Ta Là Tiểu Lang Trung

Chương 799: Bạch hồng quán nhật. (1)

Hôm đó La công công dẫn theo một tiểu thái giám tới tàng thư các, không tốn nhiều thời gian đã tìm thấy Tả Thiếu Dương, chỉ thấy y đang nằm ngược trên lưng con lừa đọc sách, con lừa thì bị đi theo một cái bó rau xanh treo bởi sởi dây gắn trên cái que trước đầu nó, thi thoảng con lừa không đi, y lại gẩy tay cho cái que trúc lắc lư. Tiểu thái giám nhìn cảnh đó thì há hốc mồm, La công công lại chẳng có vẻ gì là bất ngờ, đi tới hái bó rau xuống cho con lừa ăn, tủm tỉm cười nói:" Tả thần y, hoàng thượng có lời mời."

Tả Thiếu Dương ngạc nhiên nhìn La công công một lượt, xoa người rời lưng lừa:" Sao công công vui vẻ thế? Hiện rõ ra mặt kìa."

La công công mặt mày hớn hở, vừa rồi còn kiềm chế, nghe y nói thế cười toét cả miệng:" Long thể thái thượng hoàng đã khỏe lại, hoàng thượng rất vui, cho nên mời thần y tới chúc mừng."

Tả Thiếu Dương càng ngạc nhiên hơn nữa, y còn nghĩ Lý Thế Dân đang nghĩ kế chứ:" Thái thượng hoàng đã khỏe rồi sao?"

La côgn công nói đầy hàm ý:" Vâng, bệnh của thái thượng hoàng không chữa mà tự hết, thật đáng mừng."

" Ha ha ha, thế thì đúng là đáng mừng thật, đi thôi."

Tả Thiếu Dương cũng chẳng thay trang phục, cứ mặc bộ nho bào đơn giản, cùng Đỗ Minh đi theo La công công tới tẩm cung của Lý Thế Dân ở Thái Cực cung. Đây là nơi cao nhất trong thành Trường An, đứng trên bậc thềm của nó thôi cũng đủ phóng mắt nhìn toàn thành, ở nơi này bày hai bàn tiệc, một bàn lớn ở trên điện đài, bàn nhỏ ở phía dưới, cả đại đường trống không, một bên là hai hàng nhạc sư, lặng lẽ chờ đợi, hai bàn tiệc không có người.

La công công đưa tay hướng về cái bàn nhỏ:" Thần y, Đỗ công tử, mời ngồi. Cha gia sẽ lập tức đi bẩm báo hoàng thượng."

Tả Thiếu Dương vén y bào ngồi xuống, Đỗ Minh ở bên cạnh, được hoàng đế mời tiệc riêng, đây là vinh quang vô thượng, thế nhưng y chẳng có chút vui vẻ nào.

Chốc lát sau một thái giám xuất hiện ra hiệu, lập tức tiếng nhạc du dương vang lên, tiếp đó hai hàng cung nữ từ phía sau lướt ra, nói là lướt vì không hề nhìn thấy chân các nàng bước đi, váy dài phủ sát đất khiến người khác nhìn vào cảm tưởng là tiên nữ đang đi trên mây, tiếp đó người đi ra đầu tiên là ... Lý Uyên.

Tả Thiếu Dương há hốc mồm, nhìn Lý Uyển tinh thần dư dật, nào có chút ôm yếu nào, không thể, bệnh tuổi già làm sao có thể chữa nhanh như thế, chỉ có thể khống chế bệnh tật, căn bản đó không phải là bệnh để có thể chữa.

Tiếp đó nữa là đám nam nữ, có Tiêu Mỹ Nương, Vĩnh Gia, Tiêu Vân Phi, một thanh niên cẩm bào, cao ráo anh tuấn chỉ là bước chân tập tễnh, còn lại đều rất ít tuổi, có cả những đứa trẻ con, tất cả đều rất đẹp đẽ.

Mọi người chia nhau ra ngồi xuống, Lý Thế Dân nhìn về phía Tả Thiếu Dương, mặt mày hồng hào phấn chấn:" Tả thần y, tàng thư các của hoàng cung thế nào?"

Tả Thiếu Dương chân thành thi lễ:" Đa tạ hoàng thượng cho thảo dân vào tàng thư các xem sách, thảo dân được lợi ích không nhỏ."

" Sách mà, vốn là dùng để đọc, nếu chỉ cất kỹ thì khác gì gạch đá đâu, giống bảo kiếm phải tặng cho anh hùng."

La công công tới bên bàn Tả Thiếu Dương, nhỏ giọng giới thiệu cho y, toàn là nhân vật tên tuổi, Trưởng Tôn hoàng hậu và ba nhi tử của bà, thái tử Lý Thừa Càn, Lý Thái, Lý Trị, ngoài ra còn có các vị công chúa Trường Nhạc, Dự Chương, Thành Dương, Tấn Dương, Tân Thành ...

Đến đây lâu rồi, gặp đủ loại nhân vật rồi, Tả Thiếu Dương không có mấy cảm xúc nữa, chỉ là y không hiểu, gia yến sao lại gọi mình tới, đây là vinh sủng, với người khác là thế, còn y lập tức đề phòng cao độ, y không muốn gần gũi với đám người hoàng tộc, ai chả biết, đám này bất kể hoàng tử hay công chúa, đều là chuyên gia tạo phản cả.

Bởi thế đầu y cúi thấp, không nhìn ai hết, điều này không hề thất lễ, thậm chí được coi là biểu hiện kính sợ, là điều hoàng gia thích nhất.

Lý Thế Dân nâng chén mở đầu bữa tiệc:" Hôm nay cả nhà chúng ta tụ hội, chúc mừng sức khỏe thái thượng hoàng khôi phục, cạn!"

Tả Thiếu Dương cũng nâng chén lên, đợi người khác uống đã rồi mới uống.

Lý Thế Dân định uống, chợt phát hiện mọi người đều đã nâng chén, chỉ có Lý Uyên ngồi tại chỗ trơ như gỗ, hỏi:" Phụ hoàng, vì sao không uống?"

Lý Uyên lạnh lùng nói:" Rượu mời này phải do trẫm nói, sao lại là ngươi nói?"

Cách xưng hô trẫm này, chỉ có đương kim hoàng thượng dùng, thái thượng hoàng không được dùng, không ngờ Lý Uyên thoái vị mười năm rồi lại xưng trẫm, khiến Lý Thế Dân sửng sốt.

Trưởng Tôn hoàng hậu cũng rất ngạc n hiên, trước kia trong gia yến, thái thượng hoàng gần như không nói, có nói cũng toàn là chuyện vụn vặt, đừng nói tới chuyện tranh giành lời mở đầu này. Hơn nữa, hôm nay làm sao, lại còn dùng cách xưng hô "trẫm".

Vĩnh Gia luôn được lòng Lý Uyên, ngồi bên cạnh thấy cảnh tượng lúng túng, cười nói:" Phụ hoàng, ai nói chẳng thế."

" Không giống nhau!" Lý Uyên giọng vang vang:" Trước kia trẫm tuổi già sức yếu, cho nên thoái vị nhường ngôi cho hắn, giờ bệnh của trẫm không chữa tự lành, chứng tỏ đây là ý trời cao. Bây giờ trẫm thấy toàn thân tinh lực, sống thêm bảy mươi năm cũng không thành vấn đề, hoàng nhi, trả lại ngôi vị cho trẫm."

Chết rồi, chết rồi, Tả Thiếu Dương chỉ muốn rời khỏi đây cho sớm, y nghe cái là biết ngay, không phải ông ta hết bệnh, mà bệnh càng nặng, sức khỏe tốt lên, thần chí càng bất thường rồi.

Đúng lúc này ngoài kia nổ đánh sầm một tiếng, rồi tiếng sấm ầm ầm vang lên.

Một thái giám vội vàng chạy vào quỳ tâu:" Bẩm hoàng thượng, bên ngoài có bạch hồng quán nhật."

Nghe câu này Lý Thế Dân đứng dậy, vén áo bào bước xuống đài, chạy nhanh ra bên ngoài, ngẩng đầu lên, chỉ thấy một cầu vồng màu trắng bắt qua mặt trời, chạy từ phía đông sang tây, vắt ngang bầu trời, biến mất ở chỗ ánh sáng chói lọi.

Lý Thế Dân há hốc mồm.

Gần như toàn bộ người trong đại điện đều chạy ra, nhìn cảnh tượng lạ trên trời.

Tả Thiếu Dương và Đỗ Minh cũng ra xem, mặc dù y không biết loại hiện tượng này sinh ra thế nào, nhưng mà y biết rõ, chắc chắn phải có cách giải thích khoa học nào đó thôi, chẳng qua là cảnh đẹp hiếm có.

(*) Trên lịch sử Lý Uyên đúng là lui về làm thái thượng hoàng không xưng trẫm nữa, thường thì đúng là chỉ hoàng đế xưng trẫm, thái thượng hoàng không, nhưng có vài vị ngoại lệ. 1 là Đường Minh Hoàng, vị còn lại bá đạo hơn, Càn Long Đế.
Bạn cần đăng nhập để bình luận