Ta Là Tiểu Lang Trung

Chương 699: Không phải tới khám bệnh.

Có một luật bất thành văn khi mở y quán nhưng lại được tuân thủ một cách nghiêm ngặt hơn bất kỳ điều luật pháp nào, đó là mở y quán không được tuyên truyền, vì nó bị coi là hành vi bất nhân bất nghĩa khi kinh doanh trên bệnh tật, đau khổ của người khác. Kể cả có là y quán miễn phí chăng nữa cũng không thể rêu rao khắp nơi được, chỉ có thể đợi bệnh nhân tự động tới.

Không có sự trợ giúp của nha môn, y quán Xích Cước Cù Châu chẳng thể phát thẻ chữa bệnh miễn phí cho người nghèo khổ.

Cứ như thế những ngày sau đó hết sức vắng vẻ, lác đác một vài người tới khám bệnh thì đều là bệnh nhẹ đau bụng, cảm sốt mà thôi, khiến tinh thần mọi người sa sút, tiếp tục như thế này được không bằng mất, thậm chí Thanh Mị Tử có lần tựa vô ý làu bàu, thà bán y quán lại cho người ta rồi đi nơi khác cho xong.

Y quán mở chưa tới mười ngày bán lại? Tả Thiếu Dương không cam lòng.

Trước khi nghĩ ra cách giải quyết, y quán tất nhiên vẫn mở cửa kinh doanh như bình thường.

Sáng ngày hôm đó có ba người tới khám bệnh, một đôi phu phụ trung niên dẫn theo một lão hán, lão hán đó ho không dứt, thân thể cực kỳ hư nhược, đôi tay lại bị trói.

Kinh doanh ế ẩm tới mức đám hỏa kế, xa phu chạy hết cả rồi, cả y quán chỉ có đúng Thủ Thông Tử là đại phu tọa đường ngồi khoanh tay sau bàn, nhìn thấy cảnh đó, ông đi tới mắng:" Các ngươi làm cái gì thế, vì sao lại trói lão nhân gia thế này?"

Nam tử rơi lệ:" Gia phụ đắc tội với sơn thần nổi điên rồi, nếu không trói vào, không ai có thể ngăn được."

Thì ra là căn bệnh đó, từ lúc tới đây đã nghe thấy nhiều rồi, bây giờ mới gặp, Thủ Thông Tử quan sát kỹ bề ngoài, chỉ thấy ông ta già cả bệnh tật, hai tay trói chật một chỗ, thế này làm sao mà bắt mạch được:" Một ông già như thế này, dù có điên thì làm được gì cơ chứ, mau cởi ra cho ta xem."

" Thực sự không thể cởi!" Phụ nhân ở bên cạnh nước mắt lã chã:" Nếu làm người khác bị thương thì chúng tôi mang tội lớn."

" Thế này thì làm sao mà ta xem bệnh đ ..." Thủ Thông Tử nóng nảy đưa tay muốn cởi thừng, đột nhiên ông già đang lờ đờ nhu sắp chết há miệng ra cắn vào tay Thủ Thông Tử:

Thủ Thông Tử là người luyện võ, phản ứng cực nhanh, người xoay một vòng tránh được, thất kinh đưa tay lên nhìn, thiếu chút nữa thôi là bị cắn trúng rồi. Ông già kia vừa rồi còn bộ dạng lờ đờ sống dở chết dở, vậy mà lúc này gào thét lao vào muốn cắn tiếp, mồm há to, bộ dạng như thú dữ thấy con mồi ngon, vô cùng kinh khiếp, Thủ Thông Tử lùi nhanh ra phía sau. Đôi phu phụ kia ở phía sau ra sức kéo, nhìn bộ dạng của họ không phải kéo một ông già, vất vả cứ như đang kéo một con trâu vậy, ai có thể ngờ một ông già trước đó còn bệnh sắp chết, mà bây giờ lại điên cuồng thế này.

Phụ nhân kia vừa kéo vừa khóc:" Cha, không sao đâu, không sao đâu, cha bình tĩnh đi."

Một lúc lâu sau, ông già kia không biết là đã bình tĩnh trở lại hay kiệt sức rồi, khôi phục bộ dạng yếu ớt. Thủ Thông Tử thở phào, quả thực rất nguy hiểm, nếu người bình thường không biết gì, không có ai giúp gặp phải người thế này thì sẽ bị thương nặng.

Nam tử trung niên nắm chặt dây thừng không dám buông ra chút nào, thở phào chắp tay hỏi:" Xin hỏi Tả đạo trưởng có ở đây không ạ?"

Thủ Thông Tử cẩn thận lại gần ông già, lần này quan sát kỹ càng hơn:" Để ta xem bệnh cho lão nhân gia trước, nếu không xử lý được hẵng mời sư thúc ta."

" Không không chúng tôi không tới đây xem bệnh, mà muốn mời Tả đạo trưởng xem tướng hộ."

" Hả, ngươi nói gì, xem tướng à?"

" Vâng, chúng tôi là láng giềng của Hộ lão gia, nghe nói Tả đạo trưởng chỉ nhìn nhi tử ông ấy một cái là đoán định nhi tử ông ấy không sống quá hôm sau, quả nhiên là hôm sau chết rồi. Cha của chúng tôi cũng bệnh nặng, chúng tôi tới đây muốn nhờ Tả đạo trưởng xem cho."

Thủ Thông Tử biết sư thúc đâu phải xem tướng đoán mệnh gì, đó hoàn toàn là dựa vào y thuật, bách tính ngu muội không hiểu, đành vậy bệnh nhân không tin, y giả chẳng thể làm gì được, nói:" Các ngươi đợi chút, ta đi nói với sư thúc."

Chuyện này tuy bảo hỏa kế nói một câu là đủ, nhưng đến cả đám Thanh Lăng Tử còn chán chẳng thèm tới y quán nữa là, hỏa kế chạy hết rồi. Thủ Thông Tử đành tự làm, hơn nữa ông cũng thấy chuyện này nghiêm trọng, phải đích thân miêu tả chuyện vừa rồi cho sư thúc, nên đích thân chạy vào hậu viện.

Một lát sau Tả Thiếu Dương, Tôn Tư Mạc theo Thủ Thông Tử từ hậu viện đi ra, tới đại sảnh, Thủ Thông Tử giới thiệu:" Đây là sư thúc ta."

Đôi phu phụ kia ngớ người, bọn họ nghe nhà Hộ tài chủ xưng hô Tả đạo trưởng, thêm nữa ông già như Thủ Thông Tử gọi là sư thúc, cứ nghĩ sẽ gặp một ông già tóc bạc cơ, ai ngờ lại là chàng trai trẻ thế này.

Tả Thiếu Dương chắp tay:" Đa tạ hai vị tin tưởng, nhưng một điều phải nói rõ trước, ta không biết xem tướng, ngày hôm đó phán đoán nhi tử Hộ tài chủ không qua được là nhờ y thuật, nếu các vị tin tưởng, ta sẽ xem bệnh cho lão nhân gia."

Nam tử trung niên lúc này chẳng để ý tới vị đạo trưởng này còn trẻ hay có biết xem tướng không, nghẹn giọng nói:" Đạo trưởng, cha ta vất vả nuôi ta không lớn, thời gian trước bị bệnh, Ngao đại phu nói ông ấy đắc tội với sơn thần nên bị điên, hôm nay mang tới đây, hi vọng đạo trưởng đạo hạnh cao thâm xem xem có còn cứu được nữa không?"

Tả Thiếu Dương không nhiều lời nữa, đi nhanh tới gần, thấy ông già kia hai mắt thất thần, dây thừng siết cổ tay rất chặt, ăn cả vào thịt. Ông ta ho không ngừng, khóe miệng có vết máu, thi thoảng nhổ nước bọt, trong đó có cả máu.

" Trông coi cho tốt, chớ để ông ấy chạy lung tung! Đợi ta một chút." Tả Thiếu Dương nói xong thì chạy ngay về hậu viện, mở rương thuốc của mình ra, lấy ra một xấp khẩu trang, cái này lần trước chữa bệnh cho Đỗ Như Hối, y nhờ Bạch Chỉ Hàn làm rồi, có những ba lớp, ở giữa bông tơ.

Tả Thiếu Dương đeo khẩu trang trước, sau đó đi ra, phát cho cả đôi phu thê kia lẫn đám Thủ Thông Tử, bảo tất cả học mình đeo vào.

Mọi người không rõ vì sao phải làm thế, nhưng thân phận Tả Thiếu Dương bày ra đó rồi, y không cần tốn công giải thích, những người khác đều làm theo.
Bạn cần đăng nhập để bình luận