Ta Là Tiểu Lang Trung

Chương 694: Bóng đen đầu giường.

Hộ tài chủ phiền người ta đi một chuyến uổng công, trong lòng áy náy lắm, trên đường về nghe Tả Thiếu Dương bảo đánh xe ngựa tới nha môn, ông ta là người Cù Châu, biết nha môn cũ nát thế nào, vội nói:" Tả đạo trưởng, cái khác bỉ nhân không giúp được, nhưng chỗ ở tạm thời thì không thành vấn đề. Nếu các vị đạo trưởng không ngại trong nhà đang tổ chức bạch sự, vậy tới hàn xá ở tạm, bỉ nhân vinh hạnh lắm."

Lúc nãy mọi người tới nhà Hộ tài chủ rồi, đem so với nha môn kia, khác biệt như trời với đất vậy, Thanh Mị Tử hôm qua lại gặp chuyện kỳ lạ kia, bảo nàng về đó ở thì nàng không muốn, sợ người khác từ chối liền nhanh nhảu nói trước:" Bọn ta là người tu đạo, ngại gì bạch sự chứ."

Kỳ thực tâm tư mọi người cũng như nhau thôi, đêm qua làm gì có ai ngủ ngon, thế nên mới phát hiện mấy con chuột chạy ra chạy vào chứ, nên những người khác đều gật đầu.

Tả Thiếu Dương chắp tay:" Ta đã nhờ ti binh của nha môn chuyển lời các khách sạn, một khi có phòng là giữ lại cho bọn ta, cho nên ta sẽ không quấy quả nhà các vị quá lâu đâu. Hơn nữa bọn ta sẽ trả tiền theo giá thượng phòng ở khách sạn."

" Không, không, không cần đâu ạ." Hộ tài chỉ rối rít nói:" Tả đạo trưởng và chư vị đạo trưởng quang lâm hàn xá là vinh dự rồi, làm sao còn dám lấy tiền chứ ạ."

Bọn họ liền tới nha môn trước để lấy hành lý, ti binh nghe nói thì cũng cao hứng lắm, liên tục cảm tạ Hộ tài chủ, đích thân tiễn đám Tả Thiếu Dương tới nhà Hộ tài chủ. Tên này nhiệt tình tới mức làm người ta không khỏi nghĩ, hắn chỉ mong họ đi cho sớm vậy, thôi thì cũng đi rồi, chẳng so đo nữa.

Hộ tài chủ rất chu đáo, an bài cho bọn họ một tiểu viện riêng rẽ ở hậu hoa viên. Từ nơi này có cửa sau thông ra đường bên ngoài, như thế bọn họ ra vào không cần đi qua nơi tổ chức tang sự.

Khỏi cần phải nói nơi này còn thoải mái hơn cả thượng phòng khách sạn, không những tách biệt, lại còn có vườn hoa, chòi nghỉ, không ai quấy rầy, thực sự là quá tốt. Phòng chính thì để Tôn Tư Mạc, Thủ Thông Tử, Chân Uyên Tử, sương phòng phía đông cho ba đệ tử chữ Thanh, vì phòng bên này rộng hơn, chia hai gian riêng biệt, Tả Thiếu Dương và Bạch Chỉ Hàn độc chiếm sương phòng phía tây, ở đây có một gian bếp.

Phía Cù Châu này lượng mưa khá sung túc, đến tối một cái là mưa lại rơi rả rích.

Tả Thiếu Dương ở trong phòng, phòng chia gian trong gian ngoài, gian nhỏ bên ngoài Bạch Chỉ Hàn ở, y ở gian trong.

Thời đại này trời tối một cái thực sự hết sức buồn tẻ, Tả Thiếu Dương nằm trên giường, nghe tiếng mưa rào rào bên ngoài, mãi không thể nào ngủ được. Từ lúc tới Cù Châu liền liên tục gặp chuyện cổ quái, chuyện hôm qua chưa giải thích được, hôm nay lại còn gặp chuyện lạ hơn. Y rất không có thiện cảm với cái miếu sơn thần kia, mặc dù nói đưa người bệnh vào núi để cung phụng sơn thần là tự nguyện, nhưng nếu không tự nguyện thì hại chết cả nhà với láng giềng, sau đó không thể gặp mặt không cho đòi về, nghe sặc mùi mờ ám. Vị Hộ tài chủ này nữa, cũng là người nhiệt tình, sẵn sàng cho bọn họ ở lại nhà mình, nhưng chuyện đơn giản như giúp tìm cửa hiệu lại không chịu giúp, cả tên ti binh kia cũng thế, cũng nói không giúp được.

Cứ thế này xem ra muốn mở y quán ở đây không thành, đầu óc y suy tưởng suốt, không cách nào yên, Tả Thiếu Dương ngồi dậy, định vận công ổn định tâm thần, rồi đột nhiên y nghe thấy tiếng bước chân, rất nhẹ, như là mèo đi trên đá vụn vậy. Âm thanh đó ở trên đỉnh đầu của y, tốc độ rất nhanh, đi về phía bên mình.

Toàn thân Tả Thiếu Dương sởn gai ốc, nhưng y không sợ, vén màn lên, nhìn về phía phát ra tiếng động, trong phòng tối đen. Nơi này không giống hành lang đêm qua, ngoài sân là đình viện rộng rãi, lại có đèn, cho nên ánh sáng tuy không tốt, vẫn còn lờ mờ thấy ít bóng dáng. Còn hiện ở trong nhà, cửa sổ đóng chặt, đèn đã tắt, tất nhiên là không thấy gì hết.

Thế nhưng Tả Thiếu Dương vẫn nhạy bén cảm nhận được, ở nơi cách đầu giường của mình chỉ vài bước chân, có một người đang đứng.

Người này trông như thế nào, mặc gì, cao thấp ra sao, y đều không biết, nhưng y có thể khẳng định, chắc chắn là có người đứng đó.

" Ai vậy?" Tả Thiếu Dương đứng dậy quát:" Ai đứng ở đó, Chỉ Nhi, có phải nàng không?"

Ngay lập tức ở gian ngoài có giọng Bạch Chỉ Hàn đáp lại:" Lão gia gọi nô tỳ sao?"

Rồi rèm cửa vén lên, ánh đèn chiều vào, soi sáng cả gian phòng.

Tả Thiếu Dương vẫn đứng trên giường, mắt nhìn không chớp vào bóng người kia, khi ánh sáng vừa mới xuất hiện trong phòng, bóng đen kia liền biến mất, hoặc nói cách khác, bóng đen đó cùng với bóng tối trong phòng trong chớp mắt biến mất.

Ánh sáng tới từ ngọn đèn lồng trong tay Bạch Chỉ Hàn, nàng ngủ gian ngoài, vì thuận tiện cần tới nếu Tả Thiếu Dương dậy nửa đêm, cho nên cuối giường có một cái đèn lồng, hơn nữa còn dùng chụp đèn chụp lên, như thế ánh sáng không truyền xa, ảnh hưởng tới giấc ngủ, chỉ đủ định hướng.

Nghe tiếng Tả Thiếu Dương quát ở gian trong, Bạch Chỉ Hàn tỉnh ngay, nàng liền kéo chụp đèn ra, vén rèm đi vào. Chỉ thấy Tả Thiếu Dương đứng trên giường, không nhìn nàng mà nhìn chằm chằm vào khoảng trống ở đầu giường. Bạch Chỉ Hàn sống lưng ớn lạnh từng cơn, nàng đi nhanh tới chỗ y, cũng nhìn về phía đầu giường, nhưng nào có thấy gì.

Bạch Chỉ Hàn nghi hoặc hỏi:" Lão gia làm sao thế?"

" Ta nghe thấy có tiếng bước chân, giống như tối qua nghe thấy khi ở cạnh nàng vậy?"

Bạch Chỉ Hàn run tay, lập tức xoay đèn lồng nhìn bốn phía, chân vội vàng tới gần Tả Thiếu Dương, giọng sợ hãi:" Đâu, ở đâu?"

Tả Thiếu Dương lắc đầu:" Ở ngay đầu giường, nhưng sau khi ta hỏi là ai thì nàng soi đèn lồng đi vào, tức thì không thấy ai nữa."

" Không thấy hay là chạy mất rồi?"

" Không phải chạy mất, mà là biến mất, cứ như vốn chẳng hề có ai ở đó, nhưng ta khẳng định với nàng, thực sự cảm giác được có một người đứng ở đó, giống như nàng đang đứng cạnh ta. Ta không nhìn thấy gì cả, nhưng cảm giác hết sức rõ ràng."

Bạch Chỉ Hàn chỉ tay:" Là chỗ này à?"

" Đúng thế!" Tả Thiếu Dương từ từ đi tới, nhìn thật kỹ đầu giường, ngay cả đỉnh đầu cũng không bỏ qua, song không thấy bất kỳ dầu vết gì:

Bạch Chỉ Hàn xách đèn lồng theo sát phía sau Tả Thiếu Dương, dác dác nhìn khắp nơi, cứ như trong bóng tối sẽ thình lình có người nhào ra bất kỳ lúc nào.

Hai người cứ vậy đi xem khắp phòng, vẫn không phát hiện ra gì cả.
Bạn cần đăng nhập để bình luận