Ta Là Tiểu Lang Trung

Chương 692: Tà đạo dị giáo?

Thanh Mị Tử đắc ý nhìn người khác, ý bảo nàng không hề nói linh tinh, lại nói với Hộ tài chủ:" Cho nên ngươi yên tâm, Long bà gì đó kia dù đạo thuật cao minh tới đâu cũng không bằng thái sư tổ và thái sư thúc tổ của ta. Ngươi mau mau đưa con ngươi về chữa trị."

" Vâng vâng!" Hộ tài chủ vâng dạ luôn mồm:" Chỉ là chưa từng có tiền lệ bệnh nhân đưa tới miếu sơn thần lại có thể đòi vệ ạ."

Thanh Lăng Tử cau mày nói:" Không cho nhận về à? Mụ Long bà đó thật hoang đường, chẳng lẽ là đem cung phụng sơn thần thật, bà ta là vu bà hay là diêm vương mà coi mạng người như cỏ rác như thế ..."

" Aaaa, đừng nói nữa, đừng nói nữa ..." Hỗ tài chủ đứng bật dậy hét to muốn át lời Thanh Lăng Tử, hai tay xua loạn xị ngăn cản, rồi hướng về phía đông vái lia lịa:" Long bà, lão nhân gia đại nhân đại lượng, đừng chấp trẻ con, trẻ con vô tâm nói lời không suy nghĩ, lão nhân gia đừng trách tội nhé."

Mọi người đều giật mình, không ngờ rằng Hộ tài chủ lại sợ hãi tới mức này, Thanh Lăng Tử càng khó chịu:" Đủ rồi đấy, là ta bất kính với bà ta, bà ta cứ nhắm vào ta ..."

" Aaaaa ...." Hộ tài chủ lần nữa hét to cắt lời, liên tục chắp tay vái lạy thỉnh tội:

Tôn Tư Mạc và Tả Thiếu Dương nhìn nhau, nhận ra đây là sự sợ hãi ăn sâu vào tâm khảm ròi, không phải dùng vài lời nói mà loại bỏ được, hai người đều có linh cảm, đây là một thứ tà giáo, chỉ có loại tà giáo mới dùng sự sợ hãi để khống chế tâm lý con người ta tới mức này. Tôn Tư Mạc liền nói với đám Thanh Lăng Tử:" Nhập hương tùy tục, các ngươi đừng nói lung tung nữa."

"Dạ." Thanh Lăng Tử không dám nói nữa.

Tôn Tư Mạc kinh nghiệm sống lão thành, bình thường trừ hành y thì ông rất ít quản chuyện thế tục rồi, nhưng nghe chuyện liên quan tới trẻ con, lại còn cúng tế sơn thần, hỏi vào vấn đề chính:" Hộ lão gia, con ông bị điên đưa tới miếu sơn thần là do Long bà yêu cầu, hay do các ngươi tự nguyện?"

Đây đúng là điểm mấu chốt, mọi người chăm chú chờ đợi câu trả lời.

Hộ tài chủ thoáng chốc thôi đã toát mồ hôi, vừa lấy ống tay áo lau trán vừa nói:" Là do bọn ta tự nguyện, Long bà chưa bao giờ cưỡng bách đưa người bệnh lên núi sơn thần. Bà ấy là người tốt, nếu như không phải bị điên mà là bị bệnh khác, ví như một số nhà đưa người bệnh tàn tật hay là si ngốc tới cung phụng sơn thần, lão nhân gia còn chửi mắng đuổi về. Nói cung phụng sơn thần là những người đắc tội với sơn thần nên mới bị trừng phạt, đưa đi cung phụng, coi như là thỉnh tội với sơn thần. Sơn thần mới tha thứ cho người đó và người nhà, nếu không ..."

" Nếu không làm sao?"

" Nếu không thì người nhà đứa bé bị điên kia và láng giềng xung quanh đều điên theo, cuối cùng là chết thật."

Tả Thiếu Dương không tin chuyện hoang đường này, nhưng sư huynh nói đúng, nhập hương tùy tục, không phát biểu tùy tiện, nói:" Vậy là Long bà làm chuyện tốt rồi."

" Vâng vâng, đúng là như thế ạ." Hộ tài chủ phụ họa ngay, thấy Tả Thiếu Dương tin lời mình, nói thêm:" Trước kia mọi người đều không tin, nhưng về sau những người bị điên mà không đưa tới miếu sơn thần, cả nhà đều điên, từng người chết thảm, láng giềng cũng điên thao, không chỉ một nhà, liên tục nhiều nhà đều như thế. Mọi người không tin cứ hỏi xung quanh đi, người ta không nói khác đâu."

Đám Thanh Lăng Tử nhìn nhau, bọn họ tu luyện đạo thuật, nội tâm tin tưởng vào phép thuật, nghe ông ta nói chắc chắn như vậy, không khỏi hoang mang, rốt cuộc là xảy ra chuyện quỷ quái gì đây?

Tả Thiếu Dương nhíu chặt mày, hỏi:" Vừa rồi ngươi nói trước kia không có tiền lệ đón bệnh nhân từ miếu sơn thần về, vậy lần này ngươi muốn đón con ngươi ra, Long bà liệu có đồng ý không?"

" Bỉ nhân vừa rồi mới nghĩ ra một cách, không biết là có tác dụng không, nhưng bây giờ chỉ còn đứa nhi tử này nữa thôi, nếu có cách thì phải thử." Hộ tài chủ nói xong nhớ tới trưởng tử vừa mất, lại không kìm nổi đau thương:

Thanh Lăng Tử hỏi:" Vậy nếu đưa con ngươi về họa cho cả nhà thì làm sao? Ngươi cũng chưa phải quá già không thể sinh thêm con, nhưng nếu ngươi đưa nhi tử về, bản thân lại chết, vậy là không còn chút hương hỏa nào nữa."

Câu này nào vào tâm khảm Hộ tài chủ, ông ta vừa nghe đã biến sắc, tiểu đạo cô kia nói sư thúc tổ của nàng đạo thuật cao thâm, ông ta liền lập tức nghĩ tới đưa tiểu nhi tử về, suy nghĩ chưa thấu đáo, giờ nghĩ lại nhận ra mình đường đột quá rồi.

Tả Thiếu Dương không nói, thời gian qua y học được làm việc cẩn thận rồi, khi chân tướng sự việc còn chưa rõ, góp ý bừa bãi sẽ dễ làm hỏng chuyện.

Hộ tài chủ cúi đầu nghĩ mãi mới nói:" Để bỉ nhân đi nói với Long bà một câu, sẽ bảo Tả đạo trưởng là thân cữu cữu của đứa bé, muốn tới thăm chất tử, sau đó đạo trưởng nhìn nó thử xem, nếu thấy còn cứu được thì xin đạo trưởng cứu nó một mạng, bỉ nhân nguyện ý dùng trăm lượng bạc tạ ơn, không biết thế có được không?"

100 lượng không phải là con số nhỏ, Tả Thiếu Dương lại không cần:" Ta không cần 100 lượng này của ngươi, ta theo ngươi đi xem đứa bé thế nào, nếu như cứu được nó, ta nhất định sẽ cứu. Ngươi chỉ cần giúp ta kiếm nơi mở hiệu thuốc là được, dù sao ngươi cũng là người đương địa, làm việc này hẳn là không khó gì."

Hộ tài chủ rối rít xua tay:" Không được, không được, chuyện này bỉ nhân không làm được đâu."

Thanh Diệu Tử nhíu đôi mày liễu, lấy làm lạ:" Này, có phải ông hồ đồ rồi không? Thái sư thúc tổ của ta không cần ông giúp mua hay thuê cửa hiệu, chỉ cần ông tìm được địa điểm phù hợp là đủ, tiền sẽ do bọn ta trả, có gì mà không được chứ? Cù Châu các ngươi có thêm một y quán, thêm một chỗ để chữa bệnh, không phải quá tốt à?"

" Không, không, không phải là ta không muốn giúp, mà là .. Mà là ..." Hộ tài chủ xoa hai tay vào nhau liên hồi, mãi mà không nói được là sao:" Hay là, Tả đạo trưởng, bỉ nhân đưa ngài 50 lượng nữa, coi như giúp ngài mở hiệu thuốc, còn ngài tự làm nhé, bỉ nhân thực sự không giúp được gì đâu."

Đến lượt Thanh Mị Tử muốn nói, Tả Thiếu Dương phất tay ngăn lại, nhìn là thấy vị Hộ tài chủ này khó xử thật, thế thì chẳng cần miễn cưỡng người ta, chỉ làm mất tình nghĩa thôi:" Bỏ đi, nếu như vậy cứ thế mà làm, chúng ta đi gặp đứa bé trước, cứu được hay không còn chưa chắc cơ mà, nói mấy chuyện này làm gì? Cái miếu sơn thần đó ở đâu?"

" Ở ngọn đồi nhỏ ngoài thành bắc, không xa đâu ạ, bây giờ đi vẫn kịp." Hộ tài chủ vội nói:

Tôn Tư Mạc, Thủ Thông Tử, Chân Uyên Tử không phản đối, đám Thanh Lăng Tử, Thanh Diêu Tử, Thanh Mị Tử đang tò mò, rất muốn biết chuyện này ra sao, thế là quyết định đi luôn.
Bạn cần đăng nhập để bình luận