Ta Là Tiểu Lang Trung

Chương 649: Chuyển nhà trong đêm. (2)

Xe đi trên con đường nhá nhem vắng vẻ, xa xa văng vẳng âm thanh bi thương càng khiến người ta xót lòng, Tả Thiếu Dương đem chuyện Ngưu lão thái thái kể với Tôn Tư Mạc, hai tay bóp chặt:” Sư huynh, có cách nào chủ trì công đạo cho Ngưu gia không? Ví như báo với hoàng thượng.”

Tôn Tư Mạc thở dài:” Ta biết đệ giận nhưng không làm thế được, hoàng thượng biết thì cũng sẽ phái Đại lý tự tới điều tra, cứ cho là Ngưu gia dám nói thật đi, Đỗ gia cùng lắm hi sinh một tên hộ vệ, hoặc người thân nào đó, Đỗ Yêm bị trách phạt vài câu, Ngưu gia chỉ là bách tính bình thường, đệ nghĩ sau đó họ sẽ thể nào?”

Tả Thiếu Dương im lặng, đừng nói thời xưa, dù hiện đại, quan kiện dân, dù thắng cũng không có kết quả tốt, ví dụ người tố cáo bị báo thù đả kích đâu ít, quan viên không phải là cá thể độc lập, mà là mạng lưới quan hệ chằng chịt.

Chính y bây giờ cũng đang gặp nguy hiểm thì làm được gì.

Xe ngựa về Tả gia, ba người Kiều Xảo Nhi đều nóng lòng đợi ở cửa, đám Tôn Thủ Hành tới mà Tả Thiếu Dương không về, các nàng không hiểu chuyện gì, vô cùng lo lắng.

Tả Thiếu Dương gọi Kiều Xảo Nhi và Bạch Chỉ Hàn vào phòng, bảo Hà Tử chuẩn bị chuyển nhà, kể vắn tắt:” Các nàng đều biết, chức quan này của ta là do một vị đại nhân tiến cử mà có, chính là người giúp ta được tham gia khảo thí. Hiện giờ ta và ông ấy có xung đột, ta đã quyết định từ quan, không làm nữa, dù sao cái chức quan này ta làm cũng chẳng vui vẻ gì. Ta vốn định làm vài năm từ quan về quê phụng dưỡng báo hiếu cha mẹ, giờ tốt rồi, vừa vặn. Chỗ này không tiện ở nữa, sư huynh mời ta sang nhà huynh ấy ở, thuận tiện cho ta theo huynh ấy học tập.”

Tin tức này làm hai nàng thất kinh, tuy Tả Thiếu Dương nói rất nhẹ nhàng, nhưng phải chuyển nhà ngay trong đêm thì không phải là chuyện đơn giản rồi.

Kiều Xảo Nhi cuống lên:” Phu quân, hay để thiếp nói với nhị ca, huynh ấy làm ở Đại lý tự, quen biết rất nhiều, biết đâu … ”

“ Không, chuyện này không nên làm lớn lên, cứ nghe ta nói mà làm, không được nói với ca ca nàng. Cũng đừng để mọi người ở Hợp Châu biết, tạm thời giữ kín đã, xem tình hình rồi tính … ” Tả Thiếu Dương kéo Kiều Xảo Nhi vào lòng trấn an. Lại nhìn Bạch Chỉ Hàn cúi đầu không nói, cũng đưa tay kéo nốt nàng tới, đoán được suy nghĩ trong lòng nàng:” Chuyện này không phải lỗi của nàng, ta tuy không thích làm quan, nhưng làm một lần cũng không tệ, cuộc sống mà, có nhiều trải nghiệm mới phong phú, thời gian làm quan tuy ngắn ngủi, cũng có nhiều chuyện không vui, nhưng ta không hối tiếc.”

Kiều Xảo Nhi gật đầu:” Phu quân nói đúng, làm quan không vui, dù quan lớn tới mấy cũng không ý nghĩa.”

“ Đúng vậy, chúng ta ở tạm nhà sư huynh một thời gian, đợi ta học xong đạo thuật rồi, chúng ta sẽ về Hợp Châu, sống thật vui vẻ.” Trái ôm phải ấp thế này là điều Tả Thiếu Dương mong muốn bao lâu, hôm nay được toại nguyện, nhưng chẳng có chút hưởng thụ nào, nghĩ tới lời đe dọa của tên Lãnh đội chính đó, lòng chưa hết sợ, tay siết chặt hai thân hình mảnh mai, nếu các nàng có làm sao, dù giết hết Đỗ gia cũng còn ý nghĩa gì nữa:

Cả Kiều Xảo Nhi và Bạch Chỉ Hàn đều cảm thụ được tay Tả Thiếu Dương đang run, không hỏi thêm, ai nấy tự về phòng thu dọn, các nàng không giúp được gì cho y, ít nhất không thể gây thêm rắc rối. Đồ gia dụng vốn của chủ cũ, bọn họ vào ở không mua thêm gì cả, chỉ mang theo quần áo ít đồ dùng là được, chẳng mấy chốc mà xong.

Trong thời gian đó Tôn Tư Mạc cũng đã nói với Chân gia, muốn di chuyển Chân Quyền tới Tôn gia, ông không nói nguyên nhân mà Chân gia cũng không có tư cách hỏi vì sao. Đám lao đầu thì theo bảo vệ là được, không hỏi nhiều.

Xe ngựa của Chân gia vẫn đỗ ngoài cửa, lần nữa cẩn thận chuyển Chân Quyền lên, Tôn Tư Mạc lại sai đệ tử mang tới hai chiếc xe ngựa có thể thông hành khi giới nghiêm để người Tả gia để hành lý.

Thu dọn thỏa đáng, đoán người do xe của Tôn Tư Mạc mở đường, xe đeo chuông kêu leng keng, dọc đường không gặp trở ngại gì, tới thẳng Tôn gia ở phường Sùng Nhân, đây là quãng đường khá xa, đi qua quá nửa thành Trường An.

Thê tử Tôn Tư Mạc là lão nhân trên tám mươi rồi, chỉ là già Tôn Tư Mạc nhiều lắm, vẫn bận rộn chỉ huy đám đồ tử đồ tôn an bài bốn người Tả gia ở hậu viện, gần bên phu thê bọn họ, bà vui lắm, nhà đông người, nhưng toàn người kỳ quái, suốt ngày làm mấy chuyện lạ đời không hiểu gì, giờ thoáng cái có thêm ba khuê nữ xinh đẹp, nhất là Kiều Xảo Nhi khéo mồm, mới tới đã làm bà vui vẻ không thôi.

Ngoại trừ bọn họ chỉ có thêm một lão bà tử nữa ở hậu viện rộng lớn.

“ Hậu hoa viên của ta bố trí kỳ môn độn giáp, người không hiểu trận tiến vào, sẽ lạc lối trong đó, bình thường ta không khởi động cơ quan trong này, nhưng đề phòng lão già Đỗ Yêm đó làm liều, ta khởi động toàn bộ rồi, đệ cứ yên tâm. Không phải sư huynh coi thường anh hùng thiên hạ, nhưng một khi khởi động cơ quan rồi, ngoài người sư môn chúng ta, không ai có thể ra vào được, thong thả ta chỉ cho đệ.”

Kỳ môn là một trong số những thuật đạo gia nghiên cứu, sở học của Tôn Tư Mạc rất tạp, kỳ môn độn giáp cũng là một trong thứ ông am, làm thế cũng là có ý dụ dỗ Tả Thiếu Dương theo mình học đạo thuật.

Bận rộn tới nửa đêm mới bố trí đâu vào đó, Tả Thiếu Dương nằm trên giường, mắt nhìn trần nhà, quyết định không làm quan nữa, với y mà nói như cởi được gông cùng trên người, nhưng nghĩ tới mong đợi của cha mẹ, nghĩ tới cái chết của Ngưu bả thực, luôn cảm thấy day dứt.

Suốt cả đên lúc thương cảm, lúc áy náy, chẳng ngủ được, đến tảng sáng Tả Thiếu Dương mới thiếp đi, mặt trời lên ba cây sào mới dậy.

Kiều Xảo Nhi không biết đã dậy từ lúc nào, bên giường trống không, Tả Thiếu Dương bò dậy, vén màn lên, trong phòng không có ai cả, bất giác sợ hãi, gọi một tiếng, Kiều Xảo Nhi và Bạch Chỉ Hàn từ ngoài đi vào.

"Tướng công dậy rồi."

" Nàng rời giường lúc nào mà ta không biết." Lời đe dọa của tên Lãnh đội chính hôm qua thực sự khiến y có chút thần hồn nát thần tính rồi:

" Tướng công mấy ngày qua vất vả cho nên ngủ say, thiếp không gọi chàng, thiếp và và Bạch tỷ tỷ ở ngoài cửa làm nữ công thôi." Kiều Xảo Nhi vừa nói vừa giấu tay ra sau lưng, nàng bị kim đâm nãy giờ:

Tả Thiếu Dương cố gắng không để các nàng nghĩ tới chuyện kia, coi như đang ở nhà, hỏi:" Ừ, Chân lão gia tử sao rồi?"

" Tốt lắm ạ, đã tỉnh rồi, đang cùng Tôn ... Sư huynh và tên Chân ... Chân Huyền nói chuyện."

Bây giờ Tả Thiếu Dương là sư đệ của Tôn Tư Mạc, cho nên Kiều Xảo Nhi cũng theo y gọi ông là sư huynh, còn với đám nhi tử của Chân Quyền không còn là thúc bá của nàng nữa, có thể gọi thẳng tên, nhưng vì nàng chưa quen, đâm ra hơi lắp bắp.

Tả Thiếu Dương vỗ đầu, đúng rồi, mình đang ở nhà sư huynh, xung quanh có cả trăm tên đồ tử đồ tôn cơ mà, sợ cái gì, lòng nhẹ nhõm hắn, được Bạch Chỉ Hàn và Kiều Xảo Nhi giúp mặc áo rửa mặt.

" Tướng công, Tôn sư huynh dặn, cơ quan trong hậu hoa viên đã khởi động, muốn ra ngoài phải cần Tôn bà bà dẫn đường, nếu không dễ bị vây trong đó lắm." Kiều Xảo Nhi dặn dò:

Lát sau một lão bà tử được Bạch Chỉ Hàn gọi tới, thi lễ nói:" Nhị lão thái gia muốn tới tiền viện sao? Lão thân dẫn đường."

Tả Thiếu Dương gật đầu, theo lão bà tử ra ngoài.
Bạn cần đăng nhập để bình luận