm phiền Tả lang trung.”

Nhìn thái độ này biết cha mẹ mình vẫn còn ôm hi vọng đưa nàng về làm nhi tức phụ, Tả Thiếu Dương chẳng rảnh mà để ý chuyện, bắt đầu khám bệnh, phần lớn đều bỏng nhẹ, lần lượt tiến hành mát da, rửa vết thương, bôi thuốc, băng bó, kê đơn thanh nhiệt kháng khuẩn.

Do số người quá đông, đợi tới khi bận rộn xong thì kẻng cầm canh đã báo rồi, hai bệnh nhân bị bỏng lẫn gãy xương sau khi thương lượng với gia đình, quyết định ở lại quan sát chữa trị. Không có giường, người nhà họ mang tới chăn đệm và cỏ khô.

Bệnh tình Cù lão thái gia tiến triển khá tốt nhờ củ sâm quý, Tả Thiếu Dương nghĩ mà xót của, củ sâm như thế để lại phòng khi khẩn cấp tốt hơn bao nhiêu. Hai cha con cùng nhau biện chứng kết quả khám bệnh, rồi kê đơn thuốc mới để Long thẩm mang về.

Sáng sớm hôm sau, Phàn Mặt Đen lại đem mấy thương binh tới, đều là trong đội của hắn, những binh sĩ này đã được quân y xử trí, nhưng đám quân y cứu chữa làm người ta đau đớn vô cùng, người thì sốt miên man làm Phàn Mặt Đen không hài lòng, đưa tới Quý Chi Đường. Vì mấy binh sĩ được đưa tới đây trước đó đều khỏe mạnh quay về, khoe khoang chả đau đớn gì.

Tả Thiếu Dương kiểm tra qua, vết thương không thuộc loại nghiêm trọng, song chữa trị quá tùy tiện nên bị nhiễm trùng rồi, y phải tiến hành rửa lại vết thương, kê thuốc.

Ba người trong đó bệnh chuyển biến xấu phải theo dõi liên tục nên ở lại chữa trị, vậy là bệnh nhân trong Quý Chi Đường đã tăng lên thành 6 người, làm căn nhà vốn chẳng rộng rãi gì cho cam giờ càng thêm chật chội, cơ bản chỉ đủ đi lại khám bệnh, nếu có bệnh nhân nữa tới thì thành phiền phức rồi.

Bận rộn hết chuyện thương binh, Phàn Mặt Đen mới ngại ngùng nói với Tả Thiếu Dương và Miêu Bội Lan: “ Thật sự xin lỗi, tình hình có chút căng ... Hắc hắc, là thế này, mọi khi tiếng nói Lão Phàn ta rất hiệu quả, một lời nói ra nặng tựa cửu đỉnh, nhưng mà lần này tiền lương không được dư dả lắm, nên quy định thắt chặt hơn, quan trên nói nhất định có lỗ tai mới được. Có điều muội tử đừng nản, hiện chiến loạn thế này, muội lại võ công cao cường, không thiếu cơ hội lập công, chỉ cần nhớ lần sau cắt tai là được.”

Dù gì người ta cũng là đại cô nương rồi, hai bên không thân không quen, Lão Phàn cứ tự nhiên như ruồi, chả ý tứ gì, coi nàng như muội tử trong nhà vậy. Miêu Bội Lan rất không quen tiếp xúc với nam nhân kiểu này, cũng không thích người này mở miệng ra là nói chuyện giết chóc với cắt xẻo, cho nên càng ít nói, cơ bản chỉ lắc đầu.

Tả Thiếu Dương giải thích thay nàng:” Bội Lan giết địch vì tự bảo vệ, không muốn cắt tai địch lập công.”

“ Ngốc, ngốc lắm, thế là ngốc vô cùng, muội không cắt thì kẻ khác cắt thôi ...” Phàn Mặt Đen hơi nóng, thấy Miêu Bội Lan tránh mặt mình thì hết cách:” Tiểu lang trung, cậu thuyết phục Bội Lan muội, giết địch là phải cắt tai, mỗi cái một quan tiền, ít đâu, cùng lắm cậu cắt thay.”

“ Được, Phàn tướng quân yên tâm, ta không để muội ấy giết địch lại không được gì.” Tả Thiếu Dương vỗ ngực đảm bảo, cái này y chẳng ngại:

“ Ta không phải tướng quân, sau này gọi là Phàn đội chính hay Phàn đại ca là được, đáng tiếc Bội Lan muội không cắt tai, không có bằng chứng để luận thưởng, còn cứu chữa thương binh thì lúc đó rất nhiều bách tính trong thành làm, nên không có thưởng gì.”

Phàn Mặt Đen xoa tay liên hồi, điệu bộ ngập ngừng, Tả Thiếu Dương thắc mắc không hiểu chuyện gì mà khiến hán tử thẳng tuột như ruột ngựa này khó nói, mất một lúc vòng vo hắn nói ra được:” Thế nên Bạch tiểu thư cũng không được thưởng gì cả ... Ha ha ha.”

Tả Thiếu Dương hiểu ra, tên mặt đen này bị Răng Thỏ hớp mất hồn rồi, cũng chả phải chuyện bất ngờ.

“ Nói chung ... À, tóm lại là ta thấy mất mặt lắm, cậu đừng nói lại với Bạch tiểu thư ... Số huynh đệ này giao cho cậu nhé, ta đi đây.” Nói xong Phàn Mặt Đen dẫn hai tên thân binh đi như chạy.

Ngày hôm đó lại có thêm người tới chữa bỏng, hai cha con Tả Quý đều giải quyết nhanh gọn, không gặp vấn đề gì, lúc thu tiền lại giá rẻ … cứ thế một đồn mười, mười đồn trăm, nhiều bách tính biết Quý Chi Đường chữa bỏng hiệu quả, lại rẻ, nên kéo nhau tới. Có kinh nghiệm trước đó, Tả Quý xử lý có ngày càng thuần thục rồi, thêm Miêu Bội Lan nhanh nhẹn thế nên Tả Thiếu Dương mới có thời gian mà thở.

Bệnh nhân đến rất đông, có hôm kiếm được gần hai trăm đồng, Tả Quý hưng phấn lắm, dù mệt tới cơm nước chỉ ăn qua loa, nhưng thấy đáng giá. Tả Thiếu Dương thì chỉ thấy mệt, kiếm hơn trăm đồng nhưng không tính tiền khám bệnh, tiền thuốc lại chỉ được gần ba mươi đồng, chẳng bõ công, y không phải thánh, có lấy chữa khỏi bệnh cho người làm niềm vui thì cũng tương đối thôi. Là người hiện đại, y coi trọng giá trị công sức mình bỏ ra, nhưng vừa đề nghị tăng giá thuốc với cha thì bị mắng không ngẩng đầu lên được, lòng âm thầm tính kiếm tiền bằng cách khác.

Do bệnh nhân quá đông, gây ảnh hưởng tới việc khám chữa bệnh, cho nên Tả Quý muốn tìm Triệu Tam Nương, hỏi thuê cửa hiệu tạp hóa đối diện làm phòng bệnh cho những bệnh nhân ở lại quan sát, hai cha con họ không dứt ra được nên Lương thị đi hỏi, xem có thể thuê theo ngày không.
Bạn cần đăng nhập để bình luận