Ta Là Tiểu Lang Trung

Chương 323: Binh bại như núi lở.

Tả Thiếu Dương đang quỳ băng bó cho một thương binh bị chém gãy chân, đột nhiên đầu gối y run lên, không phải là do quá mệt, mà là mặt đất đang rung chuyển.

Tiếp ngay đó là tiếng rầm rầm từ xa truyền tới, nghe giống như thủy triều dâng, nhưng Hợp Châu là vùng núi, đâu ra thủy triều chứ, chẳng mất quá nhiều thời gian nhận ra tiếng vó ngựa nện trên mặt đất, giống sấm sét trên trời giáng xuống mặt đất, đinh tai nhức óc.

Là kỵ binh quân ta trở về, nhưng sao lại vội vàng thế? Tả Thiếu Dương đứng lên nhìn.

Lúc này những dân tráng xung quanh có kinh nghiệm thì đã vứt cáng bỏ chạy, y quan theo quân cũng được binh sĩ bảo hộ rút lui, một y quan chạy qua chỗ Tả Thiếu Dương mặt không còn chút máu, hét lớn:” Chạy mau, kỵ binh địch đánh tới rồi, mau chạy đi.”

Kỵ binh địch, ở đâu ra? Không phải địch bị trúng bây bao vây sao? Quân trong thành còn vừa tiến lên cơ mà? Tả Thiếu Dương ngây người, bị Miêu Bội Lan nắm tay kéo đi:” Tả đại ca, chạy thôi.”

“ Không kịp rồi.” Bạch Chỉ Hàn mặt hoa thất sắc, song nàng vẫn giữ được lý trí:” Chúng ta cách thành mấy dặm, chạy không lại chiến mã đâu.”

Tả Thiếu Dương cũng nhận ra điều này, phải trốn thôi, mắt dáo dác nhìn quanh, thấy mảnh rừng nhỏ trên đồi, giục hai cô gái:” Chạy lên trên kia, chui vào rừng.”

Rừng là chướng ngại thiên nhiên đối phó với kỵ binh tốt nhất, hai cô gái nhanh chóng theo y.

Vừa mới chạy được giữa đồi thì thấy trên quan đạo vô số binh sĩ cổ không quấn khăn đỏ tràn tới, là quan binh, Tả Thiếu Dương chừa kịp thở phào thì nhận ra quan binh đang bỏ chạy, toàn thân băng giá, thua rồi, quân ta thua mất rồi.

Bây giờ Tả Thiếu Dương đã hiểu thế nào là "binh bại như núi lở", thấp thoáng trong đám bại quân đó cũng có vài quan quân cưỡi ngựa vung đao la hét, thậm chí chém giết những kẻ bỏ chạy. Thế nhưng không ích gì, cả người lẫn ngựa bị đẩy lùi ra sau, dù có người muốn đứng lại kháng địch cũng không thể.

Đám binh sĩ chạy như có ma đuổi, vừa chạy vừa cởi bỏ áo giáp mũ trụ để chạy cho nhanh, binh khí thì bị vứt bỏ từ lâu rồi, thậm chí chiến hữu ngã xuống, người sau không dừng lại, cứ vậy dẫm lên người chạy tháo thân, bây giờ dù thiên thần mãnh tướng hạ phàm cũng không thể ngăn nổi đám bại binh này chạy tháo thân nữa.

Ba người đứng bên bìa rừng chết lặng đứng nhìn quan binh chạy bán sống bán chết, chưa hết ở đầu kia ngọn đồi cũng có tiếng la hét, tiếng bụi cây va chạm, chẳng mấy chốc át đi cả tiếng động ở phía quan đạo.

Tả Thiếu Dương quay đầu nhìn lên đồi, chỉ thấy trong bóng tối nhấp nhô bóng người, không rõ là địch hay ta, song khả năng quan binh bại trận cao hơn.

Cùng lúc này phương hướng Hợp Châu tiếng trống trận rền vang, rồi hai bên quan đạo bỗng chốc bừng sáng, hàng vạn ngọn đuốc thình lình mọc lên như măng sau mưa, tiếng hô đồng thanh, rồi tiếng rít không khí ù ù từ xa cũng nghe thấy rõ, mưa tên như trút phủ xuống đầu binh sĩ bỏ chạy.

Thế là hết, bốn phía đã bị địch bao vây.

Miêu Bội Lan cuống quít giật tay áo Tả Thiếu Dương:” Tả đại ca, làm sao làm bây giờ?”

Bạch Chỉ Hàn cũng tay chân run lẩy bẩy, hoàn toàn không còn chút chủ ý nào nữa.

Bốn phương tám hướng là âm thanh như địa ngục vọng lên, Tả Thiếu Dương trải qua kinh hoang ban đầu, bỗng bình tĩnh kỳ lạ, lúc này chạy bừa còn nguy hiểm hơn, cấp bách nhìn quanh, mắt sáng lên, chỉ vào cái cây to chừng vòng tay người trưởng thành:” Lên cây, mau trèo lên cây.”

Bạch Chỉ Hàn cuống quít:” Nô tỳ không biết leo cây.”

Miêu Bội Lan nói nhanh:” Ta lên trước rồi kéo cô.”

Nói xong ném ngay lá chắn và đơn đao, tay bám chân kẹp, cứ thế thoăn thoắt leo một đoạn, ngồi vững ở cành cây lớn, cúi xuống chìa tay ra.

Tả Thiếu Dương tháo rương cấp cứu, ném nó lên cành cây, hai tay ôm lấy eo Bạch Chỉ Hàn, Bạch Chỉ Hàn không hề được báo trước, bị nam nhân thình lình ôm lấy, kinh hãi giãy dụa. Tả Thiếu Dương không có thời gian thương hương tiếc ngọc, vỗ đét mông nàng một cái, quát:” Muốn sống thì đừng có giãy.”

Rồi vận sức đẩy Bạch Chỉ Hàn lên, Miêu Bội Lan nắm lấy tay kéo mạnh, Bạch Chỉ Hàn rất nhẹ, Miêu Bội Lan lại khỏe, dễ dàng thành công.

Bạch Chỉ Hàn vừa bám chắc được vào cành cây thì quan binh từ cánh rừng xông ra, chen lấn, la hét, đao chém vù vù.

Tả Thiếu Dương không kịp nhảy lên cây rồi, một tên đào binh trong bóng tối xông tới, chẳng nhìn đường, cứ thế xô thẳng vào y như con bò tót.

“ Tả đại ca.”

Miêu Bội Lan kinh hoàng hét lên, từ trên cây nhào xuống như con báo cái, không cần biết địch hay ta, cho tên đào binh kia một cú đá trời giáng, giữ lấy Tả Thiếu Dương, nhưng hai bọn họ đang ở triền dốc, nàng bị đà rơi của Tả Thiếu Dương kéo theo, hai người ôm lấy nhau, lăn lông lốc, may mắn là có một cái hố, cả hai rơi bịch vào đó, nếu không lăn xuống chân đồi thì không chết cũng tàn phế.

Tả Thiếu Dương xay xẩm mặt mày, lục phủ ngũ tạng lộn tùng phèo, nhắm mắt cắn răng bò dậy.

Miêu Bội Lan rơi xuống trước, nhất thời chưa đứng lên được, nghe thấy tiếng rầm rập trên núi, tưởng chừng có đàn trâu nổi điên xông về hướng này, không kịp trốn tránh đi đâu nữa, nàng kéo Tả Thiếu Dương nằm xuống, sau đó vơ lấy lá chắn rơi gần đó che chắn.

Chỉ vừa kịp lấy lá chắn che lên người, tiếp đó Tả Thiếu Dương cảm giác không ngừng có người dẫm lên tưởng chừng không bao giờ dứt, cho dù có lá chắn đồng che thân, thoát khỏi kịp bị dẫm đạp thành đống thịt nát, cũng đủ cho y thấy như từng khớp xương rời khỏi cơ thể, đau muốn lim đi.

Nằm trong hố thở một lúc, khi tri giác dần phục hồi thì lại thấy tiếng hò la chém giết.

Tả Thiếu Dương nhịn đau phân tích tình hình, quan quân bại trận đã chạy qua, như vậy bây giờ khắp nơi hẳn là phản quân truy sát rồi, y lại đang mặc phục trang của y quan, nếu bị phát hiện, khả năng bị cho một đao rất cao, tốt nhất bây giờ nằm im giả chết.

Vừa rồi quá khẩn cấp, Miêu Bội Lan chẳng kịp chọn tư thế, chỉ biết đẩy Tả Thiếu Dương xuống rồi nằm đè lên, vừa vặn ngực áp lên mặt y.

Toàn bộ mặt của Tả Thiếu Dương bị bầu ngực thiếu nữ đè trúng, đây vốn là chuyện khiến người ta xịt máu mũi, thế nhưng lúc này y chỉ có cảm giác sắp ngạt thở chết rồi, nếu thế có lẽ y là nam nhân đầu tiên trên thế giới vinh quang bị ngực nữ nhân đè chết, đành từ bỏ hưởng thụ, quay đầu sang một bên, lúc này mới thoải mái thở một hơi.
Bạn cần đăng nhập để bình luận