Ta Là Tiểu Lang Trung

Chương 399: Liều lĩnh xông qua.

Quý Cốc phong đã có thể nhìn thấy từ xa xa rồi, nửa ngọn núi chìm trong mây mù, không gian bao la tưởng chừng vô tận, còn người đứng trong khung cảnh đó trở nên nhỏ bé.

Khung cảnh hùng vĩ, nhưng Tả Thiếu Dương chẳng có tâm trạng nào thưởng thức, chỉ nhìn mà thở dài, cân nhắc một lúc rồi nói với Lý Đại Tráng:” Lên được ngọn núi đó sẽ mất một ít thời gian, Lý đại ca, huynh đem số thuốc chúng ta tìm được về cho cha ta đi, ta e Xảo Nhi cô nương không có thuốc thì không qua nổi đêm nay, ta muốn lên Quỷ Cốc phong hái thêm ít nữa đề phòng vạn nhất, mai quay về.”

Bọn họ tìm được một ít cây có thể thay thế cho tử thiên bối, tuy Tả Thiếu Dương không hiệu quả như tử thiên bối, ít nhất có thể giúp Kiều Xảo Nhi tạm không lo tới tính mạng nữa.

Lý Đại Tráng ngần ngừ:” Để ta đi cùng thiếu gia.”

Tả Thiếu Dương lắc đầu:” Huynh quá chậm, Bội Lan cõng ta còn đi nhanh hơn, chẳng may gặp địch, Bội Lan chiếu cố cho cả hai chúng ta, hơn nữa Xảo Nhi cũng cần thuốc gấp.”

Lý Đại Tráng có chút xấu hổ:” Vậy ta mang thuốc về trước, thiếu gia, Bội Lan, nhất định phải cẩn thận.”

Tả Thiếu Dương cũng dặn:“ Huynh cũng phải cẩn thận, gặp phải phản quân đừng hoảng, cứ nói là đi hái rau bị lạc đường, bọn chúng không giết đâu.”

“ Được.” Lý Đại Tráng vừa đi còn quay lại nhìn thêm mấy lượt mới tăng tốc về thành.

Hai người Tả Thiếu Dương tiếp tục hướng về Quỷ Cốc Phong, cũng may, núi tuy cao nhưng không quá dốc, leo một quãng lại gặp một khoảng quá bằng phẳng, cứ vậy dần dần đi lên cao.

Đang đi đột nhiên nghe thấy phía trước có tiếng quát:” Kẻ nào đó?”

Hai người giật mình đưa mắt nhìn, không quá hoảng sợ, phía trước là một nhóm quân địch chừng năm tên đứng trên một mõm đá, đều giương cung nhắm về phía bọn họ.

Tả Thiếu Dương không dám nói là lang trung hái thuốc, giơ cao hai tay lên:” Đừng, chúng tôi là bách tính chạy nạn, trong thành không còn cái ăn sắp chết đói rồi, các vị quân gia, xin hãy thương xót cho chúng tôi qua.”

“ Không ai được qua hết, lập tức quay về cho ta.”

Bọn chúng đứng trên mõm đá cao chìa ra, không có cách nào đánh lén, Tả Thiếu Dương vội nói:” Vâng, vâng, chúng tôi quay lại đây, đừng bắn.”

Rồi cùng Miêu Bội Lan đi xuống.

Được một quãng, khuất khỏi tầm nhìn trạm canh đó, Tả Thiếu Dương quan sát địa hình:” Muội đưa gùi thuốc đây cho ta đeo, sau đó muội cõng ta, bọn chúng chỉ ba tên có cung thôi, chúng ta cứ xông qua, khoảng cách như vậy chúng khó bắn trúng lắm, mà có trúng thì lực độ không lớn, không phải sợ. Bọn chúng phải đi vòng mới xuống được mõm đá đó, chúng ta qua rồi là chúng không đuổi kịp đâu, mà chúng cũng không dám đuổi xa.”

“ Vâng.”

Chờ một thời gian, Tả Thiếu Dương ra hiệu, Miêu Bội Lan buộc chặt lại giày, hít sâu một hơi cõng y xông lên, được một quãng thì đám phản binh kia quát:” Đứng lại, nếu không ta sẽ bắn.”

“ Đừng, chạy nhanh nữa lên.” Tả Thiếu Dương cao giọng hô:” Đừng bắn, ta là mật thám cài vào trong nha môn, có tình huống khẩn cấp phải bẩm báo.”

Tên phản quân vừa quát hạ cung xuống, báo cáo với bên trên:” Hình như là người của chúng ta.”

“ Cứ hỏi cho ra đã, này đứng lại đi.”

Tả Thiếu Dương lại hét lớn:” Chuyện gấp lắm rồi, không thể đợi được ...”

Trong lúc hai bên đối đáp, Miêu Bội Lan tăng tốc lên mức tối đa, chớp mắt lao qua mõm đá.

“ Bắn tên, bọn chúng không phải người chúng ta đâu, bắn.”

Mấy mũi tên bay vù vù đằng sau, bị gió núi thổi bạt đi, rơi xa tới mấy trượng, hai bên vốn cách nhau một tầm bắn, sau loạt tên đầu tiên, rút cung bắn tiếp thì càng lệch, trúng cả vào cây cối, còn chưa tới gần đã rơi rồi.

Phản quân hò hét đằng sau, đến khi bọn chúng đi vòng từ mõm đá xuống thì tình thế đảo ngược, hai người Tả Thiếu Dương ở trên, còn bọn chúng ở dưới. Tốc độ Miêu Bội Lan chậm đi rất nhiều, Tả Thiếu Dương nhảy xuống, nếu để nàng cố thì không còn sức mà chạy nữa, y rút cung ra, đây là cung dùng cho binh sĩ bình thường, cho nên không yêu cần nhiều sức, giương cung lắp tên quát lớn:” Xem tên.”

"Viu" mũi tên đuôi màu trắng phóng đi, khoảng cách giữa hai bên là một trăm bước, Tả Thiếu Dương lại không học bắn cung, tất nhiên khỏi bàn độ chuẩn xác, song bắn từ trên xuống, mũi tên như cầu vồng, khí thế không kém, cắm phập vào một cành cây, tuyết trên cây rơi rào rào, truy binh giật mình lớn tiếng cảnh báo lẫn nhau:” Cẩn thận, tên này có cung.”

Tốc độ truy binh rõ ràng giảm xuống, bọn chúng chiếm ưu thế quân số, chẳng kẻ nào chịu mạo hiểm, cẩn thận lấy khiên gỗ che chắn đi lên, Tả Thiếu Dương mấy lượt hét lớn, nhưng không bắn, lúc chả hét gì lại bắn vèo một cái, chúng càng khiếp vía, thế nên không lâu sau bị bỏ lại, chẳng còn nghe thấy nữa.

Đám phản quân này cho rằng bọn họ là nạn dân bỏ trốn mà thôi, không biết bọn họ giết bốn người ở dưới, cho nên không đuổi nữa, hậm hực quay về. Trong thành thường xuyên nói không ai trốn thoát được, thực ra không phải thế, rừng núi mênh mông thế này, phản quân làm sao phong tỏa hết, chỉ chặn được một số chỗ giao thông trọng yếu thôi, thường xuyên có nạn dân liều lĩnh trốn được, những người này hiển nhiên chẳng quay về để kể cho người khác biết, đám phản quân cũng chẳng dại kể ra.

Tả Thiếu Dương và Miêu Bội Lan không yên tâm, vừa đi vừa dùng cành cây xóa dấu chân, đi về phía trái được một quãng rồi quẹo sang phải rồi mới leo ngược lên trên.

Càng lên cao cây cối càng thưa thớt, mây càng đậm, tầm nhìn rất thấp, không có thứ gì đánh dấu nhận phương hướng, hai bọn họ chạy loanh quanh một hồi giờ đã hoàn toàn lạc đường, bốn phía là tuyết trắng mênh mông, tuyết tích rất sâu, lún tới đầu gối.

Cả hai người chỉ biết lầm lũi leo lên cao hơn, mệt tới đau lưng mỏi gối, phát hiện mây mù bốn xung quanh mỏng dần, xa xa nhìn thấy cây cối cách mấy chục bước, cúi đầu nhìn xuống mây đặc quánh như sữa vậy, khung cảnh bao la tráng lệ khiến người ta muốn phóng thanh hét thật lớn cho thỏa thích.

Tả Thiếu Dương quên cả mình đã lạc đường, giang rộng tay như muốn ôm hết khung cảnh này vào lòng, đột nhiên bị Miêu Bội Lan kêu lớn kéo lại:” Cẩn thận.”

Thì ra chỉ mấy bước nữa thôi là tới vách núi.

Miêu Bội Lan cẩn thận dẫm từng bước đi tới bên vách núi, thò đầu nhìn xuống:” Phía dưới cũng toàn mây là mây, không thấy gì cả ...”

Nói rồi nhặt một viên đá ném xuống, giống như kim chìm đáy biển, lúc lâu không thấy động tĩnh.

“ Muội thử ném một cục sang phía đối diện xem.”

Miêu Bội Lan nhặt cục đá khác vận sức ném thật mạnh vào đám mấy trước mắt, liền nghe thấy tiếng vang lớn, có vẻ trúng phải vách đá, sau đó tiếng đá rơi rào rào, tiếng động truyền đi rất xa.

“ Xem ra phía trước cũng là vách núi thế chứng tỏ là còn đường để đi, chúng ta cứ men theo vách núi, xem xem có thể vòng qua không.”
Bạn cần đăng nhập để bình luận