Ta Là Tiểu Lang Trung

Chương 363: Cứu nguy không cứu đói.

Cái ngõ nhỏ cách chùa Long Tuyền không xa.

Đêm ngày hôm đó Thảo Nhi mơ mơ màng màng thức dậy, nó bị mùi thức ăn đánh thức, mở mắt nhìn, thấy nãi nãi và mẫu thân nằm co quắp bên cạnh, gia gia nó quá yếu, không qua nổi được nha dịch mang đi từ mấy ngày trước rồi. Từ cái hôm nó cướp được cái bánh bao kia mang về, đó là lần cuối cùng nhà nó không phải rau hay cỏ dại, bụng cũng quen dần rồi, không tới mức ăn vào nôn ra nữa.

Đưa mắt nhìn về phía phát ra múi thơm kia, thấy cha nó đang ngồi đun một cái nồi, bốc khói nghi ngút, có mùi thơm của thịt bay ra, làm Thảo Nhi càng thêm tỉnh táo, bò tới gọi:” Cha ..!”

Nam tử kia tay cầm thứ gì đó cho vào mồm, giật mạnh một cái, nhai nhồm nhoàm, nghe thấy tiếng Thảo Nhi có chút bất ngờ quay đầu lại, ánh lửa đỏ chiếu lên mặt hắn, đôi mắt điên dại, khóe miệng sùi bọt mép nhỏ tong tong xuống dưới, trông rất kinh khủng:” Mày còn chưa chết à? Tao tưởng mày chết rồi chứ, chưa chết thì ra đây ăn, ngon lắm ... Cho mày một miếng.”

Rồi vớt một miếng thịt trong nồi ra ném cho Thảo Nhi.

Thảo Nhi sức yếu, nó cứ yếu thế mấy hôm nay, nhưng ý chí mạnh mẽ giữ nó còn sống, ngày nào cũng bò đi, tha cỏ về cho đệ đệ nó ăn, cái gì nó cũng nghĩ tới đệ đệ trước, bò tới ngoạm lấy miếng thịt, lập tức kinh hoàng nhả ra, vì thứ nó vừa cắn là một cánh tay, hơn nữa phần cổ tay còn có một sợi dây màu đỏ … chính nó buộc sợi chỉ này vào tay đệ đệ, dặn đệ đệ, sờ vào hết đói, làm sao không nhận ra?

“ Á.” Thảo Nhi hét lên kinh hãi, nó ngồi bật dậy, hoảng hốt nhìn bốn xung quanh, khản giọng gọi tên đệ đệ:” Bảo Nhi! Bảo Nhi, đệ đâu rồi?”

“ Đừng gọi nữa, nó trong nồi đây này! Nghe người ta nói thịt người thơm lắm, con mẹ nó bây giờ mới biết, sớm biết lão tử đã chẳng phải chịu đói tới bây giờ. Dù sao thì nó cũng chết rồi, sáng sớm người nha môn sẽ tới đem vứt ở loạn táng cương ngoài thành cho chuột ăn, chẳng bằng để ta ăn cho xong. Ha ha, giờ không lo nữa, dấu thi thể đi thong thả mà ăn thôi, xung quanh còn nhiều cái ăn. Ăn Bảo Nhi xong sẽ ăn mẹ ngươi, nãi nãi ngươi ... Đến giờ lão tử mới biết, phí mất gia gia ngươi rồi, cơ mà lão bất tử đó già quắt, thịt dai, chẳng ngon, chả tiếc ...”

Choang!

Một cục đá từ tay Thảo Nhi bay ra, đập vỡ cái nồi, nước đổ ra, xì một tiếng dập tắt lửa, khói trắng bốc lên cao, nam tử kia nổi điên, đang định chửi Thảo Nhi thì lại cục đá nữa bay vèo tới, lần này nhắm vào mặt hắn.

Bốp! Cục đá chứa toàn bộ đau thương và phẫn nộ của Thảo Nhi trúng đich, máu đỏ nhuộm tuyết trắng!

Đó cũng là màu sắc chủ đạo khắp đường phố huyện thành Thạch Kính lúc này, trưng lương tới tận đêm khuya vẫn chưa kết thúc, máu chảy càng lúc càng nhiều. Sau đó hiệu lệnh mới của Đại tướng quân phát ra, số người bị xử tử giảm đi, nhưng tiếng roi quất, tiếng kêu thảm thiết và tiếng khóc bi ai của gia quyến nhà có người chết vẫn nối nhau vang lên khắp thành.

Cả đêm đó, toàn thành đều là tiếng khóc, làm người ta nghe thấy thê thảm.

Khu phố Quý Chi Đường tuy yên tĩnh hơn nhiều, song thi thoảng vẫn có tiếng quan binh rầm rập đi qua, tiếng vó ngựa, rồi loáng thoáng tiếng la hét đâu đó, gợi cho Tả Thiếu Dương nhớ tới cảnh tưởng máu me ban ngày, thao thức mãi không ngủ được.

Bi Vàng vẫn không về, đây là ngày thứ ba rồi, Tả Thiếu Dương lo cho nó, con sóc chết tiệt đó có lẽ mình nhớ nó nhiều hơn nó nhớ mình, hay nó bị người ta bắt được …? Tả Thiếu Dương không dám nghĩ tiếp, mắt nhìn thao láo nhìn trần nhà, đột nhiên hỏi:” Chỉ Nhi, cô nói xem ta có phải là kẻ tự tư tự lợi hay không?”

Hỏi ra khỏi mồm mới nhớ giờ đã khuya lắm rồi, nha đầu đó hẳn là đã ngủ say.

Không ngờ trên gác truyền xuống giọng nói nhỏ nhẹ của Bạch Chỉ Hàn:” Không phải, thiếu gia lo nghĩ cho người nhà mình, những người sống xung quanh mình, điều đó có gì là sai. Vả lại như lão gia nói hôm nay, nếu thiếu gia hám lợi thì đã không xung phong lên chiến trường, mạo hiểm cứu chữa thương binh …”

Nói tới đó chính bản thân nàng khựng lại, Tả Thiếu Dương tuy không phải quân tử quang minh lỗi lạc, song tuyệt đối không phải là loại người toan tính lợi dụng khó khăn của người khác, thậm chí lắm lúc nàng thấy y quá ngốc nghếch, quá mềm lòng.

Chuyện củ nhân sâm đó, bây giờ mới thấy không giống với tính cách của y, chả lẽ mình hiểu lầm y thật?

“ Cô nói thật chứ?” Tả Thiếu Dương lại hỏi, y có quá nhiều lương thực, trong khi người chết đói đầy đường khiến y vừa thương xót vừa cảm thấy tội lỗi, một phần nhỏ trong y muốn nộp lương thực để quan binh có thể cứu tế cho người dân … lần này đợi một lúc không thấy Bạch Chỉ Hàn đáp lại, Tả Thiếu Dương cười yếu ớt, người ta rõ ràng chỉ an ủi y mà thôi, có khi lúc này đang cười nhạo y không biết chừng, cũng phải, bản thân Tả Thiếu Dương cũng thấy mình chẳng phải người tử tế.

Đúng rồi, mình có thể cứu tế nạn dân mà.

Nghĩ tới đó Tả Thiếu Dương ngồi bật dậy, càng nghĩ càng thấy đây là chuyện nên làm, phấn khích đấm đệm một cái.

Bạch Chỉ Hàn nghe thấy động tĩnh, hỏi:” Thiếu gia, có chuyện gì thế?”

“ Nấu cháo cứu tế những nạn dân sắp chết đói, hôm nay trên đường đi ta thấy rất nhiều người thoi thóp, nếu như không có cái ăn, chỉ sợ không qua được mấy ngày.” Tả Thiếu Dương nắm tay kiên quyết nói:” Ta muốn cứu tế nạn dân.”

Vừa mới bảo y ngốc, hay mềm lòng, bây giờ lại bộc phát rồi, Bạch Chỉ Hàn vội khoác áo đi xuống:” Phát cháo cứu tế dân đói là chuyện tốt, nhưng bây giờ trong nhà chúng ta chỉ có hơn mười đấu lương thực, dân đói khắp thành như thế, không khác gì muối bỏ biển. Thiếu gia chuyện này cứ để quan binh làm thôi, còn nếu chúng ta mạo hiểm lấy lương thực đã cất dấu về, quan binh biết chúng ta có lương thực dư thì nguy mất, vị tướng quân họ Phó kia là người rất đáng sợ, ông ta không nói đùa đâu.”

“ Ta biết, hai vấn đề này ta đều nghĩ kỹ rồi, mười mấy đấu lương thực kia đúng là chẳng cứu tế được bao nhiêu người, nhưng chúng ta còn đầy một nhà dược liệu cơ mà, có thể thái nhỏ, trộn cùng với gạo nấu cháo, như thế có thể cứu nhiều người hơn. Vả lại ta chỉ cấp cứu chứ không cứu đói.”

Bạch Chỉ Hàn nhíu mày:” Thế nào là cấp cứu chứ không cứu đói?”

Hai bọn họ không biết vài ngày trước cũng có một người nảy ra ý tưởng tương tự Tả Thiếu Dương, chỉ cấp cứu chứ không cứu đói, thậm chí Tả Thiếu Dương và người đó còn gặp nhau.

Tả Thiếu Dương giải thích:” Tức là thế này, chúng ta nấu cháo chuyên môn cứu tế những nạn dân sắp nguy tới tính mạng, để bọn họ vượt qua được Quỷ Môn Quan, biết đâu có thể tiếp tục sống chờ quan binh cứu đói.”
Bạn cần đăng nhập để bình luận