Ta Là Tiểu Lang Trung

Chương 141: Người lạ chặn đường.

Không hổ danh Chúc lão quỷ, rất biết tận dụng thời cơ, vừa nói mấy câu tình cảm, thoáng cái nhắc tới chuyện kinh doanh là khác ngay, nếu mình chỉ biết chế thuốc thì có lẽ nghe ông ta luôn rồi, có điều Chúc Dược Quỹ tuy tinh minh, nhưng là người thẳng thắn, nghĩ sao nói vậy, Tả Thiếu Dương càng thêm thiện cảm, quan hệ với những người thế này nhẹ nhàng hơn, thông thường không cần lo bị người ta tính kế.

“ Chúc lão bá, chuyện đó tạm nói sau, chúng ta đi chứ?”

“ Không vội, lão phu về dược hành bảo đám hỏa kế thu dọn kho, chưa xong ngay được, trước tiên vào cùng cha ngươi ký khế ước đã, huống hồ đã tới nhà sao có thể không vào.” Nói rồi Chúc Dược Quỹ bước vào Quý Chi Đường, chắp tay nói:” Tả lang trung, lâu rồi không gặp.”

Tả Quý đứng dậy đi tới:” Chúc lão chưởng quầy, mau mau mời ngồi.”

Quý Chi Đường một gian ba phòng, chính đường khám bệnh, phòng bên để ở và đặt thuốc, không có nơi chuyên môn tiếp khách, nên chính sảnh là chỗ tiếp khách luôn. Hồi Hương vội bê một cái ghế tới, đặt ở bàn khám bệnh.

Hầu Phổ thấy trong nhà đã ổn thì cùng người trong nha môn trở về, tuy tiền đã trả rồi, nhưng ân tình đích thực nợ không ít, cần vỗ về họ. Màn đòi nợ hôm nay nói gì thì nói cũng làm sứt mẻ tình cảm, xử lý không khéo sau này nhìn mặt nhau thế nào?

Chúc Dược Quỹ mỉm cười nói:” Lệnh lang hẳn đã nói với huynh rồi, Hằng Xương dược hành của lão phu muốn ký hiệp ước ủy thác bào chế thuốc, đây là giấy tờ, nếu huynh thấy không có vấn đề gì thì chúng ta lập tự ký giấy.”

Tả Quý nhận lấy tờ giấy còn hơi ngỡ ngàng, thì ra tất cả mọi thứ là thật, tuy đọc nội dung thỏa thuận trong đó, nhưng đầu óc lại chẳng nghĩ được gì:” Trung Nhi, ý con ra sao?”

Nội dung trong giấy trừ vấn đề tiền bạc như đã thỏa thuận, còn nhắc tới số lượng thuốc bào chế trong thời gian quy định, tổng cộng năm loại thuốc, thời gian là tất nhiên tính theo phương pháp bào chế của Hằng Xương dược hành, cách thức hiện đại của Tả Thiếu Dương nếu đầy đủ dụng cụ sẽ nhanh hơn, có điều với công cụ thời này rườm ra hơn không ít, may tốn thời gian ở việc ngâm và đun, không cần tốn công sức để ý, cho nên thế cũng tốt, Tả Thiếu Dương không có ý kiến gì.

Hai bên cùng khởi thảo văn khế, thương thảo thêm một vài nội dung, sau đó xác nhận, ký tên đóng dấu, mỗi bên giữ một bản.

Chúc Dược Quỹ lại nói:” Bỉ hành còn mời lệnh lang giúp tu sửa nhà kho, chuyện này khả năng vất vả lệnh lang rồi. Nếu trong thời gian tu sửa không hoàn thành lượng bào chế, vậy cũng tùy duyên.”

Có hiệp nghị này, về sau mỗi tháng được 1.500 đồng, lòng Tả Quý yên tâm hẳn, số tiền này đủ chi phí của hiệu thuốc rồi, sau này khám bệnh được đồng nào là có đồng đó, thực sự là phúc lành trời ban mà, chỉ lo thuốc nhi tử bào chế không làm người ta hài lòng, hủy bỏ hiệp ước hay xảy ra tranh chấp. Ông là thế, hay lo, hay sợ, cả đời lo chuyện nọ chuyện kia, chưa bao giờ sống yên lành.

Tả Thiếu Dương và Chúc Dược Quỹ rời Quý Chi Đường tới Hằng Xương dược hành.

Chúc chưởng quầy nghe phụ thân nói chuyện sửa kho thì không tán đồng lắm, cha hắn tuy không quản chuyện dược hành nữa thì lời cha hắn nói hắn vẫn không dám cãi, xưa này cha hắn nói một là một, không cho đường thương lượng, nên đành sai hỏa kế dọn dẹp kho, còn gọi cả thợ xây tới, chuẩn bị chu đáo đầy đủ.

Tả Thiếu Dương tới nơi, thu thập hết tâm tình loạn chưa hết bấn loạn vì Tiểu Muội, tập trung tinh thần đi xem xét toàn bộ nhà kho, chỉ ra những chỗ không có lợi cho lưu giữ thuốc. Mới đầu Chúc chưởng quầy nghe cho có, dù sao cha hắn đồng ý rồi, cứ theo cha hắn quyết, nhưng dần dần Tả Thiếu Dương chỉ ra chính xác vấn đề họ gặp phải, từ kinh ngạc chuyển thành chú tâm ghi nhớ kỹ xảo Tả Thiếu Dương truyền thụ.

Đi xem hết lượt thì đã tới trưa, Chúc Dược Quỹ bảo hỏa kế bày tiệc rượu khoản đãi.

Ăn cơm xong Tả Thiếu Dương nói yêu cầu thiết kế kho cho thợ xây, thợ xây dựa theo yêu cầu khảo sát thực địa, vẽ ra giấy, Tả Thiếu Dương góp ý tu sửa, tới chập tối mới cáo từ về nhà.

Chúc Dược Quỹ cũng đã cho người chuẩn bị sẵn một xe dược liệu để bào chế, cùng y về Quý Chi Đường.

Xe lừa đi lắc lư chậm chạp trong bóng chiều tà, trên đường đã thưa thớt hơn, người đi đường vội vã về nhà ăn cơm, từng cột khói bốc lên hòa vào đám mây xám xịt.

Tả Thiếu Dương lúc này mới bình tâm nghĩ lại một ngày quá nhiều sự kiện, sau này phải đối xử với Tiểu Muội ra sao, nàng là cô gái đáng để người ta yêu thương, song nếu vị nợ ân tình nàng mà đón nhận tình cảm của nàng thì khác nào lừa dối tình cảm của nàng, vì y thậm chí chẳng phải là y, tình cảm của Tiểu Muội giành cho “y” khác.

Không có giải pháp nào thỏa đáng, y chưa đủ từng trải để xử lý những việc này.

Còn Nghê Nhị, ông ta hẳn sẽ không chịu dừng lại, có nên cho ông ta một đáp trả đích đáng để ông ta biết Quý Chi Đường không dễ đụng vào? Nếu lúc đó tỷ tỷ vặt trụi lông chó của ông ta thì tốt biết bào.

Đang suy nghĩ chợt xe dừng lại, ngẩng đầu lên thì thấy chưa tới nhà, chưa hỏi thì hỏa kế nói:” Tả thiếu gia, có vị đại gia mời cậu đi uống rượu.”

Ai lại mời mình đi uống rượu? Chẳng lẽ là bằng hữu cũ của "mình"?

Tả Thiếu Dương vén rèm xe nhìn ra ngoài, thấy phía trước có một lão giả người vừa gầy vừa thấp, mặc áo đen gọn gàng, người loắt choắt song đôi mắt rất có thần khí, gầy mà không lộ vẻ yếu ớt, mỉm cười nói:” Tả công tử, vẫn khỏe chứ?”

“ Nhờ phúc trời vãn bối vẫn ổn, chuyện này là?” Tất nhiên Tả Thiếu Dương hoàn toàn không nhận ra người này, hẳn là người quen của cha mẹ mình? Nhưng lại gọi là Tả công tử, thế thì kỳ, dựa theo bối phận ông ta nên gọi mình là Tả đại lang hay tiểu lang trung chứ, không cần xưng hô khách khí với mình như thế:

Lão giả mỉm cười:” Ta chuyên môn đợi công tử ở đây mời chén rượu.”

Tả Thiếu Dương thích rượu, nhưng với người y không quen, y không hứng thú, thực ra trước đó cũng có mấy bằng hữu trước kia của "y" rủ đi chơi bời hoặc uống rượu gì đó, Tả Thiếu Dương đều lấy lý do nhà bận rộn đề từ chối, lần này cũng vậy:” Cha mẹ ta đang đợi ta về, không thể cùng ông ăn cơm được. Hẹn lần sau.”

Lão giả gật đầu: “ Vậy cũng không sao, hiện còn cách giờ cơm tối một lúc, chúng ta đi uống chén trà. Phía trước có quán trà Thanh Hương, mặc dù đơn giản, cũng được lắm.”

Giờ có lẽ chỗ Tả Thiếu Dương muốn tránh nhất là quán trà Thanh Hương rồi, khả năng rất cao Tiểu Muội lấy của hồi môn cầm đồ giúp mình trả nợ, Chúc Dược Quỹ còn biết hẳn cha mẹ nàng cũng biết, không hiểu trong nhà đang căng thẳng thế nào, trong khi y chính là nguyên nhân, tốt nhất là không nên lộ diện:” Quán trà đó đúng là hơi đơn giản, ha ha, hay là đợi lần khác.”

Lão giả nhìn ra Tả Thiếu Dương cố ý từ chối, nói nhỏ:” Giữa đêm gió tuyết công tử trượng nghĩa tương trợ, không cho lão phu cơ hội báo đáp sao?”
Bạn cần đăng nhập để bình luận