Ta Là Tiểu Lang Trung

Chương 304: Chỉ muốn có thế.

Mơ mơ hồ hồ, Triệu Tam Nương cảm thấy áo nàng bị xốc lên, che mất nửa khuôn mặt nàng, rồi tiếp đó là áo lót, ngực nàng lành lạnh vì phơi bày giữa không khí, thoáng cái nó lọt ngay vào trong cái miệng nóng hổi, núm vú của nàng bị liếm mút có phần thô bạo, thậm chí bị nhay giữa hàm răng. Nhưng nàng lại như có dòng điện li ti lan tỏa toàn thân, cảm giác khoan khoái muốn kêu lớn, làm nàng thấy vô cùng có lỗi với vong phu, sao mình lại có phản ứng hạ lưu như thế.

Theo bản năng, Triệu Tam Nương muốn đưa tay đẩy Tả Thiếu Dương, nhưng người nàng bủn rủn, hai cánh tay không còn chút sức lực nào, nếu có, nàng cũng không dám hành động, nếu không công sức nãy giờ của nàng sẽ trôi theo dòng nước, và chịu hậu quả không ai khác, chính là hai đứa con của nàng.

Dù gì là y thì cũng không tệ, so với những câu chuyện ngoài phố nàng nghe, Triệu Tam Nương cảm thấy mình may mắn rồi, lẩm nhẩm một câu xin lỗi vong phu, nàng để bản thân trôi theo cảm xúc.

Ở độ tuổi của nàng, là lúc khao khát cháy bỏng nhất, mà trượng phu nàng thì đã ra đi nhiều năm, giống như củi khô gặp lửa mạnh, Triệu Tam Nương dần dà bị kích thích tới bật ra những tiếng rên rỉ.

Cơ thể Triệu Tam Nương run lẩy bẩy, đầu óc mê muội choáng váng, nàng sẵn sàng đón nhận bước xâm phạm cuối cùng của nam nhân, thế nhưng đợi mãi mà Tả Thiếu Dương vẫn vầy vò bên ngoài, không chịu dập tắt ngọn lửa bùng cháy dữ dội trong nàng, sốt ruột mở mắt ra, chỉ thấy Tả Thiếu Dương đỏ mặt tía tai, loay hoay tìm cách cởi chiếc váy của nàng.

Về phần Tả Thiếu Dương, y muốn vung thương lên ngựa lâu lắm rồi, nhưng y phục nữ nhân thời này quá phức tạp, y muốn cởi cũng không biết bắt đầu thế nào, cái áo còn dễ đi, chứ cái váy thì lớp trong lớp ngoài, không cúc chẳng có khóa kéo, có mấy cái dây đai, lóng ngóng thế nào y không cởi ra được mà còn khiến nó thít chặt hơn.

Triệu Tam Nương ngớ ra một lúc thì chợt hiểu, không kìm được phì cười, tuy biết Tả Thiếu Dương còn chưa thành thân, nhưng qua biểu hiện này chứng tỏ y chưa biết mùi nữ nhân. Ý nghĩ mình là nữ nhân đầu tiên của y khiến Triệu Tam Nương dễ chịu hơn nhiều, ngồi dậy lườm y một cái:” Oan gia, tới việc này cũng bắt người ta tự làm sao?”

Tả Thiếu Dương thực sự lúc này xấu hổ không biết dấu mặt vào đâu, tất nhiên y không đi đâu hết, ngượng nghịu nhìn nàng cầu khẩn.

Triệu Tam Nương đang định cởi y phục chợt nghe thấy một tiếng “mẹ”, cả hai tức thì giống như trúng sét đánh, bốn lỗ tai dựng thẳng lên, tiếp đó lại tiếng “mẹ” nữa, rõ ràng hơn nhiều. Dục vọng tắt ngấm như bị dội gáo nước lạnh, Triệu Tam Nương hoàng hồn đẩy Tả Thiếu Dương ra khỏi người mình, nàng quên mất trong căn phòng này còn có hai đứa con của mình, hoảng sợ nhìn về phía tấm bình phong, còn may hai đứa bé chưa ra, đáp:” Mẹ, mẹ đây.”

Vội vàng chỉnh lại y phục chạy vào, chỉ thấy hai đứa bé vẫn nằm nguyên trên giường, một đứa lẩm bẩm gọi nàng, thì ra là nằm mơ.

Triệu Tam Nương đứng nhìn hai đứa con một lúc, chúng vẫn ngủ ngon lành không hề biết chuyện suýt xảy ra ngoài kia, đợi tới khi trấn tĩnh đôi phần, nàng đi ra ngoài, không biết tiếp tục câu chuyện ra sao, không dám nhìn mặt Tả Thiếu Dương.

Trong phòng im phăng phắc

Tả Thiếu Dương cũng đã chỉnh trang lại y phục, nhưng mặt vẫn đỏ, hơi thở gấp gáp, chuyện vừa rồi y không định xin lỗi, tới bây giờ cảm giác mỹ diệu đó vẫn lâng lâng trong người. Có điều im lặng thế này không được, là nam nhân y thấy phải có trách nhiệm hơn:” Tam …”

Triệu Tam Nương nói vội:” Ta pha trà cho cậu.”

Tả Thiếu Dương hơi ngớ người, nhưng hiểu ngay, xua tay nghiêm túc nói:” À không cần, ta còn có chuyện gấp, nói xong là phải đi rồi”

“ Được.” Triệu Tam Nương thầm thở phào, thì ra nàng lại hiểu lầm, Tả Thiếu Dương không phải muốn tiếp tục chuyện kia:

Hít thở sâu vài hơn, Tả Thiếu Dương rốt cuộc trấn áp được dục vọng trọng người, nói:” Tam thẩm, trước kia thẩm cho nhà ta nợ tiền thuê cử hiệu, tỷ tỷ ta xuất giá, cũng là thẩm giúp sắm sửa của hồi môn. Ân tình này Tả gia ghi nhớ trong lòng, cho nên hôm nay ta tới bán lương cho thẩm, không có toan tính gì.”

“ Ừ, Tam thẩm sai rồi, xin lỗi cậu ...” Triệu Tam Nương mặt nóng ran, sắp xếp lại chỗ giấy tờ nhà đất vừa rồi hai người vận động kịch liệt va phải bàn làm nó rơi xuống đất, đã không thể dụ dỗ y, vậy chỉ có cách chân thành thẳng thắn cầu mong vào lòng tốt của y thôi:” Ta dùng toàn bộ nhà ở, bao gồm trạch viện này, cùng với cả ruộng đất, đổi lương thực với cậu, tính giá 15 lượng một đấu có được không?”

Tả Thiếu Dương lắc đầu:” Không được.”

“ Vì sao? Đại lang ….” Triệu Tam Nương lắp bắp:” Cậu xin cậu đó, nhà ta không còn gì cả.”

“ Nếu đem những thứ đó ra đổi, tương lai qua nạn đói này, mẹ con thẩm sống bằng gì? Nửa đời sau biết làm sao?”

Triệu Tam Nương chua xót:” Lửa cháy ngang mày rồi, còn để ý gì tới sau này nữa, thôi thì được tới đâu hay tới đấy vậy.”

Tả Thiếu Dương chậm rãi nói:” Ta tối đa chỉ đổi được cho thẩm 9 đấu gạo thôi.”

“ Chín đấu?” Triệu Tam Nương cuống lên, nhoài người tới nắm tay Tả Thiếu Dương:” Chín đấu đổi lấy toàn bộ nhà đất của ta sao, đại lang, cậu thương cho mẹ con ta.”

“ Có thể mời tam thẩm nghe ta nói hết đã được không?” Tả Thiếu Dương cười khổ, khéo léo gỡ tay nàng ra, nãy giờ tiểu huynh đệ của y vẫn còn rất bức xúc, không chịu nổi khiêu khích, y không muốn phạm sai lầm nữa, quá nguy hiểm, đây là chuyện nếu bị phát hiện thì thả lồng trôi sông là cái chắc: “ Ta đổi chín đấu gạo này lấy hiệu thuốc nhà ta cùng với hiệu tạp hóa đối diện.”

“ Hả, chỉ có thế, không gồm cái khác?”

“ Đúng.”

Triệu Tam Nương không tin:” Cậu không cần trạch viện này, ruộng đất nhà ta và cửa hiệu khác?”

Tả Thiếu Dương gật đầu nói chắc nịch:” Không cần.”

Triệu Tam Nương nhắc lại:” Đổi 9 đấu gạo.”

“ Đúng.”

Chín đấu gạo với giá 15 lượng là 135 lượng, mà hiệu thuốc với tiệm tạp hóa kia, mà hai hiệu kia lúc bình thường chỉ có giá 30 lượng, tức là chưa bằng số lẻ.

Triệu Tam Nương lắp bắp:” Đại lang, cậu ... Cậu đùa với tam thẩm đấy à?”

“ Ta nói thật đấy.”

“ Nhưng, nhưng vừa nãy ta đem toàn bộ ruộng đất ra mà chỉ cần năm đấu, cậu lại không có phản ứng gì, mặt còn vô cùng đáng sợ ...”

Tả Thiếu Dương nhớ lại, gãi đầu:” Xin lỗi tam thẩm, lúc đó ta nhớ tới một chuyện khác, không nghe thấy thẩm nói cái gì, nói thực, ta tới đây theo ý cha mẹ ta, đúng là chỉ muốn hiệu thuốc và hiệu tạp hóa kia thôi. Đó là tâm nguyện của cha ta, bao năm qua muốn có ngôi nhà thuộc về mình ...”
Bạn cần đăng nhập để bình luận