Ta Là Tiểu Lang Trung

Chương 817: Quấy đục nước mới dễ thoát thân. (1)

Thực ra kiến thức của Tả Thiếu Dương đúng là không đủ, Tượng Hùng là quốc gia có nền văn minh tương đối phát triển, có văn tự của mình, gọi là chữ Tượng Hùng. Còn chữ Tạng hiện nay do Tùng Tán Can Bố thành vương mới sáng tạo ra, muộn hơn rất xa so với chữ Tượng Hùng. Trước khi chữ Tạng được sáng tạo ra, Tùng Tán Can Bố viết thư cho Đại Đường cầu hôn, cũng dùng chữ Tượng Hùng.

Trước khi có vương triều Thổ Phồn, tuyệt đại bộ phận Tây Vực nằm dưới sự thống trị của Tượng Hùng. Đương nhiên sự thống trị này không phải là một quốc gia thực sự, mà là nhiều bộ lạc nguyên thủy tạo thành một liên minh tương đối lỏng lẻo. Về sau Tùng Tán Can Bố trỗi dậy, dẫn dắt Thổ Phồn thoát ly khỏi Tượng Hùng, giết Tượng Hùng vương, nạp nó vào bản đồ, biến thành quốc gia phụ thuộc của Thổ Phồn.

Giai đoạn này Tượng Hùng và Thổ Phồn vẫn còn ngang ngửa nhau, nhưng chỉ cách thời gian Tượng Hùng diệt vong không lâu.

Tả Thiếu Dương không biết điều ấy, nhưng y biết Tùng Tán Can Bố sẽ thống nhất toàn bộ Tây Vực, tất nhiên bao gồm Tượng Hùng:" Tượng Hùng các ngươi có pháp sư không, hay quốc sư gì đó."

" Có ạ, mọi người gọi là cổ tân, không chỉ Tượng Hùng có cổ tân, Thổ Phồn cũng có cổ tân, mỗi tán phổ ít nhất có hai cổ tân, trừ chủ trì pháp sự, còn làm ngự y của quốc vương. Cổ tân của Thổ Phồn đều mới từ Tượng Hùng tới."

" Vậy giáo phái của chúng ta có địa vị gì ở Tượng Hùng, Pháp vương ta có phải là cổ tân không?"

Đạt Long Tân trả lời vòng vo:" Chuyện này ... Ừm, Tượng Hùng có rất nhiều giáo, mỗi giáo đều có cổ tân, cũng là Pháp vương, ngài là cổ tân pháp vương của Kiệt Nhĩ Giáo."

Xem ra cái giáo phái này không thơm rồi, Tả Thiếu Dương nhận ra sự lúng túng của ông ta, cũng phải pháp vương đời trước thì bỏ sứ mà đi, Pháp vương đời này tóm bừa về làm, giáo phải kiểu đó thì hi vọng gì chứ? Ôi, nói không chừng Mai Đóa còn là cấp bậc thánh nữ gì ấy chứ, toàn phải chẳng biết được mấy mống. Tả Thiếu Dương chán nản.

Đạt Long Tấn thấy Tả Thiếu Dương tinh thần sa sút, an ủi:" Pháp vương, Kiệt Nhĩ giáo chúng ta ở Tượng Hùng là một giáo phái lớn, ngay cả pháp vương bản giáo Tượng Hùng đều phải nể mặt, quan hệ với Pháp vương đời trước rất tốt, nếu ngài ấy tới đô thành Tượng Hùng, ông ta phải phái sứ tiết ra nghênh đón."

" Thế còn được." Tả Thiếu Dương cố gắng phấn chấn tinh thần hơn:" Các ngươi còn bao nhiêu tiền?"

" Dạ ... Không nhiều lắm, chỉ có mười lượng." Đạt Long Tân trả lời không dám nhìn y:

" Mười lượng?" Tả Thiếu Dương mắt tròn xoe:" Mười lượng làm sao đủ sống tới nơi, bảo sao các ngươi ăn uống chẳng ra gì, ta nói cho các ngươi biết tuyệt đối không được, chúng ta phải kiếm tiền."

" Kiếm tiền thế nào à?"

" Võ công các ngươi giỏi như thế, có thể làm quân tử trên xà nhà, cướp của người giàu chia cho người nghèo." Tả Thiếu Dương xúi họ gây án, hòng kinh động tới quan phủ mới là thật, không thì cũng kiếm ít tiền cải thiện cuộc sống chứ ăn cục bột với nước lã thế này, làm sao sống nổi:

Đạt Long Tân sợ hãi, xua tay liên hồi:" Không được, người tu hành sao có thể trộm gà bắt chó?"

" Vậy các ngươi ra phố biển diễn võ công kiếm tiền."

" Không được, bọn thuộc hạ là trưởng lão và hộ pháp, sao có thể làm chuyện mất mặt đó."

Thật hết nói nổi mà, Tả Thiếu Dương muốn khóc:" Bình thường các ngươi kiếm tiền ra sao?"

" Dạ, ở Đàn Thành chủ yếu dựa vào làm pháp sự kiếm tiền, đương nhiên trong giáo có cừu dê, tự chăn thả lấy thịt."

Tả Thiếu Dương thấy chút hi vọng:" Tức là bản giáo có thể sát sinh à?"

" Có ạ." Đạt Long Tân gật đầu:" Phật giáo ở Đại Đường không cho sát sinh, nhưng giáo phái chúng ta không cấm kỵ."

Tả Thiếu Dương nghe họ nói muốn đưa tới Tạng truyền giáo là bất giác nghĩ ngay tới tụng kinh, ăn chay. Ở giai đoạn này, Phật giáo chỉ vừa mới truyền vào đất Tạng, còn xa mới có được địa vị thống trị, bị Bổn Giáo nguyên thủy của đất Tạng chèn ép. Nhưng sau khi Tùng Tán Can Bố kết hôn với Văn Thành công chúa, nàng ra sức thúc đẩy Phật giáo, Phật giáo liền phát triển nhanh chóng, nhưng cũng phải hơn trăm năm sau mới bao phủ hết vùng đất này.

Giáo phái bắt Tả Thiếu Dương đi làm Pháp vương, thuộc một chi phái của Bổn Giáo, có chỗ tương đồng với Phật giáo cùng với Bổn Giáo, dùng gia súc, thậm chí dùng người hiến tế.

Tả Thiếu Dương vẫn toan tính bỏ trốn, cho nên y mới hỏi nhiều như vậy, một là nắm thêm thông tin, hai là để đối phương lơi lỏng cảnh giác, ba là muốn quấy đục nước để chạy, dụ người ta đi ăn trộm cũng trong âm mưu này. Trong đầu y lúc này một giây xoay chuyển tới mười kế ngoài mặt thì làm ra vẻ cao hứng:" Thế còn tạm được, con người ta ăn không có thịt thì nuốt không trôi, ta cứ lo tới đó suốt ngày ăn sam ba, vậy sống sao nổi. Giờ có thịt bò dê để ăn, thế không tệ."

Đạt Long Tân gật đầu lia lịa:" Tuy bò dê trong giáo không nhiều, nhưng đủ cho Pháp vương ăn ạ."

Ta khó lắm mới giả vờ vui vẻ được, ngươi đừng hất nước lạnh được không, giáo phái quái gì nghèo hơn đám Cái Bang, Tả Thiếu Dương lại hỏi:" Thế có được uống rượu không?"

" Được ạ, chúng ta còn có người ủ rượu riêng, Tam hộ pháp Kỳ Chu là cao thủ ủ rượu."

Kỳ Chu nghe tới tên mình thì nhe răng cười với Tả Thiếu Dương.

Tả Thiếu Dương cũng đáp lại bằng một nụ cười:" Rượu thịt không giới hạn, vậy sắc cũng không cần giữ nhỉ?"

Hỏi câu này xong chính y cũng thấy ngu, trước đó Đạt Long Tân còn muốn dâng nữ nhân trong giáo cho mình làm ngựa giống cơ mà.

Quả nhiên Đạt Long Tân gật đầu lia lịa:" Vâng, chúng ta không giống Phật giáo Đại Đường, cái này không cho, cái kia không được, chỗ chúng ta không cấm gì."

" Thế còn được, ta có bốn thê thiếp, nếu các ngươi bắt ta giới sắc, ta tự sát cho rồi."

" Vâng, không cần, không cần ạ, tương lai Pháp vương có thể phái người trong giáo đưa họ tới đoàn tụ."

" Ta không thể về à?" Tả Thiếu Dương ghét bị giam lỏng:

" Chuyện này ..." Đạt Long Tân giải thích:" Theo quy củ, Pháp vương chuyển thế, mười tuổi mới được rời thành, bốn mươi tuổi mới được ra ngoài du lịch, truyền giáo. Với tuổi Pháp vương ngài, phải đợi mười năm nữa ..."
Bạn cần đăng nhập để bình luận