Ta Là Tiểu Lang Trung

Chương 253: Tiền tuyến cứu thương binh.

Lửa đã dập tắt, dù mừng cũng chẳng mừng được bao lâu, nhìn cảnh hoang tàn đổ nát, tiếng khóc vang trời của người mất nhà, chẳng ai dễ chịu. Những nơi khác vẫn đang cháy, phản quân còn ở ngoài kia, hôm nay là nhà người ta, biết đâu mai sẽ là nhà mình.

Đúng lúc này lại có người hô hào:” Phía tường thành lửa cháy rất lớn, mọi người giúp dập lửa đi, để quan binh dồn sức chiến đấu, nếu không phản quân vào thành chúng ta chết hết.”

Đám Lý Đại Tráng hưởng ứng ngay, Tả Thiếu Dương dặn Tang Tiểu Muội:” Đừng vào nhà vội, tránh vạn nhất lửa lại cháy tới.”

Nói xong cùng đám đông chạy đi, Bạch Chỉ Hàn dậm chân tức tối, nhưng không cản nổi y, lại vất vả xách váy chạy theo.

Bọn họ thở hồng hộc chạy tới dưới tường thành thì nơi này đã biến thành một biển lửa, nóng khủng khiếp, tàn lửa bắn tứ tung, làm mọi người liên tục phẩy đi, mấy chục cái xe thủy long đang phun nước vào biển lửa, chẳng trách nơi khác bị cháy không có xe thủy long của nha môn tới.

Đang có nhiều người cứu hỏa, chủ yếu là binh sĩ và nha môn, dân tráng, bọn họ được huấn luyện lại có công cụ, cho nên phá nhà rất nhanh gọn, hơn nữa cũng không có người nào dám cản bọn họ.

Tả Thiếu Dương nhìn lên tường thành, không nói binh sĩ, bách tính cũng nhiệt tình vận chuyển đá gỗ lên trên, thi thoảng có người trúng tên la thảm ngã xuống, vẫn có người lập tức lại đứng dậy, hô hào tử chiến, khung cảnh vô cùng bi tráng.

Đang ngây người nhìn thì ngoài thành có một con hỏa long bay vọt qua, vẽ thành đường vòng cung, nhào bổ xuống người bọn họ. Tả Thiếu Dương kinh hồn bạt vía, đầu vừa mới hiện lên chữ "rồng", thì nhận ra đó là mũi trường mâu, không biết là buộc hay tẩm cái gì mà cháy rừng rực, kéo theo cái đuôi lửa diễm lệ vô cùng, đáng sợ nhưng cũng rất đẹp mắt.

“ Cẩn thận.” Miêu Bội Lan hét lên, kéo Tả Thiếu Dương ngớ ngẩn đứng đó ngắm nhìn xuống dưới mái hiên, những người khác chẳng cần ai bảo cũng nhanh chóng lăn mình xuống chỗ có thể ẩn nấp:

Trường mâu lớn đó từ trên trời giáng xuống, chỉ nghe phập một tiếng, cắm vào mặt đất cách họ chỉ vài bước, lửa không tắt còn bùng lên, cháy như ngọn đuốc.

Những nơi khác cũng có những con hỏa long tấn công, một số trúng vào mái nhà, tức thì chỗ đó mau chóng bốc lên cột khói đậm rồi lửa đốt thấu nửa tầng trời, nhìn là biết không cách nào cứu nổi nữa.

Tả Thiếu Dương sợ tới há hốc mồm ra, y chưa bao giờ nhìn thấy cái thứ vũ khí này, trong phim ảnh cùng lắm chỉ nhìn binh sĩ bắn hỏa tiễn, bay vèo vèo trên không rồi rơi lác đác xuống đất, đốm lửa bé tí tẹo, trông yếu ớt, nào có hùng tráng như thế này, quả thực không khác gì con hỏa long.

Cũng may tầm "bay" của mấy con hỏa long này có hạn, Tả Thiếu Dương thấy con bay xa nhất chỉ gần 200 mét mà thôi, không bay được quá xa, vì thế chỉ có phòng ốc gần tường thành là bị cháy.

Lý Đại Tráng đứng dậy vẫy tay hô hào:” Cứu hỏa, mau đi cứu hỏa.”

Tả Thiếu Dương lúc này đầu óc chậm chạp, chỉ biết theo đám đông chạy tới chỗ cháy, nhưng lại bị một đội binh sĩ quát lớn ngăn cản:” Các ngươi làm gì thế?”

“ Giúp cứu hỏa.”

“ Không cần, người cứu hỏa đủ rồi, thêm người không chỉ huy được chỉ loạn thêm thôi. Các ngươi giúp khiêng thương binh trên tường thành đi, thấy binh sĩ bị thương là khiêng xuống, mang tới quảng trường trước nha môn. Chú ý tên của địch, đa tạ.”

Chuyện này mình sở trường hơn cứu hỏa, Tả Thiếu Dương trấn tĩnh lại đôi phần, theo sau đám Lý Đại Tráng chạy lên tường thành, bọn họ đều kiếm được thứ che chắn tên giơ lên đầu.

Cảnh tượng trên tường thành kinh khủng, tiếng hò hét chém giết thì cũng ù tai rồi, nghe nhiều cũng chẳng ấn tượng nữa, nhưng bị thương lăn lộn, thịt bị cháy khét, máu me lênh láng, cùng đôi mắt đã vô hồn nhìn trừng trừng về phía trước làm người ta rùng mình.

Miêu Bội Lan thuận tay cầm lấy cái khiên tròn của một binh sĩ đã chết đưa cho Tả Thiếu Dương:” Tả đại ca cầm lấy cái này.”

Xung quanh quá ồn, song đủ đoán được ý nàng, vừa mới nhận lấy cái khiến thì, phập một tiếng, có ngay mũi tên phóng vào, làm người y lảo đảo, tay tê dại, sợ tới co người lại sau mũi tên, hối hận không thôi, mình lên đây làm cái quái gì?

Viên đội trưởng thấy bọn họ lập tức chỉ huy một số binh sĩ tới giơ khiến chắn, rống lên:” Mọi người cẩn thận, mau chóng lấy lá chắn phòng thân, sau đó kiểm tra thương binh, nếu ai còn thở thì khiêng xuống thành.”

Đa phần người khác đều ném ván gỗ lấy khiên rồi, Tả Thiếu Dương chỉ muốn hai tay cầm hai cái cho an toàn, người cúi thật thấp, chạy tới sau tường thành, như có gì thôi thúc, thò đầu ra nhìn xuống dưới.

Nhìn một cái tim suýt nhảy ra khỏi lồng ngực, chỉ thấy dưới chân thành chi thít người là người, nhưng phân chia hàng lối trật tự, đội thì giơ khiên trên đầu chắn gỗ đá từ trên tường thành ném xuống, đội thì vác thang xen lẫn trong đó leo lên công thành, xác chết ngổn ngang khắp nơi, đa phần bị vật nặng đè lên, không còn nhận ra rõ ràng cái gì vào cái gì nữa.

Tả Thiếu Dương thầm kêu may mắn thời này súng thần công hình như còn chưa sinh ra, đối phương có vẻ sống trong rừng nên chẳng có xe tháp, máy bắn đá. Chỉ phản quân có rất nhiều cái nỏ lớn to bằng nửa cái giường, chính thứ vũ khí này đang bắn những con rồng lửa vào trong thành, y đưa mắt ra nhìn chúng vượt qua tường thành, đáp xuống đâu là lửa cháy ở đó, cái này mà trúng phải người ta thì khỏi nói tới hậu quả. Hai chân Tả Thiếu Dương nhũn cả ra, sợ hãi choán ngợp khắp ngươi, y muốn bỏ chạy xuống thành không được nữa, chỉ biết co rúm sau ụ thành.

“ Tránh ra, tránh ra, các người muốn giúp thì qua bên kia chuyển thương binh, đừng nấp chỗ này cản trở người ta.” Có tên binh sĩ chạy vị trí trên thành vấp phải Tả Thiếu Dương ngã nhào ra đất, điên lên đạp y một cái quát tháo:

Tả Thiếu Dương trúng cái đạp mới tỉnh người, phát hiện Miêu Bội Lan vẫn theo sát bên cạnh mình, nghĩ lại hành động nãy giờ của mình, xấu hổ chỉ muốn đâm đầu ngay xuống dưới thành, răng cắn chặt, lấy quyết tâm mấy lần chân mới chịu nghe lời chống đỡ cơ thể đứng dậy, đưa lá chắn cho Miêu Bội Lan, để nàng cầm hai cái yểm hộ, y dùng tư thế kỳ quái nửa đi nửa bò tới bên thương binh.

Đa phần binh sĩ bị trúng tên, xuất huyết tương đối ít, có điều Tả Thiếu Dương vốn chạy đi cứu hỏa nào có đem theo cái gì trị thương, không bột khó gột nên hồ, chỉ có thể xé áo binh sĩ buộc vết thương cầm máu, song vết thương nhẹ còn được, một số trúng huyết quản máu tuôn ồng ộc dù có ấn chặt tay vào cũng không ăn thua gì, chỉ biết trơ mắt nhìn thương binh chết đi.
Bạn cần đăng nhập để bình luận